Chương 552: 15 - Gugugaga
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~30 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 5
"Gugugaga?" Vinnie ngây người nhìn đôi mắt đẹp hút hồn như hồ ly của cô gái tóc bạc trước mặt. Mấy giây sau, cậu mới từ từ nhớ lại mình vừa nói gì. [note98111] Chẳng lẽ vừa nãy mình đã quá vội vàng, không giữ mồm giữ miệng, nói ra mấy lời quá đáng xấu hổ rồi sao?
À, hình như, có lẽ, chắc là vậy rồi?
Vinnie theo bản năng muốn bịt miệng lại, nhưng rõ ràng đã quá muộn. Lời nói ra cũng như bát nước đỗ đi, không thể thu hồi.
Aisifis mỉm cười nhìn Vinnie, khoanh tay trước ngực, như thể đang chờ đợi cậu nói tiếp, không đợi được thì sẽ không rời đi.
Chết tiệt, chẳng lẽ mình lại mắc bẫy rồi sao?
Thấy vẻ mặt gian xảo của Aisifis lúc này, Vinnie chợt hiểu ra.
Cái tên tóc trắng đầy mưu mô này, chẳng lẽ cố tình đi về phía lớp học để mình phải sốt ruột?
Cái tên tóc trắng đáng ghét này, dùng liên hoàn kế, mình bị lừa lên đoạn đầu đài rồi!
Vinnie nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác và mơ hồ, trông đầy vẻ "thông thái".
"Vinnie bạn học?" Aisifis nghiêng đầu, giả vờ bối rối nói.
"Ngủ gật rồi à?"
"Nhưng ta thấy Vinnie bạn học vừa nãy trên lớp tinh thần lắm mà, ngồi không yên, chân cứ rung rung, như bị tăng động ấy?"
"Cứu... cứu tôi với." Vinnie không hề lay chuyển.
"Vinnie bạn học?"
"Cứu... cứu...'
"Vinnie bạn học, cậu vừa nói gì, có cần ta nhắc lại cho cậu nghe không?" Aisifis mỉm cười dịu dàng nói.
"À, à? Cái gì? Nói gì cơ? Ta cảm thấy hình như mình vừa mất trí nhớ mấy phút trước rồi." Vinnie vẻ mặt mơ hồ.
"Ồ, thì ra là vậy, vậy Vinnie bạn học, chúng ta đi thôi, đi học môn đối kháng." Nói rồi, Aisifis đi về phía đấu trường.
"À? Tiết sau không phải học ở trong lớp sao?" Vinnie thấy vậy, theo bản năng không nhịn được nói.
"Ô~" Aisifis quay đầu lại, nhìn Vinnie đầy ẩn ý.
"Vinnie bạn học, cậu đã mất trí nhớ rồi, sao còn nhớ tiết sau là gì thế?"
"À, ta, ừ ừ, ta chỉ là vừa mất trí nhớ mấy phút trước thôi, những ký ức khác vẫn còn nguyên vẹn, không được sao?"
"Ồ, thì ra là vậy, Vinnie bạn học mất trí nhớ cũng thật chính xác đó nha~?" Aisifis nghiêng người về phía trước, nhìn Vinnie đầy vẻ mập mờ và trêu chọc.
"Cái tên này, cậu cố tình phải không?" Vinnie nghiến răng.
"Cố tình gì cơ?" Aisifis vẻ mặt bối rối không hiểu.
"Vinnie bạn học phải nói rõ ràng ra nha, cố tình gì? Nếu không ta làm sao biết Vinnie bạn học cụ thể muốn nói gì chứ?"
"Còn có thể là gì nữa? Cậu vừa nãy giả vờ như mình sắp vào lớp học ngay, không phải là cố tình sao?" Vinnie không phục phản bác.
"Ê ê?" Aisifis chợt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
"Vinnie bạn học, cậu không phải mất trí nhớ rồi sao? Đã khôi phục trí nhớ rồi à?"
"Ừ Ừ." Vinnie á khẩu.
"Ồ, ta biết rồi, lần này là Vinnie bạn học 'chọn lọc' khôi phục trí nhớ, đúng không?" Không đợi Vinnie nói tiếp, Aisifis đã tìm lý do hộ cậu, vẻ mặt đầy hiểu biết.
"Khụ! Tóm lại, cậu vừa nãy quả nhiên là cố tình trêu ta phải không?"
"Vinnie bạn học, ta không trêu cậu đâu mình ở ngoài, thì ta cũng bó tay rồi đó."
"Tsk!" Lời nói của cái tên này đúng là không chê vào đâu được! Chẳng lẽ điều này cũng nằm trong tính toán của cậu ta sao?
"Vì Vinnie bạn học đã khôi phục trí nhớ rồi, vậy chúng ta tiếp tục chủ đề vừa nãy nhé, nói xem nào~?" Aisifis mỉm cười nhìn Vinnie.
"Nói, nói gì cơ?" Vinnie cảm thấy mình lại mắc bẫy Aisifis, muốn cứng miệng đến cùng.
"Có gì mà nói chứ?"
"Vinnie bạn học, vừa nãy cậu nói trên người ta có rất nhiều điểm thu hút cậu đó? Nếu là nguyên văn, có cần ta nhắc lại từng chữ cho cậu không?"
"Dừng! Dừng lại! À, đúng rồi, hình như, chắc là đã nói rồi, dù sao thì, ai mà chẳng thích mấy quả hạch cầu tròn tròn mập mập lùn lùn chứ? Ai mà chẳng muốn mặt trắng bệch mà có một quả hạch trắng ở bên cạnh chứ?" Vinnie quá tải, lại nói trái lòng muốn lấp liếm cho qua, có chút nói năng lộn xộn.
"Ô? Tức là, Vinnie bạn học muốn ta luôn ở bên cạnh cậu sao~?"
"Đúng, à, không không không!" Vinnie vừa gật đầu vừa lắc đầu, đầu quay như chong chóng.
Aisifis nhìn Vinnie thật sâu một cái, cười khẽ một tiếng không rõ ý nghĩa, rồi quay lưng đi thẳng về phía lớp học.
Khoan đã, cô ta lại làm sao thế này?
Không lẽ, cậu ta thấy mình quá khó chịu, không hài lòng với mình sao?
Lần này, không lẽ là thật sự không hài lòng sao?
"Ê, cậu đợi đã, cậu quay lại đi, ta, ta thật sự là, ừ ừ, có, có chút thích cậu đó!" Vinnie cuối cùng vẫn không nhịn được hét lên.
'Đức hạnh + 150.'
'Đức hạnh hiện tại: 11559.'
"Ô~?" Aisifis dừng bước, rồi mỉm cười quay người lại, nhìn Vinnie.
"Là loại thích nào thế?"
"Cái tên này, dùng cùng một chiêu hai lần à?" Vinnie nghiến răng nghiến lợi nói.
"Cậu đúng là nghèo chiêu quá đấy?"
"Tuy ta không dùng chiêu gì cả, nhưng Vinnie bạn học cứ khăng khăng nói vậy, chẳng phải là tự mình trúng chiêu hai lần sao?" Aisifis nghiêng đầu nói.
"Vậy ta còn nghi ngờ Vinnie bạn học có phải tự nguyện trúng chiêu không đó?"
"Tsk!" Vinnie không hiểu không vui.
Cái tên này, sao lúc nào cũng có thể nắm thóp mình chặt như vậy chứ?
"Vậy, Vinnie bạn học, chúng ta có nên quay lại chủ đề trước không nhỉ~?" Aisifis hỏi đầy vẻ trêu đùa.
"Chủ đề trước." Vinnie cúi đầu, rồi lặng lẽ nhìn đi chỗ khác, nhỏ giọng lầm bầm một câu.
"Cậu cái tên mắt xanh máu lạnh này, thật sự không đùa ta chứ?"
"Ừm~ Ta đối với Vinnie bạn học vẫn rất khoan dung, nhưng nếu nói lung tung trả lời bừa bãi về vấn đề này, ta thật sự sẽ có chút khó chịu đó nha? ~" Aisifis nhướng mắt.
"Có, nhất định phải nói ở đây sao?" Vinnie nhìn quanh, có chút chột dạ nói.
"Sao, Vinnie bạn học còn xấu hỗ à? Ở đây đâu có ai khác." Aisifis thấy vẻ mặt Vinnie như vậy, lập tức nổi hứng trêu đùa.
'Đức hanh + 100.'
'Đức hạnh hiện tại: 11659.'
"Cậu nói vậy đúng là!" Vinnie mím môi, cũng tự hỏi mình một câu, rốt cuộc là từ khi nào bị Aisifis thu hút?
Là lần Ma Thần Trụ xâm lược đó? Hay là lần cùng nhau hoạn nạn? Hay là tình nghĩa cô ấy nhiều lần cứu mình?
Vinnie nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy có quá nhiều điểm để nói, đến nỗi cậu không biết nên nói điểm nào trước.
"Sao? Vấn đề này, nói ra đối với Vinnie bạn học vẫn quá khó sao?" Aisifis thấy vẻ mặt Vinnie có điều khó nói, tuy giọng điệu không đổi, nhưng lông mày khẽ nhướng lên không thể nhận ra.
'Đức hạnh + 80.
'Đức hạnh hiện tại: 11739.'
"Không, thành thật mà nói, ta nhất thời không biết nên nói cái nào trước?" Vinnie vẫn có chút khó mở lời, cậu suy nghĩ kỹ lưỡng.
"Thật sự rất kỳ lạ, cậu rõ ràng là một người đáng ghét như vậy, rõ ràng chỉ nên là một con hải hậu thối chỉ biết tán gái và gian lận, người chiến thắng trong cuộc đời, thế là đủ rồi, vốn dĩ phải là như vậy." Vinnie im lặng một lát, như thể đang nói với Aisifis, lại như thể đang lẫm bẫm một mình.
"Ta rõ ràng chỉ cần nghĩ cậu là người như vậy là đủ rồi, nhưng, tại sao cứ phải để ta đến gần cậu, tìm hiểu cậu chứ?"
"Để ta hiểu được sự kiêu ngạo trong xương tủy của cậu, để ta hiểu được một kẻ lăng nhăng như cậu lại cũng thấu tình đạt lý, dám yêu dám hận."
Mặc dù Vinnie không nói ra, cậu vẫn luôn cho rằng Aisifis là một người tuyệt đối không làm tổn thương người vô tội, có thể gạt bỏ tình cảm cá nhân để phân biệt đúng sai.
Tại sao lại nói như vậy?
Nếu Aisifis thực sự giống như những nhân vật chính trong tiểu thuyết mà cậu đã đọc ở kiếp trước, dựa vào vận khí gia trì, chỉ bằng ý muốn cá nhân mà không chút kiêng dè tước đoạt sinh mạng của người khác, coi thường và kiêu ngạo đối với sinh mạng, thì Vinnie đã chết ngay từ khi xuyên không đến thế giới này.
Nhưng Aisifis đã không làm vậy, đây là sự khác biệt bản chất giữa cô ấy và các nhân vật chính trong game và tiểu thuyết khác. Cô ấy hoàn toàn có thể giết mình, một lần là xong, vĩnh viễn không còn hậu họa, nhưng cô ấy lại không làm vậy. Sau khi xác nhận mình khác với tên ma đầu ở kiếp trước, cô ấy thậm chí còn từ bỏ việc trả thù người đã từng giết mình một lần.
Đây cũng là điểm Vinnie khâm phục Aisifis nhất, nhưng cậu không thể nói ra, một là chuyện luân hồi hay ký ức kiếp trước quá phi lý, hai là Vinnie không biết Aisifis có thể chấp nhận được không.
Cô ấy là nhân vật chính, người trọng sinh được vận khí ưu ái, nữ chủ thiên mệnh, dù là thân thể, huyết thống hay năng lực, đều là độc nhất vô nhị hoàn hảo nhất toàn đại lục, nhưng một người như vậy lại có phẩm đức cao thượng, ngoài việc thích tán gái ra thì đạo đức rất manh mẽ.
Đây là điều mà những nhân vật chính trong game không có chút nội hàm nào, chỉ vì tán gái mà tán gái, không thể nào sánh kịp.
"Cậu cái tên này, thân thể, dung mạo, thiên phú, bản lĩnh, gia thế, tài năng, không thiếu thứ gì, vận may lại rất tốt, từ nhỏ đến lớn chắc đều thuận buồm xuôi gió quen rồi, theo lý mà nói, một kẻ như cậu, nhất định sẽ là một người rất kiêu ngạo, coi thường người khác, trong xương tủy khinh thường kẻ dưới." Vinnie theo bản năng nói ra cảm nhận của mình.
"Nhưng cậu lại, là một người rất tốt với người bình thường, khi cùng cậu làm nhiệm vụ thực chiến ta đã cảm nhận được, cậu không phải là một động vật máu lạnh kiêu ngạo, cậu có máu có thịt, đầy lễ phép và tôn trọng đối với những người bình thường tầm thường, đầy sự đồng cảm mộc mạc nhất đối với những người gặp bất hạnh, ra tay giúp đỡ họ một cách chính nghĩa."
"Dù là ta, hay những người khác, địa vị xuất thân thế nào cũng không thể thay đổi thái độ của cậu đối với họ, thích là thích, không thích là không thích."
"Đây, là điểm thu hút ta nhất ở cậu." Nói xong câu này, Vinnie dừng lại một chút, nhưng thực ra câu này chưa nói hết, phía sau lẽ ra còn có hai chữ 'một trong', nhưng Vinnie không nói.
'Đức hạnh + 150.'
'Đức hạnh hiện tại: 11889.'
Aisifis thu lại nụ cười, bình tĩnh nhìn Vinnie.
Cô vốn tưởng đối phương sẽ khen ngợi thực lực của mình xuất chúng đến mức nào, gia thế hiển hách ra sao, thậm chí cả dung mạo.
Dù sao từ nhỏ đến lớn, những người ngưỡng mộ cô, yêu mến cô, theo đuổi cô, khi được hỏi đều nói như vậy.
Thế nhưng, đối phương lại bỏ qua tất cả những điều đó, thậm chí còn cho rằng những điều đó lại là cái nôi nuôi dưỡng sự kiêu ngạo và vô nhân tính của một người, nói rất chi tiết những điểm mình thích.
"Còn nữa?"
"Hơn nữa." Vinnie dừng lại, như thể hoàn toàn mở lòng mình.
"Mặc dù ta luôn nói cậu tự luyến, nhưng, sự tự tin tràn đầy của cậu thật sự rất thu hút, dường như dù gặp chuyện gì cậu cũng có thể xử lý một cách khéo léo và hoàn hảo."
"Thành thật mà nói, điều đó đối với ta thật sự rất chói mắt." Vinnie mím môi.
Con người luôn bị thu hút bởi những thứ mình không có.
Chẳng hạn như, sự tự tin.
Vinnie biết, mình thực ra không phải là một người tự tin, luôn nhấn mạnh mình là thiếu gia xấu xa của vương đô Carmela, luôn nhấn mạnh hành vi của mình tàn nhẫn và độc ác đến mức nào, tất cả những điều đó chỉ là lớp vỏ bọc mà cậu tự ngụy trang mà thôi.
Nhưng Aisifis, sự tự tin của cô ấy thật chân thật và chói mắt, ở bên cô ấy luôn tràn đầy cảm giác an toàn, như thể có cô ấy ở đây, mọi thứ sẽ bình yên vô sự, cô ấy sẽ xử lý mọi việc một cách chu đáo.
Sự tự tin giả tạo của Vinnie, khi gặp sự tự tin ung dung được tích lũy từ nhỏ của Aisifis, lập tức bị đánh tan.
Lòng tự trọng nhỏ bé của mình so với sự tự tin thanh lịch của đối phương, quá yếu ớt.
Vinnie biết.
Có lẽ cũng chính vào khoảnh khắc đó, mình đã bị Aisifis thu hút.
Cậu khao khát sự tự tin như vậy, cậu hy vọng mình cũng là người tự tin thật sự như vậy, nhưng cậu không thể làm được, đây là điều liên quan đến tính cách, quá khó để thay đổi.
Không phải ở thế giới này, mà là ở kiếp trước, cậu đã bị Aisifis thu hút rồi.
Chỉ có thể nói, bức vẽ nhân vật của Aisifis thật sự rất thần thái, khi nhìn thấy bức vẽ nhân vật của Aisifis, Vinnie đã có thể hình dung ra cô gái này có nhân vật như thế nào, sự tự tin thể hiện ra bên ngoài và sự hoàn hảo chu đáo đó đã thu hút cậu đến nhường nào.
Những lời này, tuy Vinnie mơ hồ biết, nhưng nói ra cụ thể như vậy là lần đầu tiên, cũng là lần nữa khiến cậu nhận ra chính mình.
Vinnie nói ra những lời này, Aisifis cũng đã nghe xong.
Nói thế nào nhỉ, cô có chút bất ngờ, nhưng cũng không quá bất ngờ.
Bởi vì, cô cũng vậy.
Nếu hỏi cô bắt đầu có hứng thú với Vinnie từ khi nào, có lẽ, là khi nhận ra người này thật sự không xấu, thậm chí còn có chút tốt, dù sao Vinnie ở kiếp trước là một đại ma đầu không hơn không kém.
Cuối cùng, khi nhận ra Vinnie ở kiếp này thực ra là một người nói một đằng làm một nẻo, lương thiện, tốt bụng, cô phát hiện mình đột nhiên không còn hận cậu ta nữa, ngược lại còn đầy tò mò và hứng thú.
Đặc biệt là khi biết được cậu ta dù phải gánh chịu nhiều oan ức và những lời mắng chửi không được thấu hiểu đến vậy, từ nhỏ đã chịu vô số lời khinh bỉ và coi thường mà vẫn không hoàn toàn sa đọa, mà chỉ giả vờ hung dữ để người khác không dám bắt nạt mình, thực chất vẫn lương thiện.
Dù phải gánh chịu nhiều lời phỉ báng, chịu nhiều tổn thương, bị nhiều người không hiểu, cách phản kháng của cậu ta cũng chỉ là tỏ ra với người ngoài rằng mình không dễ chọc, rồi giữ vững sự lương thiện mộc mạc nhất.
Rất hèn nhát, nhưng cũng rất đáng yêu.
Ngày thường cãi không lại mình thì làm đà điểu, nhưng vào thời khắc quan trọng, cậu ta lại dũng cảm đến thế, luôn đứng ra bảo vệ kẻ yếu.
Nếu đổi giới tính, cậu ta thật sự giống như một vị thánh nữ.
Sự lương thiện mộc mạc, không nhiễm bùn nhơ, đây là một trong những điểm Aisifis đánh giá cao nhất ở Vinnie, đối với cô, người đã quá quen với những bộ mặt xấu xí của những công tử bột.
Đến nỗi, sự nói một đằng làm một nẻo dễ hiểu của cậu ta cũng trở thành một ưu điểm đáng yêu.
Đôi khi, cô cũng cảm thấy thế giới này rất thú vị.
Những kẻ dơ bẩn bẩn thỉu đều cố gắng hết sức để tạo dựng hình tượng trước mặt mình, cố gắng hết sức để diễn vai của mình cao thượng hơn, còn những người thực sự có đạo đức mạnh mẽ và lương thiện lại bị ép phải đóng vai kẻ xấu và kẻ ác, cố gắng hết sức để người khác tin rằng mình rất khó chọc.
Đối với Aisifis, cả hai đều vì diễn xuất quá tệ, diễn ra đầy sơ hở, mà bị cô nhìn thấu ngay lập tức.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn