Chương 526: 88~ Có lúc phải thỏa hiệp
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 4
"Hư!" Vanessa rên rỉ khi lồng điện vây quanh cô đột ngột co rút thành một tấm lưới điện, bao trùm lấy đôi cánh. Những tia điện chạy dọc theo từng sợi lông vũ, len lỏi khắp cơ thể khiến cô tê dại, đến một câu nói hoàn chỉnh cũng không thốt ra nổi.
"Chà chà, vị Thánh nữ trẻ tuổi của chúng ta, lúc nãy nói chuyện nghe hay biết bao, oai phong lẫm liệt là thế, đại nghĩa ngất trời là thế, vậy mà ngay cả cửa ải của ta cô cũng không qua nổi sao?" Vị Hồng y giáo chủ chống trượng bước lại gần.
"Có lẽ cô chưa biết, trong các Hồng y giáo chủ, ta không phải người chuyên về chiến đấu. Lĩnh vực của ta là thẩm vấn và xét xử, nên xét trên phương diện nào đó, ta vốn chẳng giỏi đánh đấm cho lắm."
"Những Hồng y giáo chủ thiện chiến hơn ta ở Fanghui giáo hội nhiều vô kể."
"..." Vanessa im lặng, hay đúng hơn là lúc này cô hoàn toàn không nói được gì.
Ngồi bên bàn trà phía xa, Vera cũng đứng dậy tiến lại. Ronile thấy vậy đương nhiên phải theo sau, nhưng cô nàng cứ ngập ngừng sau lưng Vera, mấy lần định mở miệng rồi lại thôi.
Vera bước tới, nhìn vị Hồng y giáo chủ và gã kỵ sĩ mặt sẹo bên cạnh, ánh mắt lóe lên những tia nhìn đầy ẩn ý.
"Ừm, xem ra ngài Thánh nữ đây vẫn là người khiêm tốn và biết lắng nghe đấy chứ." Thấy Vanessa không phản ứng, Hồng y giáo chủ gật đầu nhận xét.
"Thưa Giáo chủ, tôi nghĩ hiện giờ Thánh nữ không nói được đâu, ngài để cô ấy thở một lát đi." Gã kỵ sĩ mặt sẹo nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.
"Ô? À phải rồi." Lúc này Hồng y giáo chủ mới sực nhớ ra, lão vương trượng một cái, lưới điện trên lưng Vanessa lập tức tan biến.
Tình trạng của Vanessa khá hơn đôi chút, ít nhất là miệng không còn tê rần đến mức cứng đờ nữa.
"Thẩm vấn và xét xử? Vậy đó là những gì tôi sắp phải đối mặt sao?" Vanessa vẫn nằm rạp trên mặt đất, đôi cánh từng có thể bao bọc lấy cả cơ thể cô giờ đây rũ rượi, không chút sức lực.
"Haha, tiểu Thánh nữ tuy thực lực có hạn nhưng lại thông minh hơn người đấy. Chúc mừng cô, đoán đúng rồi. Nếu không thì Giáo hội đã chẳng cử một kẻ chuyên trách thẩm vấn và xét xử như ta đến đây."
"Quy trình tiếp theo cô đoán ra chưa? Đó là sau khi thẩm vấn xong, cô sẽ bị nhốt vào xe tù diễu phố, bêu rếu tội danh Thánh nữ giả mạo. Sau khi nhận bản án từ công đình, cô sẽ phải chịu sự phán xét từ dân chúng." Hồng y giáo chủ cười khà khà.
"..." Nghe đến đó, gã kỵ sĩ mặt sẹo bỗng lộ vẻ kỳ quái, bàn tay nắm chặt cây trường kích, còn biểu cảm của Vera nhìn vị Giáo chủ cũng thay đổi theo.
"Tiểu Thánh nữ, giờ cô cảm thấy thế nào?" Hồng y giáo chủ vẫn cười đắc ý.
"Có thể cô không sợ nỗi đau thể xác, nhưng sắp tới đây cô không chỉ phải chịu đựng bấy nhiêu đâu. Đó là sự tra tấn kép về cả tinh thần lẫn thể xác. Bị nhốt trong xe tù, không được những người mình muốn bảo vệ thấu hiểu, ngược lại còn bị họ nhục mạ, vừa chửi bới vừa ném đủ loại hoa quả thối rữa vào người. Hy vọng cô chịu đựng được."
"Tôi rất muốn biết, đến tận bây giờ, các người vẫn định ôm khư khư cái lời nói dối đầy sơ hở đó sao?" Vanessa không im lặng quá lâu mà lập tức chất vấn.
"Nói dối? Sẽ chẳng ai biết đó là lời nói dối đâu." Hồng y giáo chủ mỉm cười.
"Cuối cùng ông cũng thừa nhận kẻ dựng lên màn kịch dối trá thiên cổ này chính là các người rồi sao?"
"Chậc chậc, tiểu Thánh nữ à, cô vẫn chưa hiểu sao? Thừa nhận thì đã sao, mà không thừa nhận thì đã sao? Cô cứ mãi chấp nhất vào mấy chuyện đúng sai vô thưởng vô phạt này, nên mới rơi vào kết cục thế này đấy."
"Đúng sai vô thưởng vô phạt??" Vanessa lặp lại lời lão với tông giọng cao vút.
"Chính vì trong Giáo hội toàn những kẻ có suy nghĩ như các người, nên thế giới này mới loạn lạc như vậy!"
"Thì đã sao nào? Ta chỉ biết là bọn ta thắng, còn cô thua rồi, tiểu Thánh nữ ạ."
"Phải, giờ ta thừa nhận luôn, cô đúng là Thánh nữ Fanghui hàng thật giá thật, là hậu duệ chính tông của Fasilis, nhưng thế thì có ích gì? Cô có thể làm cho người khác biết không? Cô có thể khiến dân chúng, khiến hàng vạn tín đồ dưới trướng Giáo hội biết được không?" Hồng y giáo chủ tiếp tục dồn ép.
"Không, không bao giờ. Cô chỉ có thể ôm hận mà bị giam cầm vĩnh viễn ở đây, thậm chí còn bị Giáo hoàng lợi dụng. Dù là sự thật, dù cô có 'thật' đến mức nào đi chăng nữa thì cũng vô dụng thôi."
"Một ngọn cỏ nhỏ bé dễ dàng bị nhổ bật rễ, ai cũng có thể định đoạt sự sống chết của nó. Nhưng nếu là một cây đại thụ chọc trời, thì dù mười người hay trăm người kéo đến cũng chẳng làm gì nỗi."
"Thưa Giáo chủ, tôi có cần nhắc ngài rằng việc ngài tốn công phí sức nói với tôi những điều này hơi bị thừa thãi không?" Vanessa liếc nhìn lão.
"Đúng thật. Vậy tiếp theo, tiểu Thánh nữ có biết chuyện gì sắp xảy ra không?"
"Chiếc xe tù không mái che của Giáo hội và những bát cơm thiu ăn vào là tào tháo đuổi, những thứ đó xin mời cô nếm trải một chút cho biết." Hồng y giáo chủ cười khoái chí.
"Giáo chủ đại nhân, thế là đủ rồi chứ? Xin ngài hãy biết điểm dừng." Đúng lúc này, gã kỵ sĩ mặt sẹo bên cạnh không nhịn được nữa mà lên tiếng.
"Chắc tôi không cần phải nhắc lại thỏa thuận giữa tôi và ngài khi tôi tìm đến ngài chứ?"
"Giáo chủ, xin ngài đừng quên lời hứa lúc trước." Vera cũng bất thình lình bồi thêm một câu.
"Đừng quên điều kiện liên minh của chúng ta là gì."
"Haha haha!" Hồng y giáo chủ ngửa mặt lên trời cười lớn.
"Ngại quá, mọi người, hình như ta hơi bị nhập vai quá đà rồi."
"Có lẽ là vì được gặp Thánh nữ thực sự nên ta không kìm lòng được mà muốn nói nhiều thêm đôi chút."
"Điểm dừng thôi, xin ngài đừng làm mấy trò hù dọa người khác như vậy nữa." Kỵ sĩ mặt sẹo cau mày.
"Thực ra chuyện này nên kết thúc từ nãy rồi, ngài còn cố tình đánh với Thánh nữ mấy hiệp làm gì."
"Xin lỗi nhé, ta không nhịn được. Được giao đấu với Thánh nữ là cơ hội nghìn năm có một, ta đương nhiên không thể bỏ lỡ rồi." Hồng y giáo chủ cười xòa.
"??" Vanessa vẫn đang nằm dưới đất, mặt đầy vẻ ngơ ngác nhìn màn kịch trước mắt.
"Xin lỗi Thánh nữ, những việc vừa rồi đã mạo phạm ngài." Kỵ sĩ mặt sẹo tiến lên một bước.
"Ông... rốt cuộc ông là ai??" Vanessa luôn cảm thấy gã kỵ sĩ mặt sẹo này trông rất quen, nhưng nhất thời không nhớ nỗi đã gặp ở đâu.
"Giáo chủ đại nhân, ngài vẫn nhớ thỏa thuận của chúng ta chứ?" Kỵ sĩ mặt sẹo không trả lời trực tiếp Vanessa mà quay sang hỏi Hồng y giáo chủ.
"Ừm, đương nhiên rồi, chúng ta đã ký khế ước ma thuật rồi mà." Hồng y giáo chủ vuốt râu cười.
"Vậy ngài thấy sao? Ngài có hài lòng với vị Thánh nữ đời này không?"
"Haha, Marshall à, nếu giờ ta nói không hài lòng, liệu cậu có trở mặt với ta ngay tại chỗ không?" Nói đoạn, Hồng y giáo chủ liếc nhìn Vera - người đang âm thầm nhích lại gần che chắn cho Vanessa trước mặt lão.
"Tôi và ngài đồng sự bao nhiêu năm, đâu đến mức đó?" Marshall không khẳng định cũng không hạ vũ khí xuống.
"Hơn nữa, tôi tin Giáo chủ sẽ giữ lời hứa."
"Chậc chậc, Marshall, cái vẻ đó của cậu mà là tin tưởng ta sao? Cứ coi như bỏ qua quan hệ công việc, dù sao chúng ta cũng là bạn già bao nhiêu năm, cậu không cho ta nỗi chút lòng tin đó à?"
"Chuyện nào ra chuyện nãy." Marshall lạnh lùng đáp.
"Huống hồ bao năm làm việc trong Giáo hội, tôi cũng thấy không ít đôi bạn thân vì bất đồng quan điểm mà đường ai nấy đi rồi."
"Được rồi được rồi, không đùa cậu nữa. Ta đã ký khế ước ma thuật rồi, cậu định bảo ta phản bội khế ước chắc? Cậu không tin ta thì cũng phải tin vào sức mạnh của khế ước chứ?" Hồng y giáo chủ bất lực nói.
"Vậy câu trả lời của ngài là gì?" Marshall tiếp tục truy vấn.
"Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao, Marshall? Trên đời này chỉ có chọn phe thôi, làm gì có chuyện không đắc tội bên nào? Không đắc tội bên nào tức là đắc tội cả hai bên. Nếu ta đứng về phía Giáo hoàng, thì ngay từ lúc nhận ra cô ấy là Thánh nữ thật, ta đã nhân lúc giao đấu mà bắt sống cô ấy rồi."
"Nếu ta thực sự có ý đồ đó, lần này ta sẽ không đi một mình với cậu, mà đã bí mật ra lệnh cho một đội Kỵ sĩ Thánh Huy lẻn vào, rồi chờ lúc này xông ra đánh úp. Như thế chẳng phải ta nắm chắc phần thắng sao?" Hồng y giáo chủ nhún vai.
"?? Các người... rốt cuộc đang nói cái gì vậy??" Vanessa nằm dưới đất quát lên.
"Xin hỏi các vị, màn kịch nhập tâm này chỉ có mình tôi làm khán giả thôi sao?"
"Xin lỗi Thánh nữ." Ronile tiến lại gần, đỡ Vanessa dậy.
"Trước đó chúng tôi chưa giải thích rõ với ngài."
"?" Vanessa vốn không muốn để đối phương chạm vào mình, nhưng giờ cơ thể cô hoàn toàn tê liệt, đành phải để Ronile dìu đi.
Ronile đỡ Vanessa đến chiếc sofa nhung ở sảnh tầng hai, để cô ngồi ngay ngắn lại.
Lúc này, Vanessa cảm thấy cảm giác tê dại trên người đã vơi đi phần lớn, cô đã khôi phục được khả năng vận động cơ bản, dù cử động vẫn còn hơi cứng nhắc.
Vanessa chăm chú nhìn những người trước mặt, giữ im lặng.
"Vậy, nếu Giáo chủ đại nhân đã công nhận, và đúng như tôi đã nói, cô ấy chính là Thánh nữ Fanghui đích thực, ngài có nên thể hiện chút thành ý không?" Marshall hỏi.
"Điều đó là đương nhiên." Hồng y giáo chủ hiểu ý Marshall, lão mỉm cười, đặt vương trượng sang một bên rồi cùng Marshall tiến lên một bước, quỳ một gối trước mặt Vanessa.
"Hồng y giáo chủ Fanghui - Toreka, tham kiến Thánh nữ điện hạ."
"Đội trưởng đội Kỵ sĩ Thánh Huy - Marshall, tham kiến Thánh nữ điện hạ."
"Mong điện hạ không chê trách, chúng tôi nguyện dốc sức khuyễn mã vì ngài."
"Hôm nay, dưới sự chứng kiến của Nữ thần, chúng tôi thề rằng từ nay về sau sẽ chỉ tuân theo mệnh lệnh của Thánh nữ điện hạ, nguyện vì ngài mà xông pha lửa bỏng." Hai người cúi đầu tuyên thệ.
"Các người... đang nói gì thế??" Vanessa tuy không phải không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự xoay chuyển này quá đột ngột. Vừa nãy còn đánh nhau một mất một còn, sao chớp mắt đã thành ra thế này??
Còn cả Vera và những người khác nữa??
"Xin lỗi em, Vanessa, chuyện vừa rồi chị nghĩ chị có thể giải thích." Vera ngập ngừng.
"Giải thích?" Vanessa im lặng một hồi.
"Đừng nói với tôi là tất cả những chuyện vừa rồi đều là các người diễn kịch để thử thách tôi nhé?"
"Xin lỗi ngài, chúng tôi làm vậy không phải vì không tin tưởng thân phận của ngài, mà chỉ muốn xác nhận quyết tâm và ý chí của ngài với tư cách là một Thánh nữ." Marshall khiêm tốn nói.
"Quyết tâm và ý chí của tôi?"
"Mỗi vị Thánh nữ Fanghui đều có sự kiên trì của riêng mình." Hồng y giáo chủ Toreka lên tiếng.
"Khi còn trẻ họ có thể hơi nỗi loạn một chút, nhưng rất thú vị. Cuối cùng, qua quá trình tự khám phá, họ đều tìm thấy con đường cứu rỗi chúng sinh, rồi tuy khác đường nhưng cùng chung đích đến."
"Dù những việc họ kiên trì và lý tưởng của họ có đôi chút khác biệt, nhưng tất cả đều có một giá trị cốt lõi giống nhau."
"Ở cô, ta đã nhìn thấy sự kiên trì giống hệt như bà cố của cô, Thánh nữ Sophia." Toreka cảm thán.
"Ông từng gặp bà cố của tôi??" Vanessa nhin Toreka từ trên xuống dưới. Quả thực vị này trông tuổi tác không hề nhỏ. Những người sở hữu sức mạnh vượt bậc thường có tuổi thọ cao hơn người bình thường rất nhiều, mà Toreka rõ ràng là kẻ xuất chúng trong số đó, thực lực của lão vô cùng đáng sợ, có lẽ không chỉ đơn giản là Sơ cấp Tông sư.
Vì vậy, không thể đoán được tuổi thật của lão. Trông thì như một ông già ngoài năm mươi, nhưng thực tế đã sống bao nhiêu năm thì ngoài lão và những người thân cận ra, chắc chẳng ai biết được.
"Cậu vẫn còn nhớ Thánh nữ Sophia sao?" Toreka bất ngờ nhìn Marshall một cái đầy sâu sắc.
"Sau khi Thánh nữ Sophia tử trận, cậu cứ như biến thành người khác, ra sức nịnh bợ Giáo hoàng để bày tỏ lòng trung thành, làm đủ mọi chuyện lấy lòng lố bịch, một mực muốn rũ bỏ thân phận Kỵ sĩ Thánh Huy. Ta còn tưởng cậu thay tính đổi nết, hay là lộ bản chất thật rồi chứ."
"Tôi thì còn cách nào khác? Tình cảnh lúc đó ông đâu phải không biết, muốn tiếp tục trụ lại Giáo hội, tôi chẳng phải chỉ còn cách đó sao??" Marshall bất lực phân trần.
"Tôi phải ở lại giáo hội thì mới làm được nhiều việc hơn chứ? Giống như hôm nay, nếu tôi không có thực quyền, sao có thể giúp được mọi người?"
"Như ông đấy, làm việc không khéo léo nên hồi đó bị chèn ép thê thảm còn gì."
"Ông đấy, quá chú trọng hình thức, chẳng hiểu gì cả. Đôi khi muốn phụng sự chân lý thì cũng phải biết thỏa hiệp chứ."
"Hai người... là Kỵ sĩ Thánh Huy từ thời bà cố của tôi sao??" Vanessa hỏi tiếp.
"Phải, chúng ta đều từng là Kỵ sĩ Thánh Huy thời bà cố của cô. Lúc đó hai lão già này cũng may mắn, vừa mới vào đội không lâu, chỉ phụ trách hậu cần. Ngay sau đó đại chiến bùng nổ, Thánh nữ Sophia điện hạ dẫn đầu tinh nhuệ của đội Kỵ sĩ Thánh Huy ra chiến trường quyết chiến với ma tộc đang thời kỳ hưng thịnh. Cuối cùng, ngài ấy và Ma vương đồng quy vô tận.
Đội Kỵ sĩ Thánh Huy vốn được coi là 'Ngọn giáo của Giáo hội', 'Kiếm và Khiên của Thánh nữ' cũng bị đánh cho tan tác, đến mức lính mới và nhân viên hậu cần cũng phải chuẩn bị ra trận."
"Kết quả là hai lão già này lại một lần nữa may mắn né được chiến trường. Đến khi tới lượt bọn ta mặc giáp ra quân thì chiến tranh kết thúc rồi." Toreka bồi hồi nhớ lại chuyện xưa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn