Chương 510: 72~ Khi xưa chính mình
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 4
"Vinnie này, xin lỗi cậu nhé, vì một số việc bận nên mình phải về sớm, không thể dẫn đường cho cậu, cũng không thể đích thân đưa cậu vào Rừng Elf được rồi," Ronilee nhẹ nhàng nói, "Chuyến này, chúng ta không thể đi cùng nhau."
"Ô, vậy à, được thôi, mình hiểu rồi, cảm ơn Ronilee đã vất vả chạy một chuyến, đưa Lá Cây Vàng đến cho mình," Vinnie gật đầu nói.
"Ừm." Ronilee gật đầu với Vinnie, cuối cùng liếc nhìn Sikodele một cái, cung kính nói "Xin cáo từ" rồi mới rời đi.
"Vinnie này, cậu định đi Rừng Elf ngay bây giờ à?" Sikodele nhìn theo bóng Ronilee khuất xa.
"Ừm, đúng vậy, càng sớm càng tốt," Vinnie đương nhiên nói, "Mấy ngày nay, làm phiền Dell đã trông nhà rồi."
"Ừm, mình hiểu rồi," Sikodele gật đầu, "Vinnie này, cậu cũng phải tự mình cẩn thận hơn đấy."
Vinnie đáp lời, định quay vào nhà thì thấy Sikodele bước ra từ phòng, trên tay xách gói đồ của cậu, "Vinnie này, hành lý mình đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi."
"Cậu đã chuẩn bị sẵn cho mình rồi sao? Cảm ơn cậu, Dell," Vinnie nhận lấy hành lý, vẫn còn hơi ngỡ ngàng, cậu còn định tự mình sắp xếp, không ngờ Sikodele đã giúp cậu chuẩn bị sẵn từ trước.
Cứ như một người vợ hiền mẹ đảm vậy.
"Mấy ngày trước Vinnie không phải đã nói là sẽ đi Rừng Elf sao?" Sikodele dan hai tay vào nhau, đặt trước tạp dề, "Mình chỉ nghĩ làm sao để có thể giúp được Vinnie thôi."
"Vinnie này, mọi chuyện giao cho cậu cả đấy," Sikodele hơi hạ tầm mắt, "Hy vọng cậu có thể giúp được Mylène, mình cũng mong cô ấy bình an vô sự."
"Nếu được, mình muốn đi cùng Vinnie."
"Mình biết rồi, không sao đâu, cậu cứ yên tâm đi," Vinnie xách hành lý lên, "Đây đâu phải đi đánh trận, trước đây cậu cũng thấy rồi đấy, các Kim Elf không có thái độ tệ với mình đâu."
"Vinnie này."
Trước đây, mỗi lần Vinnie đi xa đều dặn dò Sikodele rất nhiều chuyện, như thể một người đi xa không yên tâm về đứa trẻ ở nhà, nhưng lần này, ngược lại là Sikodele dặn dò Vinnie đủ điều.
Vinnie vừa gật đầu, vừa thầm nghĩ trong lòng rằng một năm qua Sikodele đã thay đổi rất nhiều.
Theo lý mà nói, Vinnie nên nghỉ ngơi một ngày rồi hãy đi, nhưng hôm nay trời còn sớm, Sikodele lại giúp cậu sắp xếp hành lý rồi, vậy thì không cần phải đợi nữa.
Vinnie lên chuyến xe ngựa Unicorn có điểm cuối gần Rừng Elf, chuyến đi này cậu cũng đi một mình.
Cậu đeo khuyên tai pha lê băng, đặt khẩu súng Revolver Rực Lửa vào bao súng trên đùi, xách hành lý lên xe ngựa.
"Ê? Nhìn kìa, đó không phải Vinnie sao?"
"Ô ồ, hình như đúng là cậu ấy thật à??" Sau khi Vinnie xuất trình thẻ học sinh và lên xe ngựa, cậu bắt gặp không ít học viên ngồi trong toa xe xì xào bàn tán sau khi nhìn thấy mình.
"Các cậu nghe nói chưa? Trận đối chiến thực chiến lần này, đối thủ của cậu ấy là Eric, thiếu gia nhà Zalneman, quý tộc thiên tài đứng top 4 của Vương quốc Carmela, hoàn toàn không phải đối thủ của cậu ấy, gần như là chiến thắng áp đảo, đánh bại không tốn chút sức lực nào."
"Xem ra, những người bình thường hay lải nhải rằng ma linh một sao không phải là ma linh đều là những kẻ ghen ăn tức ở, Vinnie này có tài năng thật sự đấy."
Sau một năm, Vinnie đã hoàn toàn chứng minh thực lực của mình bằng những gì cậu thể hiện và hành động.
Ban đầu, khi cậu thăng cấp lên ma linh, vẫn có không ít kẻ lắm mồm bàn tán về vấn đề linh hồn thuật của cậu chỉ có một sao, dù sao nếu Vinnie có thể giành được thứ hạng trong top 5, tại sao lại không ra tay sớm hơn?
Bây giờ, tin đồn đã tự sụp đổ, Vinnie cũng trở thành người nổi tiếng trong trường.
Người nổi tiếng theo đúng nghĩa đen, lần này không còn là nghĩa tiêu cực nữa.
Sau khi Vinnie dễ dàng đánh bại Eric, thậm chí có không ít học viên cho rằng thực lực của Vinnie xứng đáng nằm trong top 3 toàn khối, chứ không phải chỉ có cảnh giới đẹp mắt, Mylène rất có thể cũng không phải đối thủ của cậu ấy.
Khi bạn yếu đuối và không thuận lợi, bạn làm gì cũng sai, còn khi bạn mạnh mẽ, tự khắc sẽ có đại nhân biện hộ cho bạn.
Nhiều người rất tò mò, tại sao Vinnie có thực lực top 3 lại không giành thứ hạng? Theo logic của người bình thường, không phải ai cũng sẽ làm như vậy sao?
Không ít người không hiểu, suy đi nghĩ lại, vẫn không thông, cuối cùng đều quy về 'người ta chắc chắn có suy tính riêng của mình, nếu học viên bình thường như chúng ta mà hiểu được thì còn gì nữa??'
Mặc dù danh tiếng trước đây của Vinnie rất tệ, nhưng phải nói rằng, kinh nghiệm của cậu ấy rất truyền cảm hứng, khiến nhiều học viên có tư chất bình thường đều xem mà máu nóng sôi trào.
Một thiếu gia ngỗ ngược với tư chất ma pháp chỉ một sao, bị mọi người chế giễu, không được ai coi trọng, trong tình thế địa ngục tuyệt vọng như vậy đã dựa vào sức mạnh của bản thân mà ngược dòng vươn lên, vào học viện Carrieman, chỉ trong một năm đã lọt vào top 3 toàn khối.
Ngay cả một người có tư chất ma pháp một sao mà không có bất kỳ tài nguyên hay thế lực gia tộc nào hỗ trợ cũng có thể đạt được trình độ này nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, vậy họ có tư cách gì mà cứ mãi treo câu 'không thể làm gì được trên môi chứ??
Các học viên bàn tán tưởng rằng giọng mình rất nhỏ, Vinnie không nghe thấy, nhưng Vinnie là linh ma trung cấp, lời họ nói, không sót một chữ nào lọt vào tai Vinnie.
Cậu chợt nhớ đến một câu nói mình từng nghe ở kiếp trước, bây giờ xem ra, rất đúng.
Khi không ai coi bạn là người, bạn nhất định phải tự coi mình là người.
"Cho dù có tài năng thật sự, nhân phẩm của cậu ta cũng không ra gì, lại dùng cách đánh không nễ nang như vậy, thật quá sỉ nhục người khác, cũng may thiếu gia Eric tốt bụng, không chấp nhặt với cậu ta." Đương nhiên, tiếng xấu trước đây của Vinnie vẫn chưa thể xóa bỏ hoàn toàn, vẫn có không ít người vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt thành kiến, cùng lắm là thừa nhận cậu ta quả thật có chút tài năng, thực lực cũng không tệ.
Vinnie thờ ơ với điều đó, cảm giác duy nhất là.
Toang rồi.
Danh tiếng của mình đang tốt lên, phát triển theo hướng tích cực, chắc chắn sẽ truyền đến tai những người cấp cao trong Giáo hội.
Không, đã truyền đến rồi, chỉ là bây giờ, tình hình còn tệ hơn, mình đã thể hiện quá nỗi bật, khiến những người của Giáo hội càng thêm khẳng định mình không phải là một kẻ may mắn được nhập học.
Vậy nếu Vinnie không phải là kẻ vô dụng, thì kẻ vô dụng là ai? Đương nhiên là những người đã bị lừa bởi vẻ ngoài giả tạo mà kẻ vô dụng cố tình thể hiện ra rồi.
Về điểm này, Giáo hội sẽ sớm nhận ra, đến lúc đó e rằng mình sẽ không có ngày tháng yên bình nữa.
Hơn nữa, trong học viện còn có thế lực của Giáo hội, những người trong đó có thể nói đều là tai mắt của Giáo hội, việc đưa tin tức từ học viện Carrieman về dễ như trở bàn tay.
Vinnie tìm một toa xe yên tĩnh ngồi xuống, cứ tưởng ở đây sẽ không có ai làm phiền mình, nhưng một giọng nói hơi rụt rè lại chủ động gọi cậu.
"Cái đó, xin hỏi, bạn là Vinnie phải không?"
"Ừm?" Vinnie đang nhắm mắt dưỡng thần, hướng ánh mắt về phía chàng trai đang ngồi cạnh mình, lo lắng nhìn cậu, mặt đầy căng thẳng.
"Mình là Vinnie, có chuyện gì không?" Vinnie đã cảm nhận được sự hiện diện của chàng trai này từ trước, cứ tưởng đối phương gọi mình là đễ gây chuyện, nhưng nhìn giọng điệu và thái độ của đối phương, rõ ràng là không phải.
"Chào bạn! Vinnie, mình tên là Cro, cùng khối với bạn, học lớp bên cạnh bạn đó." Chàng trai này thấy ánh mắt của Vinnie đặt lên mình, nuốt nước bọt, hình như việc giới thiệu bản thân này đã dùng hết sức lực của cậu ấy rồi.
"Ừm, Cro à? Tìm mình có chuyện gì không?" Vinnie hỏi.
Cro nghẹn họng, như thể bị giọng điệu của cậu dọa sợ.
Vinnie khó hiểu, giọng mình đã đủ không khí chất rồi, sao vẫn có thể dọa được người khác chứ?
"Cậu sao vậy?"
"Không hổ là Vinnie, giọng nói điềm tĩnh, hơi thở còn mạnh nữa." Cro vừa sợ hãi lại vừa rất sùng bái.
Hơi thở mạnh ư??
Đây là chuyện gì đáng để nói ra sao?
"Giá như mình được như Vinnie thì tốt quá, à! Xin lỗi, mình lại tự nói mấy chuyện kỳ lạ, làm phiền cậu rồi!" Nói rồi, Cro định đứng dậy rời đi.
"Khoan đã, không phải cậu có chuyện muốn nói với mình sao?" Vinnie hỏi.
"À, không có gì, nếu làm phiền Vinnie rồi thì thôi."
"Cậu thấy mình có đang làm chuyện gì nghiêm túc không?" Vinnie khó hiểu nói, "Tại sao lại làm phiền mình?"
"Nhưng mà, lúc nãy mình thấy Vinnie đang nhắm mắt dưỡng thần, đây chắc chắn là cái mà mọi người thường gọi là thiền định đúng không! Một hành vi dùng để nâng cao sự tập trung và mức độ ma tố của bản thân, thật sự xin lỗi, mình không cố ý làm phiền Vinnie đâu!"
Vinnie lộ vẻ kỳ quái.
Giọng điệu và thái độ của chàng trai trước mặt khiến cậu bỗng nhớ đến Sikodele hồi mới nhập học.
Nhưng Sikodele tuy bề ngoài là nam sinh, nhưng lại là nữ sinh thật sự.
"Không có chuyện đó đâu, cậu có chuyện gì tìm mình thì cứ nói thẳng đi."
"Cái này, Vinnie, mình là lúc nãy thấy cậu trên xe ngựa, đầu óc nóng lên, nên mới nghĩ đến việc đến hỏi cậu một chút." Cro gãi đầu, cười khỗ, "Không giấu gì cậu, trận đối chiến thực chiến học kỳ này, mình lại thua rồi... Nếu mình có thể giỏi như Vinnie thì tốt quá."
"Có phải cứ đến lúc đánh đối chiến thực chiến là cậu lại căng thẳng không?" Vinnie liếc nhìn Cro một cái, không chút nghĩ ngợi nói.
"Ê?! Vinnie, sao cậu biết vậy??" Cro mặt đầy kinh ngạc, rõ ràng cậu ấy chưa nói gì cả.
"Biểu cảm của cậu đã nói cho mình biết rồi," Vinnie quét mắt qua biểu cảm của Cro nói, "Cậu vừa nói cậu lại thua rồi, chứng tỏ trận đối chiến thực chiến học kỳ trước cậu cũng thua, cứ thua mãi, cậu sẽ càng ngày càng thiếu tự tin, thể hiện càng ngày càng yếu ớt, thêm vào đó, Cro, cậu nhìn vốn dĩ đã thuộc loại người không tự tin lắm rồi."
"Mình." Cro nhất thời nghẹn lời, một lát sau mới bất lực cười cười, "Không hổ là Vinnie."
"Thực lực của mình vẫn còn quá yếu, có lẽ việc mình vào học viện Carrieman ngay từ đầu đã là một sự may mắn rồi."
"Nếu cậu nói vậy, thì khởi đầu cuộc đời của ai mà chẳng là một sự may mắn chứ?" Vinnie nhướng mày, "Nếu không, làm sao lại trùng hợp là cậu và mình được đầu thai chứ?"
"Cro này, đôi khi có lẽ không phải là cậu không đủ nỗ lực, cũng không phải là thực lực của cậu không đủ, đừng nghĩ mọi chuyện đều khó khăn như vậy, thử cho mình thêm vài cơ hội xem sao?"
Cảm ơn cậu, Vinnie, mình hiểu rồi," Cro biết ơn nói.
Ban đầu cậu còn nghĩ Vinnie là người khó gần, nhưng thật ra cậu ấy đối với người bình dân cũng không hề kiêu ngạo chút nào, đối xử với ai cũng như nhau, hơn hẳn những quý tộc khinh người bằng lỗ mũi không biết bao nhiêu lần.
Tuy không phải tất cả quý tộc đều như vậy, nhưng phần lớn quý tộc khi nghe bạn là xuất thân bình dân, ánh mắt sẽ trở nên rất kỳ lạ, kèm theo giọng điệu cũng sẽ thêm vài phần châm chọc.
Thậm chí có thể nói, có phải quý tộc hay không, chỉ cần nhìn khí chất là có thể cảm nhận được, không ít kẻ trọc phú vì thế mà liều mạng giả vờ quý phái, chỉ để chen chân vào giới quý tộc.
So với họ, Vinnie dường như hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện này, hoàn toàn không bị những người này, không khí này ảnh hưởng, vẫn cứ làm theo ý mình.
Bởi vì bản thân cậu vốn đã bị phần lớn quý tộc tẩy chay rồi, nên căn bản không sợ điều này, cậu cũng sẽ không vì sự tẩy chay của quý tộc mà mất đi tài năng vốn có của mình.
Cro ngây người nhìn Vinnie, càng ngày càng cảm thấy mình không thể sánh bằng Vinnie.
Chuyến đi mấy ngày kết thúc, những ngày này Cro đều đến tìm Vinnie để xin chỉ giáo, và Vinnie, miễn là mình trả lời được, đều kiên nhẫn giải đáp.
Còn tại sao ư?
Vinnie nghĩ, có lẽ là vì mình cũng rất rảnh rỗi, hoặc là, nhìn thấy bản thân mình ngày xưa trong chàng trai rụt rè này.
Cũng cô độc không ai giúp đỡ như vậy, bị tất cả mọi người bắt nạt, không được ai coi trọng.
Muốn che dù cho những người cũng sa cơ lỡ vận như mình ngày xưa.
Cho đến khi Cro xuống xe, biết ơn nói lời tạm biệt với cậu, Vinnie nhìn bóng lưng đối phương rời đi, suy tư.
Nhưng trên thế giới này, những người bị bắt nạt, đâu chỉ có một mình chứ?
Nói rộng ra, những chúng sinh bị Giáo hội lừa dối, chẳng phải đều bị bắt nạt sao?
Vinnie ngồi trong toa xe, chìm vào im lặng.
Những ngày trên xe ngựa nói chậm cũng không chậm, nói nhanh cũng không nhanh, nhưng khi người ta nhận ra thì cậu đã đến trạm rồi.
Vinnie kéo hành lý, trong câu nói "Các em về đến nhà rồi, thượng lộ bình an" của các giáo viên đi cùng, bước xuống xe ngựa.
Cậu đi bộ ra khỏi thị trấn hẻo lánh này, đến trước một cây cầu treo bằng gỗ.
Cây cầu treo này đã lâu không được sửa chữa, dây cáp lung lay, tấm ván gỗ ở giữa đã biến mất.
Đây là con đường dẫn đến Rừng Elf, cũng là con đường duy nhất, nhưng cây cầu treo này đã bị phá hủy từ lâu.
Từ đó có thể thấy, mối quan hệ giữa loài người và Elf ngày càng căng thẳng, kéo theo cả quan hệ thương mại cũng sắp chấm dứt.
Kể từ khi Đế quốc Terrellis Cổ Đại diệt vong, loài người ở biên giới không còn bị ràng buộc, lại tiếp tục hành vi bắt Elf làm nô lệ, cộng thêm những người bộ lạc không bị Đế quốc ràng buộc đã phá hủy và xâm chiếm Rừng Fogmoon, chưa đầy một trăm năm, tình hữu nghị giữa Elf và loài người đã xuống đến điểm đóng băng.
Khi Fanghui Thánh Nữ còn ở đó thì còn đỡ, sau khi cô ấy đi, tình hình càng thêm tồi tệ.
Bây giờ, ngay cả cầu treo cũng bị phá hủy rồi.
Một sợi xích băng bắn ra từ lòng bàn tay Vinnie, cố định vào đầu kia của cầu treo, kéo cơ thể cậu qua.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn