Chương 545: 8 - Bài lão nhóm xem hắn như cha
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 5 Khi Vinnie vội vã chạy đến khu vực tuyến thành viên của các câu lạc bộ, nơi này đã tối om. Ban ngày còn nhộn nhịp, người người chen chúc, giờ đêm xuống lại vắng lặng đến rợn người, chỉ nghe tiếng vải bạt bay phần phật trong gió. Sự tương phản thật đáng sợ.
Mọi người đi hết rồi, đến cả một ngọn đèn cũng chẳng còn.
Vinnie lần theo đường đi, đến gần gian hàng của mình. Thấy những bức vẽ và băng rôn quảng cáo treo cao vẫn còn nguyên, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, chưa bị dọn đi. Chắc họ tưởng người trực đi ăn rồi lát nữa sẽ quay lại dọn, nên không ai đụng vào.
Vinnie bước đến, định tháo mấy tấm băng rôn quảng cáo xuống thì chợt phát hiện một bóng đen đang đứng trước gian hàng của mình.
"Ưm??" Vinnie lộ vẻ ngạc nhiên. Đã muộn thế này rồi mà vẫn có người đứng bất động trước gian hàng của cậu, là định làm gì vậy chứ??
Lạ thật đấy? Chẳng lẽ muốn trộm đồ? Nhưng gian hàng của cậu có gì đáng để trộm đâu? Có thứ gì đáng tiền đâu chứ? Mấy tấm biển quảng cáo rách nát kia, người thu mua phế liệu nhìn còn phải cân nhắc xem có nên lấy không nữa là.
Trong lòng Vinnie không khỏi dâng lên vài phần cảnh giác. Khi cậu đến gần hơn, nhìn rõ hình dáng của bóng người đó, dường như là một cô gái. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Vinnie nhìn rõ màu tóc của cô gái rất rực rỡ và lộng lẫy, lại còn có chút quen thuộc.
Cái này hình như là??
"Ê? Ai đó??" Vinnie lặng lẽ tiếp cận cũng khiến cô gái chú ý. Một người lạ mặt lén lút đến gần khiến cô gái vừa đề phòng vừa có chút sợ hãi. Dù đây là học viện Carrieman, an ninh được đảm bảo, nhưng vẫn không tránh khỏi những kẻ có ý đồ xấu xa, to gan lớn mật.
Vinnie vừa nghe tiếng đã thấy rất quen thuộc, lập tức nhớ ra. Giọng nói này cậu mới nghe hôm trưa nay.
Là Margaret hồi trưa sao??
"Cô là, tiểu thư Margaret?" Vinnie ngập ngừng hỏi.
"À, anh là? Tiền bối Vinnie??" Margaret nghe tiếng Vinnie thì ngớ người ra một lúc, rồi mới sực tỉnh.
"Là tôi." Vinnie gật đầu.
"Tôi đột nhiên nhớ ra gian hàng của mình chưa dọn, sợ mấy tấm băng rôn này bị người ta thu làm phế liệu nên đến đây dọn. Còn cô? Cô làm gì ở đây?"
"Tôi? Ở ở." Margaret nghe vậy, chỉ thấy cô ta đặt hai tay lên bụng, muốn nói lại thôi.
"Sao vậy? Có gì muốn nói à?" Vinnie hỏi.
"Tiền bối Vinnie, anh quên rồi sao?" Đôi mắt linh động của Margaret lướt qua một tia sáng.
"Sáng nay tôi đã nói, sau khi cùng họ tham quan các câu lạc bộ khác, tôi sẽ đến tìm anh."
"À, hình như, đúng là có chuyện đó thật." Vinnie gãi đầu. Trước đây cậu còn tưởng Margaret nói khách sáo thôi, hóa ra cô ta nói thật sao? Dù sao thì những người bạn xung quanh cô ta đều tỏ ra không mấy chào đón cậu, không mấy hứng thú với cậu, Margaret theo lý mà nói thấy tình huống này cũng sẽ không đến tìm cậu nữa.
"Cô không phải vì chuyện này mà đến đây muộn thế này đâu chứ?" Vinnie đột nhiên nghĩ ra, không nhịn được nói.
"Ê? Nhưng, tôi đã nói với tiền bối Vinnie những lời đó, nếu tôi không đến, chẳng phải là đang lừa dối tiền bối Vinnie sao?" Margaret tỏ ra rất khó hiểu với những lời Vinnie nói, cảm thấy chẳng lẽ đây không phải là điều nên làm sao.
"...." Vinnie thoáng nét mặt kỳ lạ.
Cái này cũng gọi là lừa dối sao? Cô gái này có hơi không hiểu thế nào là lời khách sáo và lời xã giao không vậy?
Là giả vờ, hay là quá nghiêm túc?
Cậu còn tưởng người ta nói lời xã giao, không để tâm, không định đến nữa.
"Ờ, được rồi, tôi muốn biết nếu tối nay tôi không xuất hiện, chẳng phải cô sẽ phải đợi cả một đêm sao?" Vinnie nói với vẻ mặt kỳ quái.
"Ưm, rồi cũng đợi được thôi mà, tiền bối Vinnie cũng đâu có quên tôi đâu? Anh xem, tôi chẳng phải đã đợi được rồi sao?" Margaret cười hiền hòa.
Vinnie có chút không biết phải trả lời sao. Cậu căn bản không phải quay lại tìm Margaret, mà là quay lại dọn dẹp băng rôn quảng cáo của câu lạc bộ, cũng không ngờ Margaret lại đợi mình lâu như vậy ở đây.
"Cô đến một mình à?" Vinnie thắc mắc đội vệ sĩ của Margaret đi đâu mất rồi, nhìn họ không giống những người sẽ yên tâm để Margaret một mình đến gặp cậu.
"Ở học viện Carrieman, không cho phép tân sinh đi dạo một mình sao?" Margaret nghe vậy có chút ngạc nhiên.
"Không, tôi không có ý đó, ý tôi là, những người bạn của cô, ừm, không đi cùng cô sao?" Vinnie hơi do dự khi nói ra hai từ "bạn", cậu không biết dùng từ "bạn" có thích hợp không hay dùng từ "thuộc hạ" thì hơn, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy dùng "bạn" tốt hơn.
"Tôi bảo họ về rồi." Margaret nói.
"Họ không lo lắng cô ra ngoài một mình? Lại còn tìm tôi?" Vinnie nhướng mày.
"Hy vọng là tôi suy bụng ta ra bụng người, nhưng tôi thấy họ hình như không muốn cô tiếp xúc riêng với tôi thì phải."
"Về chuyện này, xin lỗi, tiền bối Vinnie, tôi thay mặt họ xin lỗi anh. Họ luôn rất cảnh giác với những người không quen biết, thực ra họ đều là người tốt, tôi tin rằng nếu họ đủ hiểu anh, nhất định cũng có thể trở thành bạn tốt với anh." Margaret nói với vẻ xin lỗi, hai tay khoanh lại.
"Bạn tốt? E rằng hơi ép buộc người khác, đối với cả hai bên." Nghe vậy, Vinnie đột nhiên bật cười một tiếng, rồi ánh mắt tràn đầy ý vị thâm sâu nhìn cô gái tóc anh đào trước mặt.
"Nói thật, bạn Margaret, tôi rất tò mò đấy."
"Tò mò? Xin hỏi, tiền bối Vinnie tò mò điều gì ạ?" Margaret không hiểu ý cậu.
"Tôi rất tò mò, rốt cuộc cô là thật sự không biết, hay là giả vờ." Vinnie nhìn Margaret đầy ẩn ý, nhướng đầu lên.
"Tôi? Biết hay không biết?" Margaret nghiêng đầu khó hiểu.
"Tiền bối Vinnie muốn nói đến điều gì? Biết điều gì?"
".... Thôi bỏ đi, không có gì, cô cứ coi như tôi chưa nói câu đó." Vinnie thu lại ánh mắt.
Đôi mắt đó quá mức ngây thơ vô tội, đến nỗi Vinnie cũng khó mà đoán được cô ta đang nghĩ gì.
"Tiền bối Vinnie có thắc mắc gì cứ hỏi tôi mà?" Margaret không hiểu tại sao lại có vấn đề khó nói đến vậy.
"Không có gì, chỉ là tò mò sao cô lại chắc chắn tôi có thể hòa hợp với họ." Vinnie tùy tiện đỗi chủ đề.
"Tò mò? Ừm, nói ra có lẽ tiền bối Vinnie không tin, tôi dựa vào cảm giác đấy."
"Dựa vào cảm giác??" Vinnie nghe vậy có chút muốn cười.
"Học muội Margaret, cô nói thật sao? Trên đời này nhiều chuyện không thể chỉ dựa vào cảm giác mà cảm nhận được đâu nhé?"
"Đúng là vậy, nhưng, không hiểu sao, trong lòng tôi luôn có một giọng nói mách bảo rằng, tiền bối Vinnie nhất định không phải là người xấu." Margaret chắp hai tay lại nói.
"À??" Vinnie nghe vậy, ngớ người ra nửa ngày mới hoàn hồn, khóe miệng nhếch lên.
"Được rồi, hy vọng điều này là thật."
"Đương nhiên là thật rồi." Margaret nói với Vinnie một cách nghiêm túc.
"Tôi không bao giờ nói dối."
"Không bao giờ nói dối?" Vinnie nhìn Margaret từ trên xuống dưới, có một điểm khó tả.
"Học muội Margaret, cô thật sự chưa từng nói dối sao? Vậy nếu đã từng nói dối thì sao?" Vinnie cười hỏi.
"Tôi? Nói dối?" Margaret lộ vẻ do dự, dường như suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên mặt đỏ bừng.
"Một vài, chuyện ngốc nghếch hồi còn nhỏ, không muốn người khác biết có tính không ạ?"
Vinnie nghe vậy lại im lặng một hồi.
"Học muội Margaret, những lời này cô có thể chọn không nói ra mà."
Theo những gì Vinnie quan sát hiện tại, Margaret này, nếu không phải giả vờ, thì chính là ngây thơ đến đáng sợ.
Nhưng Vinnie thiên về khả năng đầu tiên hơn, dù sao cô ta cũng là Fanghui Thánh Nữ do Giáo Hội đẩy ra, làm sao có thể thật sự ngây thơ đến thế chứ??
Margaret dường như cũng nhận ra mình đã lỡ lời, lập tức im bặt.
"Tóm lại, tôi chỉ cảm thấy tiền bối Vinnie nhất định không phải là người xấu, dù chúng ta mới gặp nhau một lần, dù anh không thích nói chuyện, nhưng tôi vẫn nghĩ anh nhất định là một người rất tốt."
"Cô cũng biết chúng ta mới gặp nhau một lần thôi mà." Vinnie bật cười, giả vờ xoa xoa trán.
"Tôi là người tốt? Cô chắc chắn thế sao? Chẳng lẽ trên mặt tôi có dán cái mác kiểu 'Tôi là người tốt' à??"
"Không có, mặt tiền bối rất sạch sẽ." Margaret lắc đầu.
"Ồ, vậy sao, vậy thì cảm ơn đã khen."
"Mà nói, tiền bối hôm nay đã tuyển được người nào chưa ạ?" Margaret tò mò hỏi.
Đúng là đụng vào nỗi đau của người khác mà.
Vinnie còn nghi ngờ cô ta có phải cố ý châm chọc mình không.
"Đương nhiên là tuyển được rồi, người đông như trẩy hội ấy, cô nghĩ sao? Tân sinh muốn tham gia câu lạc bộ của chúng tôi thì nhiều vô kể." Vinnie liếc Margaret một cái.
"Không thì cô nghĩ câu lạc bộ của chúng tôi là gì? Một câu lạc bộ bù đắp số lượng ở rìa sao??"
"Không hỗ là tiền bối Vinnie." Margaret lộ vẻ thì ra là vậy".
"Quả nhiên, không chỉ có mình tôi cảm thấy câu lạc bộ bài thủ rất thú vị, mọi người đều nghĩ vậy."
Vinnie đột nhiên biến sắc, ánh mắt nhìn Margaret tràn đầy vẻ kỳ lạ.
Cậu nhất thời không biết đối phương đang thật lòng khen mình, hay là nói mỉa.
Tại sao lại nghĩ cô ta nói mỉa, bởi vì sự thật hoàn toàn trái ngược với những gì cô ta nói, ngoài cô ta ra, chẳng ai thấy câu lạc bộ bài thủ thú vị cả, cả buổi sáng trôi qua, không một ai dừng lại trước gian hàng tuyển thành viên của họ quá mười giây, đúng kiểu chướng ngại vật giảm tốc độ, thuần túy là đến cho vui.
"Vậy, còn chỗ trống không ạ? Nếu được, cho tôi tham gia với được không?" Margaret hỏi.
Nghe vậy, ánh mắt Vinnie thoáng qua một tia ý vị thâm sâu.
Muốn tham gia câu lạc bộ của họ?
Mục đích của cô ta rốt cuộc là gì? Là sau khi tham gia câu lạc bộ bài thủ, sẽ tiện hơn để giám sát cậu thay mặt Giáo Hội Fanghui sao?
Rất có thể.
Chiêu này cũng ngớ ngẩn thật, tự cho là giả ngốc là có thể qua mặt, cài cắm bên cạnh cậu sao??
Vinnie cũng hiểu ra, đối phương chắc là cố ý giả ngốc để chơi khăm cậu. Cũng may hôm nay là cậu tự mình tuyển thành viên, nếu để mấy tên thành viên tám đời chưa thấy phụ nữ kia tuyển, thì đúng là để cô ta trà trộn vào được rồi.
Nhưng vẫn có vài điểm kỳ lạ, ví dụ như ý tưởng ngốc nghếch thế này là ai nghĩ ra?
Sắp xếp một Thánh Nữ giả mạo lộ liễu trong mắt cậu vào câu lạc bộ của cậu, cậu có thể đồng ý sao??
Cũng không chịu đi hỏi thăm, cậu là phó hội trưởng câu lạc bộ bài thủ, cậu nói một, trong câu lạc bộ ai dám nói hai à??
Các bài thủ coi cậu như cha, chuyện của câu lạc bộ bài thủ lẽ nào không theo ý cậu sao??
"Xin lỗi nhé, học muội, hôm nay người tham gia nhiều quá, tôi còn không kịp lập danh sách nữa là, thật sự không còn chỗ trống nào cả." Vinnie giả vờ thở dài nói.
"Ê? Thật vậy sao? Xem ra đúng là không may rồi." Margaret nghe vậy, rất tiếc nuối.
"Ừm, nên, hết cách rồi, thật sự không thể thêm người được nữa, cô đi xem các câu lạc bộ khác đi, tôi nghĩ những người bạn của cô cũng sẽ muốn cô tham gia các câu lạc bộ khác hơn." Vinnie nhìn Margaret nói.
"Được rồi." Nghe Vinnie nói vậy, Margaret khẽ thở dài.
"Xin lỗi, đã làm phiền tiền bối Vinnie bận rộn mà còn phải dành thời gian rảnh."
"Nhân tiện, tôi có chút muốn biết, tiền bối Vinnie học lớp nào vậy ạ?"
"Um??" Vinnie nhìn Margaret chằm chằm.
Ôi, lộ mặt thật rồi à, cuối cùng cũng lộ mặt thật rồi sao?
Quả nhiên vẫn muốn giám sát cậu à?
Nhưng, ý đồ này cũng quá rõ ràng rồi chứ?
Vinnie cau mày.
Nếu cậu là đối phương, sẽ không nói như vậy, làm thế ngược lại sẽ khiến đối tượng cảnh giác, thà không nói gì, âm thầm tìm cách quan sát.
Nhưng không sao, điều này không ảnh hưởng đến việc Vinnie hiện tại kích hoạt bị động, khoe tài ăn nói.
"Sao, học muội Margaret, muốn hỏi thăm tôi đến vậy sao?" Vinnie nhướng mày.
"Học muội nói thật đi, có phải cô có ý với học trưởng tôi không?"
"Nếu vậy thì bỏ cuộc sớm đi, không phải tôi nói đâu nhé, cuộc cạnh tranh này, cực kỳ khốc liệt đấy, có thể cô không biết, tôi ở trong trường là hoàng tử học đường nỗi tiếng, số lượng nữ sinh theo đuổi thiếu gia này có thể xếp hàng từ học viện Carrieman đến vương quốc Carmela, nhiều không kể xiết đâu."
"Ê, ê?! Tôi không có ý đó!" Margaret nghe vậy, mặt đỏ bừng, vội vàng phủ nhận, rồi hắng giọng.
"Tiền bối hiểu lầm ý tôi rồi, tôi, tôi luôn cảm thấy tiền bối Vinnie rất thân thiện, tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào, chỉ là, cảm thấy tiền bối Vinnie rất thú vị."
Cô trực tiếp nói muốn giám sát tôi không phải được rồi sao? Còn vòng vo làm gì.
Vinnie nghe vậy, trong lòng đột nhiên cười lạnh.
Xem ra cậu bị đánh giá thấp rồi.
Giáo hoàng Fanghui lão già đó cũng lẫm cấm rồi, hay nói cách khác là ấn tượng cố hữu về cậu vẫn còn dừng lại trước khi nhập học, lại nghĩ cậu sẽ mắc phải mỹ nhân kế này sao??
Nghĩ rằng vào lúc này, nghe một mỹ nữ tuyệt sắc, làm ra vẻ hâm mộ nói với cậu 'Anh ơi em hâm mộ anh quá!", là cậu sẽ mắc bẫy, lơ là cảnh giác sao??
Chỉ có thể nói, lão già đó nghĩ cậu trải qua nhiều chuyện như vậy, chỉ có thực lực tăng lên, còn tâm tính thì không hề tăng lên đúng không??
Khoan đã.
Hay lắm, nếu đã vậy.
Vinnie nghĩ ra một cách hay.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn