Chương 92: Chương 91: Khởi Đầu Của Sự Thay Đổi
Tôi đã trở thành VTuber Oshi đã tốt nghiệp của mình · Elise · 211 chương · ~30 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Wn Văn phòng mới của MixLive tọa lạc tại Inomori Tower tòa nhà chọc trời cao 56 tầng nằm ngay khu vực sầm uất thuộc Quận Chiyoda, thành phố Tokyo.
Mật độ người qua lại ở đây cực kỳ đông đúc, và đây cũng chính là kiểu tòa nhà quy tụ những doanh nghiệp lớn mang tính chất làm ăn nghiêm túc chọn làm nơi đặt trụ sở làm việc.
Ngay sau khi quá trình di dời văn phòng hoàn tất, tôi đã chủ động ghé thăm nơi làm việc mới kèm theo một chiếc bánh kem trên tay. Tôi vừa tò mò muốn xem diện mạo của văn phòng mới ra sao, vừa muốn tranh thủ gặp mặt trực tiếp Quản lý Saori.
Nằm ngay bên cạnh khu vực thang máy tại sảnh tầng trệt là bảng sơ đồ chỉ dẫn hiển thị danh tính các công ty đang thuê làm việc ở từng tầng. Phần lớn đều là những cái tên mà tôi từng nghe danh ở đâu đó, thậm chí có những doanh nghiệp thuê trọn gói cả 4 tầng liền. Một số tầng khác thì niêm yết khoảng 3 đến 4 tên công ty, cho thấy có nhiều doanh nghiệp quy mô nhỏ đang chia sẻ chung một mặt bằng.
Có vẻ như văn phòng mới của MixLive sẽ chiếm trọn toàn bộ không gian của tầng 21.
Vì ngành công nghiệp này vốn dĩ cực kỳ nhạy cảm trong việc bảo mật danh tính của các Vtuber, nên sẽ phát sinh rất nhiều sự bất tiện trên mọi khía cạnh nếu như phải dùng chung mặt bằng tầng với các công ty khác.
Trong lúc tay xách túi bánh kem đứng chờ thang máy, xung quanh tôi ngập tràn những con người khoác trên mình những bộ âu phục chỉn chu, toát lên cái thần thái "tôi là một doanh nhân thành đạt" và "tôi là một người phụ nữ của công việc" vô cùng đậm nét.
Bầu không khí ở đây khác biệt hoàn toàn so với văn phòng cũ của MixLive đến mức tôi bắt đầu cảm thấy bản thân có chút không thích nghi nổi. Văn phòng cũ vốn dĩ vô cùng nhỏ nhắn, ấm cúng và chỉ vừa đủ sức bám trụ lại một góc khiêm tốn của thủ đô Tokyo.
[Saori: Chị đang ở đâu rồi ạ? Hồi nãy chị bảo chị đang trên đường tới văn phòng đúng không ạ? Hay là em xuống đón chị nha~?] [Yuiri: Chị đang đứng đợi thang máy ở tầng trệt nè. Ở đây trông choáng ngợp thật đấy......] [Saori: Chuẩn luôn~ Chuẩn luôn~ Hồi đầu mới tới em cũng bị sốc dữ lắm luôn ấy! Cảm giác như bản thân cũng phải mặc đồ công sở mới hợp tone vậy đó~ Chi phí thuê mặt bằng ở đây chắc phải đắt đỏ dã dăm luôn. Được đi làm ở một nơi như thế này đối với embgiống như một giấc mơ vậy đó~] [Yuiri: Ahaha.......] Thế nhưng MixLive thực sự đã có đủ tiềm lực tài chính để vung tiền thuê một văn phòng ở một nơi đắt đỏ như thế này rồi sao? Cho dù chỉ là dạng văn phòng thuê lại, thế nhưng việc bao trọn cả một tầng của tòa nhà như thế này chắc chắn phải ngốn một khoản tiền khổng lồ mỗi tháng.......
Nhắc mới nhớ, tụi tôi thậm chí còn chưa chính thức mở bán các mặt hàng thương mại một cách bài bản, và hầu như toàn bộ doanh thu của công ty lúc này đều phụ thuộc vào Neotube. Cho dù cả 5 thành viên tụi tôi đều đang tăng trưởng vô cùng thuận lợi và mang về nguồn tiền ổn định, thế nhưng bấy nhiêu đó vẫn là chưa đủ để gánh vác chi phí cho một văn phòng ở địa điểm sang xịn mịn như thế này.......
Không hiểu sao trong đầu tôi lại phác họa ra một kịch bản vô cùng sinh động dù cho bản thân chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh Giám đốc Takato dõng dạc tuyên bố "Chuyển văn phòng thôi nào!" trong khi Quản lý Ooshima đứng chắn phía trước gào lên "Chuyện đó là bất khả thi, thưa Giám đốc!", hai người tung hứng tấu hài chẳng khác nào một tiểu phẩm hài kịch.
Ting.
Thang máy cập bến đi kèm một tiếng hiệu ứng êm tai và cánh cửa từ từ mở ra. Hai nhân viên văn phòng trong bộ âu phục bước ra ngoài, đi cùng với một cô gái trông có phần hoàn toàn lệch quẻ với không gian xung quanh.
Một cô gái sở hữu vóc dáng nhỏ nhắn, đeo kính cận và mặc chiếc quần yếm năng động. Một cô bé vô cùng đáng yêu với mái tóc ngắn ngang vai, hai tay đang ôm chặt lấy chiếc máy tính bảng.
Ngay khi vừa bước ra khỏi thang máy, cô gái liền dáo dác nhìn quanh như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.......
Dù sao thì tôi cũng cần phải lên văn phòng, nên đã bước vào bên trong thang máy. Ngay lập tức, cô gái đó liền quay đầu bước ngược trở lại vào bên trong thang máy cùng với tôi.
"......?"
Không quá để ý, tôi nhấn nút chọn tầng 21. Cánh cửa khép lại, bên trong không gian cabin lúc này chỉ còn lại duy nhất tôi và cô gái đeo kính. Bất ngờ, cô gái dán mắt nhìn tôi rồi cất tiếng hỏi:
"Ưm... có phải là... Yuiri-sama không ạ?"
"Đúng rồi ạ."
"Em là Saori đây!"
Cô bé nở một nụ cười rạng rỡ với tôi ngay khi thốt ra câu nói đó. Ả, hóa ra cô bé này... chính là Kanda Saori, người quản lý của tôi.
Chẳng trách sao ngay từ đầu tôi đã cảm thấy cô bé toát ra một bầu không khí hoàn toàn lạc quẻ với cái tòa nhà ngập tràn nhân viên công sở mặc vest này. Dù sao thì, chính bản thân tôi đứng ở đây cũng lạc quẻ chẳng kém gì cô bé.
Saori ngoài đời thực trông đáng yêu hơn cả những gì tôi hình dung, và tôi cảm nhận được mức độ cảm tình của mình dành cho cô bé tăng vọt lên ngay lập tức. Nhìn thoáng qua, trông cô bé trẻ trung đến mức cứ tưởng như vẫn còn là một học sinh cấp 3.
Vì đây là lần đầu tiên hai chị em gặp mặt trực tiếp ngoài đời thực, nên cả hai đều chỉ dừng lại ở mức nghi vấn "chắc là phải không nhỉ?" trong lúc nhìn nhau mà chưa dám cất lời cho đến khi chắc chắn. Saori đã chủ động đi xuống tầng trệt để đón tôi ngay sau khi tôi nhắn tin bảo rằng mình đang đứng đợi thang máy.
"À~ Hóa ra em là Quản lý Saori sao~ Cảm ơn em vì đã mất công xuống tận đây đón chị nhé. Ồ đúng rồi, chị có mua cái này mang qua cho mọi người ở văn phòng cùng ăn chung nè."
Tôi đưa túi bánh kem đã được đóng gói cẩn thận cho Saori.
"Oa~! Bánh kem nè!"
"Em thích ăn bánh kem lắm sao?"
"Dạ thích lắm luôn ạ! Em cực kỳ thích đồ ngọt luôn ấy ạ! Cơ mà Yuiri-sama ơi, em bị sốc luôn ấy vì chị trông giống hệt như những gì em từng tưởng tượng luôn. Ngay khi vừa nhìn thấy chị là em đã nghĩ 'Chắc chắn đó là Yuiri-sama rồi!' liền luôn, thế nhưng em vẫn cố tình đứng quan sát xem chị bấm nút tầng mấy vì sợ nhầm lẫn thì ngượng lắm ạ."
"Thế trong đầu em từng tưởng tượng chị sẽ có diện mạo như thế nào?"
"Siêu đáng yêu... dịu dàng... và... ưư, t-tóm lại là một hình mẫu chuẩn chỉnh như Yuiri-sama hiện tại luôn ạ! Một hình ảnh xinh đẹp và tốt bụng!"
Liệu tôi có thực sự sở hữu cái hình tượng tuyệt vời đến thế không nhỉ? Có vẻ như trong đầu Saori tồn tại một hình mẫu về tôi mà chính bản thân tôi cũng không hề hay biết.
Mà nhân tiện thì, việc cô bé gọi tôi là "Yuiri-sama" ngay cả ngoài đời thực như thế này nghe cứ thấy gượng gượng thế nào ấy liệu tụi mình có thể điều chỉnh lại cách xưng hô này một chút được không nhỉ?
Khi giao tiếp giữa các nhân sự nội bộ bên trong MixLive, tụi tôi thường có quy tắc sử dụng tên hoạt động Vtuber thay vì tên thật nhằm khắc sâu bản dạng nhân vật Vtuber cũng như giúp bản thân quen thuộc với cái tên đó để hạn chế tối đa các sự cố lỡ miệng trên sóng trực tiếp.
Thế nhưng Saori lại là người duy nhất dùng hậu tố "-sama" để gọi tôi. Các thành viên khác thường gọi tôi là Yuiri-chan một cách thân mật, còn các nhân sự như Quản lý Ooshima thì gọi tôi là Yuiri-san. Việc được gọi là Yuiri-sama nghe nó cứ......
Dù sao thì, thang máy rốt cuộc cũng đã cập bến tầng 21.
Bước ra khỏi thang máy, một hành lang rộng rãi hiện ra trước mắt cùng với một bức tường kính cường lực mang dòng chữ "Hướng tới đỉnh cao của giới Vtuber! MixLive."
Cấu trúc được thiết kế theo dạng bạn hoàn toàn không thể bước vào không gian hành lang bên trong nếu như không đi qua cánh cửa đặt tại bức tường kính cường lực này. Nằm ngay bên cạnh cánh cửa là một thiết bị bảo mật hiện đại cho phép quét đồng thời cả thẻ từ lẫn dấu vân tay.
Phần hành lang lộ ra phía sau bức tường kính dài hơn những gì tôi tưởng tượng. Ở cả hai bên hành lang là ba cặp phòng đa năng có thể sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau như phòng làm việc hay phòng họp. Hơn thế nữa, đoạn cuối hành lang còn gấp khúc theo hình chữ L, cho thấy không gian bên trong vẫn còn rất rộng lớn.
Đây rõ ràng là một quy mô mặt bằng đủ sức chứa cùng lúc nhiều doanh nghiệp cỡ vừa và nhỏ. Liệu MixLive thực sự sẽ sử dụng toàn bộ không gian khổng lồ này sao?
Dù có nhìn nhận theo góc độ nào đi chăng nữa, tôi vẫn không thể xua tan cái suy nghĩ rằng Giám đốc Takato đã chơi quá tay và vung tay quá trán. Dĩ nhiên, những khía cạnh kinh doanh này hoàn toàn không phải là điều mà một Vtuber như tôi cần phải bận tâm làm gì.......
"Hì hì, văn phòng rộng lắm đúng không chị? Bên trong thậm chí còn có cả một phòng thu âm (studio) mô hình thu nhỏ nữa đó ạ. Ngoài ra còn có một phòng cách âm dành riêng cho việc phát sóng trực tiếp trong các trường hợp khẩn cấp nữa. À đúng rồi, để em mang bánh kem vào cất trong phòng họp trước nha. Việc hướng dẫn tham quan văn phòng cứ để em lo!"
Quản lý Saori rút từ trong túi ra một chiếc thẻ từ bảo mật và chủ động mở cửa.
"Thế nếu sau này chị muốn tự mình vào đây một mình thì phải làm sao?"
"À... sau này chị có thể đăng ký dấu vân tay của mình vào hệ thống. Tuy nhiên vẫn sẽ có những khu vực chỉ có nhân viên công ty mới được phép truy cập...... Khu vực lối vào, phòng cách âm, và phòng thu âm... toàn bộ những nơi mà các thành viên sử dụng đều được lên kế hoạch cho phép truy cập bằng dấu vân tay của các thành viên ạ."
"À, chị hiểu rồi."
Điều đó thực ra lại cực kỳ hợp lý. Xét trên phương diện pháp lý, các Vtuber tụi tôi hoàn toàn không phải là nhân viên chính thức của MixLive mà hoạt động dựa trên hợp đồng hợp tác.
Văn phòng cũ vốn sở hữu cấu trúc mà bạn hoàn toàn có thể tự do đi lại khắp mọi ngóc ngách ngay khi bước qua một cánh cửa duy nhất. Vì toàn bộ nhân sự của MixLive bao gồm cả các Vtuber đều sở hữu chìa khóa mở cánh cửa đó, nên tôi hoàn toàn có thể tự do ra vào ngay cả khi không có ai ở văn phòng.
Thế nhưng hiện tại, ngoại trừ những căn phòng dành riêng cho các Vtuber, tụi tôi hoàn toàn không thể tự do mở cửa bước vào những khu vực nội bộ dành riêng cho nhân viên như phòng làm việc hành chính. Quay trở lại thời điểm tôi còn là một người, trong quãng thời gian MixLive rầm rộ thông báo về kế hoạch xây dựng văn phòng mới, tôi đã từng nghe thấy Yuiri chia sẻ về mô hình quản lý này trên một buổi stream trò chuyện.
Việc bạn là thành viên của MixLive không đồng nghĩa với việc bạn có quyền tự do đi lại khắp toàn bộ không gian công ty. Nói một cách chính xác thì tụi tôi không phải là nhân viên, nên không thể tự do đi vào khu vực làm việc của nhân viên chuyên môn và cũng chẳng có lý do gì để làm vậy cả.......
Khi quy mô công ty ngày một lớn mạnh, tôi cảm nhận được rằng những hệ thống vận hành mà bản thân từng chỉ được nghe kể thông qua lời của Yuiri năm xưa đang từng bước một trở thành hiện thực.
Saori bảo tôi đứng đợi một chút ở ngoài hành lang, rồi cô bé xách túi bánh kem chạy vào phòng họp để cất. Thế rồi chỉ một lúc sau, một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp bao giờ, đeo một chiếc bông tai duy nhất ở một bên tai, mở cửa bước ra ngoài hành lang.
"...... Hửm? Ai thế này? Em có phải là một Vtuber của công ty không đấy?"
Người đàn ông vừa phát hiện ra tôi liền chủ động tiến lại gần và cất tiếng hỏi trước. Cái gã gầy còm này là ai thế không biết?
"Vâng đúng rồi ạ, thế còn anh là ai vậy?"
"Aha~ Nếu em là Vtuber thì em là ai trong số họ thế? Ria-san? Nemu-san? Hay là Yuiri-san?"
Hãy tự giới thiệu bản thân mình trước đi chứ. Không hiểu sao cái gã này lại toát ra một thái độ vô cùng khó chịu và thiếu lịch sự.
Khi thấy tôi không trả lời câu hỏi và tiếp tục giữ thái độ im lặng, người đàn ông nở một nụ cười suồng sã rồi lên tiếng:
"Làm gì mà phải nghiêm trọng hóa vấn đề thế em~ Em biết rõ toàn bộ những người ở đây đều là nhân sự thuộc MixLive mà. Rất vui được gặp em nhé. Anh là Ikaishi Takuya, quản lý phụ trách của Satsuki Hino."
"Em là Yumemiya Yuiri."
Hóa ra cái người này... chính là Quản lý Takuya. Người từng được phân công làm quản lý cá nhân đầu tiên của tôi. Người hiện tại đang đảm nhận vị trí quản lý cho Hino-chan.
Gã toát ra một cái cảm giác có phần thô ráp, và cái thái độ cợt nhả, thiếu đúng đắn đó thể hiện rõ qua từng chi tiết nhỏ nhặt như nét mặt, điệu bộ và cử chỉ tay chân. Tôi cực kỳ không thích cái cách gã đòi hỏi danh tính của tôi mà thậm chí còn không buồn tự giới thiệu bản thân trước.
Quả nhiên là quyết định đổi người quản lý của tôi là hoàn toàn đúng đắn. Trực giác của phụ nữ đúng là không thể nào coi thường được mà.
Nếu như cái gã này hiện tại đang làm quản lý cho tôi, chắc chắn tôi sẽ không thể nào chịu nổi cái cảm giác khó chịu và gượng gạo này.
"Á! Em xin lỗi vì đã để chị phải chờ lâu nhé ạ! Giờ em sẽ dẫn chị đi tham quan một vòng văn phòng nha!"
Đúng lúc đó, Quản lý Saori người vừa cất xong chiếc bánh kem trong phòng họp chạy lon ton ra ngoài hành lang hướng về phía tôi. Sự căng thẳng đang đè nặng trong cơ thể tôi lập tức được giải tỏa hoàn toàn, và Saori lúc này trông chẳng khác nào một thiên thần.
"Ừm~ Nhờ em nhé~" Tôi gật đầu chào xã giao người đứng đối diện là Quản lý Takuya một cái, rồi lướt qua gã để tiến lại đứng sát bên cạnh Saori. Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc lướt qua Quản lý Takuya, tôi cảm giác như mình vừa nghe thấy một âm thanh cực kỳ nhỏ giống như tiếng "hừm" phát ra từ cái hất mũi đầy mỉa mai của gã.
Có lẽ đó chỉ là do tôi tự thèm thuồng tưởng tượng ra chăng.......
Liệu để cái gã đó làm quản lý cho Hino-chan có thực sự ổn không đấy?
"Được rồi ạ, đầu tiên tụi mình sẽ bắt đầu từ phòng thu âm mô hình thu nhỏ nha~" Quản lý Saori hăng hái dẫn đường đi dọc theo hành lang. Cảo bước theo sau Saori, trong lòng tôi bất giác dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn