Chương 174: Hãy trở về thôi 3
Tôi đã Tự s*t trước khi Tiêu Diệt Trùm Cuối · tho299 · 180 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Chính Truyện Nghĩ lại thì đó là chuyện đương nhiên.
Ngay từ đầu, thời điểm Dũng sĩ xuất hiện là sau khi Dũng sĩ đời trước biến thành Ma vương.
Nếu xét đến khoảng thời gian trống đó, chắc chắn sẽ có sự chênh lệch ít nhất vài năm.
'Thực tế thì họ cũng bảo Dũng sĩ sơ khai là một trong những tổ tiên của mình mà.'
Dù không biết chính xác khoảng cách thời gian là bao nhiêu, nhưng việc tồn tại khoảng cách là điều chắc chắn.
'Nghĩa là thời đại của Cynthia và thời đại của mình tất yếu phải khác nhau rồi…'
Vấn đề là khoảng cách thời gian đó là bao lâu.
Tôi ôm lấy nỗi bất an trong lòng một lúc rồi hỏi Cynthia về điều này.
"… Em đến đây vào năm 2018, còn anh thì sao?"
Tôi xác nhận được rằng đó là khoảng thời gian sớm hơn tôi dự đoán.
'Có vẻ như thời gian trôi ở Trái Đất và thời gian trôi ở đây khác nhau.'
Đó là tin tốt nhất trong những điều tôi nghe được nãy giờ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm trước câu nói đó rồi kể lại thời điểm mình đã bước qua đây.
"Anh là năm 2022… vậy là không chênh lệch quá nhiều nhỉ."
"À."
Cách biệt 4 năm.
Chừng này thì có thể coi là một sự kiện đơn thuần… đúng không nhỉ?
Nhìn Cynthia với vẻ mặt kỳ lạ, tôi nhận ra mình không thể cười tươi mãi được.
"2022 sao… tuy trôi qua ít hơn mình nghĩ nhưng vẫn là một khoảng thời gian khá dài đấy."
Nghe vậy, tôi phần nào hiểu được tại sao Cynthia lại có phản ứng đó.
'Chắc là do khoảng trống ít nhất 4 năm đó đây.'
Nếu một người biến mất trong 4 năm, ít nhất là ở Trái Đất, nhiều thứ sẽ thay đổi.
'Ví dụ như gia đình sẽ nghĩ mình đã chết, công ty sẽ cho mình nghỉ việc, nếu đang thuê nhà thì hợp đồng có thể đã kết thúc và họ có khi đã vứt hết đồ đạc của mình rồi cũng nên.'
Và cả những vấn đề về hành chính hay pháp lý nữa.
Tôi nhìn Cynthia đang biểu cảm đầy phức tạp, suy nghĩ một lúc rồi từ từ tiến lại gần cô ấy.
"Không cần phải lo lắng quá đâu. Mấy chuyện đó anh sẽ giải quyết hết."
Trước hết, nếu thấy không có cách nào thì cứ ở lại đây cũng được.
Hoặc không thì nhờ vào vô số vàng bạc châu báu… tức là tài sản mà tôi đã chất đầy trong không gian phụ, hầu hết các vấn đề đều có thể giải quyết được.
'Chỉ là mấy cái như chứng minh thu nhập thì hơi rắc rối thôi.'
Đằng nào cũng có thể sử dụng mana và thần thánh lực mà.
Tôi chợt nghĩ, hay là cứ nhờ đến sự trợ giúp của ma thuật nhỉ?
'Nên bây giờ, để Cynthia không phải quá lo lắng.'
Tôi quyết định trấn an cô ấy ở bên cạnh, liệt kê ra những lý do tại sao mọi thứ sẽ ổn. Cynthia mỉm cười ngượng nghịu, gãi má rồi đáp.
"Cái đó… Jung-hyun à, cảm ơn anh."
"Có gì đâu."
Đáp lại thiện ý bằng thiện ý là điều đúng đắn, tôi nhún vai. Cynthia nhìn chằm chằm vào tôi rồi khẽ thở dài.
"Dù sao thì thời đại cũng là như vậy đi. Còn việc nén Gehenna… nếu được thì tốt, nhưng không được thì mình tìm cách khác, anh đừng lo quá."
Tôi gật đầu đồng ý.
'Vậy thì giờ cứ tập trung vào việc nén Gehenna trước, rồi về thôi nhỉ.'
Đúng lúc định quay về xử lý những công việc còn tồn đọng.
Tôi chợt nhớ ra những điều mình đã quên khuấy mất.
'À phải rồi, cũng đến lúc cho ba ả khốn đó lên đường được rồi nhỉ.'
Đang băn khoăn xem nên cho họ kết thúc như thế nào thì đột nhiên một ý tưởng thú vị lóe lên trong đầu.
"Cynthia, cô có thể hợp nhất ba người thành một con quái vật không?"
Trước câu hỏi đó, Cynthia lộ vẻ mặt hơi khó ở nhưng rồi cũng gật đầu.
"Hợp nhất… thì cũng được thôi ạ."
"Vậy thì hợp nhất Karina, Rhea và Daisy thành kiểu Cerberus được không? Quản lý từng đứa riêng lẻ thấy phiền quá."
"……"
Nghe vậy, Cynthia chớp mắt nhìn tôi, thở dài rồi nói là cô ấy sẽ làm.
* Sau đó, tôi lần lượt gặp những người khác để báo bình an.
Trong đó, phản ứng của Charlotte là kịch liệt nhất.
Câu nói "Anh chưa làm gì mà đã định khiến tôi thành góa phụ rồi à?" vẫn còn đọng lại trong tâm trí khiến tôi không nhịn được cười.
'Góa phụ cơ đấy.'
Ngay lúc nghe câu đó, tôi đã định bật lại "Còn chưa cưới nhau mà?" nhưng sợ bị ăn đòn thật nên đành nuốt ngược vào trong.
Tôi cười thầm vì sự tiếc nuối khi không thể nói ra câu đó, Hana trong lòng tôi cũng bắt đầu cười khúc khích theo.
'Không lẽ mình cười nên con bé cũng cười theo?'
Chứ còn lý do gì khác nữa đâu. Tôi nhìn Hana, tự hỏi không biết con bé thừa hưởng nét đẹp của ai mà đáng yêu thế không biết, trong khi con bé cứ mân mê gò má tôi đầy hạnh phúc.
'Sao con bé lại vui thế nhỉ.'
Tôi nhún vai vì không hiểu nổi, rồi tiếp tục bước đi thì đột nhiên Hana sáng mắt lên khi nhìn thấy lũ động vật phía trước.
"Oa… có mang-mung với nyang-nyang kìa."
Nyang-nyang chắc là mèo rồi, còn mang-mung là gì nhỉ?
Nhìn kỹ lại thì thấy một chú cún con. Tôi khẽ cười trước cách gọi của Hana, con bé còn vẫy tay về phía lũ động vật.
Bình thường dù là trẻ con hay người lớn vẫy tay nhiệt tình đến mấy.
Động vật hoang dã cũng thường sẽ phớt lờ thôi…
'Không biết có phải do bản chất của Hana là Thế giới thụ không mà.'
Tất cả động vật xung quanh đều đổ dồn sự chú ý vào Hana, phản ứng lại từng cử động nhỏ của con bé.
'À không, còn hơn thế nữa.'
Chúng bắt đầu tụ tập về phía này và lảng vảng quanh chúng tôi.
'Thế giới thụ là nguồn gốc của sự sống. Việc các sinh vật bản năng đi theo Hana xét ra cũng là chuyện đương nhiên.'
Đúng là chuyện đương nhiên, nhưng được tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác khác hoàn toàn. Tôi đang quan sát thì đột nhiên Hana nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
Tôi liền xoa đầu khen ngợi con bé.
"Hehe."
Con bé cười thích thú.
'Có vẻ con bé muốn được khen vì đã gọi lũ động vật đến thì phải.'
Thật lòng thì tôi không hiểu tại sao con bé lại thấy thích thú đến vậy… nhưng nếu Hana vui thì mọi chuyện ổn cả thôi. Đang nghĩ vậy thì Lucia gọi vọng từ gần đó.
"Cả hai vào ăn cơm thôi nào."
Có vẻ đã đến giờ ăn trưa rồi. Tôi nhịn đói cũng được nhưng không thể để Hana nhịn, nên tôi gật đầu quyết định quay vào.
*
"Appa ơi… cái này với cái này ngon lắm, nên Hana cho appa hết đấy!"
"Không được, món ngon thế này con phải tự ăn chứ."
"Không chịu đâu, đồ ngon là phải cho appa hết…!"
Hana đang nằm trong lòng tôi, cứ thế nhét tất cả những món con bé thích vào miệng tôi.
Chắc là vì nghe kể chuyện tôi ăn Baal nên con bé hiểu nhầm là tôi đang đói. Tôi cảm nhận thức ăn đầy ắp trong miệng rồi cười gượng.
'Tôi thì muốn Hana ăn hơn cơ.'
Thế là tôi định đút lại cho con bé, nhưng mỗi lần như vậy…
"Không chịu đâu, appa đang đói nên appa ăn đi…!"
Con bé lại nhất quyết từ chối.
"Ôi chao, đúng là cô con gái hiếu thảo."
Miria nhìn cảnh đó, lắc đầu chống cằm.
"Chẳng thể hiểu nổi. Chúng ta mới là những người ở bên cạnh chăm sóc con bé nhiều hơn cơ mà. Thế mà tại sao con bé lại cứ quấn quýt cái ông Jung-hyun nay đây mai đó ấy nhỉ. Thật tình."
Dù giọng điệu có vẻ mỉa mai.
Nhưng những lời đó lại ẩn chứa sự hụt hẫng, tôi cười thầm trong bụng. Tuy nói vậy thôi chứ Miria mới là người quan tâm đến Hana nhất.
'Từ bánh quy cho đến đồ đạc.'
Hầu hết đều là Miria mua sắm hay chuẩn bị cho. Tôi nghĩ cô ấy cứ như mấy bà lão hay càu nhàu vậy rồi gật đầu, thì Lucia đột nhiên tỏ vẻ bất mãn nói với Miria.
"Thật sự đấy ạ…! Em cũng muốn con bé yêu quý em một chút."
"Này, ít nhất thì em còn được con bé giả vờ nghe lời. Chứ ta đây, nó còn chẳng thèm nhìn đến lấy một lần."
"Dạ, nhưng mà dạo này không phải là thân nhau hơn rồi sao ạ?"
"Ừ thì… cũng hơn lúc mới gặp chút ít."
Ai nhìn vào chắc tưởng đây là hội nạn nhân của Hana mất.
Tôi cười thầm trước màn đối đáp của hai người thì Hana lại bắt đầu cười theo tôi.
"Oa… con bé cười theo Jung-hyun kìa?"
"… Em hơi ghen tị đấy."
"Ghen tị với Hana à? Hay với Jung-hyun?"
Trước câu hỏi của Miria, Lucia lúng túng nói gấp.
"Đ, đương nhiên là em ghen tị với anh Jung-hyun rồi ạ!"
"Chẳng biết sự thật là gì nhỉ?"
"Chị Miria à…"
Lucia vừa mếu máo vừa lắc vai Miria. Rồi đột nhiên cô ấy liếc nhìn tôi, hắng giọng "hừm hừm" một cái rồi nói.
"Anh… anh Jung-hyun này? Lát nữa mình nói chuyện một chút được không ạ?"
"Chuyện gì cơ?"
"Em có chuyện muốn nói trước khi anh đến nơi gọi là Trái Đất…"
Nghe vậy, tôi gật đầu đồng ý.
* Sau khi ăn xong.
Lucia dẫn tôi đến một căn phòng gần đó, rồi ngồi xuống với vẻ mặt khá ngập ngừng.
Cô ấy mấp máy môi, bồn chồn một lúc rồi nhắm tịt mắt lại nói với tôi.
"Anh… anh Jung-hyun…!"
"Sao thế?"
"Chuyện là… cái này em cũng đã xin phép Hana rồi. Đó là…!"
Xin phép Hana? Tò mò không biết cô ấy xin phép cái gì nên tôi gật đầu. Lucia hít sâu một hơi rồi mới mở lời.
"Anh có muốn cùng em sinh thêm một em bé nữa không…? Vì Hana cũng bảo là con bé muốn có em."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn