Chương 40: Chương 3: Kiên Nhẫn - Ảo Tưởng (1)
Mang Đến Tuyệt Vọng Cho Ma Pháp Thiếu Nữ · Glodia · 207 chương · ~26 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Đại học Hàn Quốc. Một trường đại học quốc lập hệ 4 năm được thành lập tại thủ đô.
Danh tiếng của nó ở đất nước này lớn đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Vì danh tiếng của gia tộc, cuộc đời học sinh của tôi bị lấp đầy bởi những việc chỉ để thi đỗ vào ngôi trường đó.
Vì vậy, thành tích học tập thời đi học luôn là một chỉ số không bao giờ được phép sụt giảm.
Chỉ cần sụt giảm một chút thôi là những lời mắng nhiếc và hình phạt của bà nội sẽ chờ đón.
Cuối cùng, tôi cũng đã đỗ nhờ nỗ lực đến đổ máu. Dù tôi đã chọn một chuyên ngành mà mình chẳng hề mong muốn.
Thậm chí vì chỉ đỗ vớt ở danh sách dự bị, nên tôi đã bị bà nội mỉa mai.
Có lẽ bà đã mua chuộc những người ở danh sách dự bị phía trước cũng nên. Bà nội là người hoàn toàn có thể làm chuyện đó.
"Ở đại học, vì bài tập nên con buộc phải nói chuyện với lũ thấp hèn, nhưng việc kết giao với chúng là một sự sỉ nhục đối với gia tộc."
Vào thời điểm này, bà nội đã đi lại khó khăn và luôn phải ngồi trên xe lăn.
Dù đã già yếu đến mức không còn sức để đi bộ, nhưng sự chấp niệm khủng khiếp đó vẫn không hề biến mất mà tiếp tục trói buộc tôi.
"Con biết rồi ạ, bà nội."
Trong câu trả lời không hề tồn tại từ không muốn. Dù trong lòng tôi vẫn luôn ấp ủ mong muốn thoát khỏi sự chấp niệm đó.
Dù sao thì ở đại học cũng có rất nhiều người, nên tôi nghĩ mình sẽ cảm nhận được chút tự do trong trường chăng.
Dù vẫn bị giám sát và bị hạn chế ngay cả trong việc kết bạn, nhưng tôi vẫn muốn tìm kiếm những mối nhân duyên mới.
Xôn xao.
Đầu học kỳ. Tôi tình cờ nghe được những sinh viên đang tụ tập tán gẫu trước giờ học đầu tiên.
"Cậu biết gì chưa? Nghe bảo môn đại cương này có một nghệ sĩ nổi tiếng theo học đấy?"
"À, tớ cũng nghe loáng thoáng chuyện đó rồi. Hình như Nam Hee-jung là tân sinh viên nhập học năm nay đúng không?"
"Là nghệ sĩ thì chắc bận rộn lắm, làm sao theo kịp hết các buổi học được nhỉ?"
"Dù vậy tớ cũng muốn được nhìn thấy một lần. Chắc chắn là hoa khôi của trường rồi."
"Đúng thế thật. Tớ cũng muốn xem."
Trong giảng đường, cái tên Nam Hee-jung đang trở thành chủ đề bàn tán xôn xao.
Đó là cái tên của một người mà tôi không hề biết.
Bà nội vì không muốn tôi quan tâm đến những thứ đó nên thậm chí còn không để tivi trong nhà, nên tôi không biết cũng là chuyện đương nhiên.
Ngay cả tờ báo duy nhất tôi có thể xem cũng chỉ được xem những bài báo đã được bà chọn lọc.
Dù sao thì tôi cũng không biết người đó là ai, nhưng việc cái tên đó luôn được nhắc đến đã chứng minh cho sự nổi tiếng của cô ta.
Chỉ còn 1 phút nữa là hết hạn điểm danh điện tử.
Cộp. Cộp. Cộp. Cộp!
Lúc đó, một tiếng bước chân vội vã vang lên.
Trong tình cảnh đa số sinh viên đã ngồi vào chỗ trong giảng đường, và giáo sư cũng đã ngồi vào vị trí.
"Vẫn chưa muộn chứ? Safe?"
Chủ nhân của tiếng bước chân mở toang cửa giảng đường và đưa mã QR điểm danh điện tử trên điện thoại ra nhận diện.
"A ha! Safe."
Dù ở trong nhà nhưng cô ta vẫn đeo kính râm, đội mũ, đeo khẩu trang, và mái tóc dài nhuộm vàng kim.
Nhìn qua ai cũng thấy đó là một bộ dạng đang cố gắng che giấu diện mạo của mình.
"Cô đã điểm danh chưa? Mời cô vào chỗ ngồi để chúng ta bắt đầu buổi học."
"Vâng."
Một giọng nói mang tính thân thiện hơn là sự suồng sã.
Nhìn bộ dạng đó, chắc chắn cô ta chính là nhân vật chính trong chủ đề bàn tán lúc nãy.
Ngay cả một người không biết gì như tôi khi nhìn thấy dáng vẻ đó cũng có thể khẳng định chắc chắn.
"Lần đầu gặp mặt, mong được cậu giúp đỡ nhé."
Cô ta ngồi ngay vào chỗ trống bên cạnh tôi rồi khẽ thì thầm vào tai tôi.
Chẳng phải buổi học đại cương này dành cho tất cả sinh viên từ năm nhất đến năm tư sao.
Nếu tôi là sinh viên khóa trên thì cô ta định tính sao đây. May mà tôi là tân sinh viên đấy nhé.
Dù có vẻ dễ gần nhưng lời chào đầu tiên đó có hơi thiếu lễ phép.
"Mong được giúp đỡ."
Vì cô ta cứ nhìn chằm chằm nên tôi không thể không phản ứng, tôi nói bằng một giọng nhỏ để không làm phiền đến buổi học.
Sau đó, tôi tập trung nghe buổi giới thiệu về môn học.
Đó là quá trình giải thích về giới thiệu giáo sư, cách đánh giá điểm số và chương trình học.
Tôi ghi chép lại những phần quan trọng và thông tin liên lạc của giáo sư vào sổ tay.
Người phụ nữ ngồi cạnh, người mà tôi đoán là Nam Hee-jung, từ lúc nào đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Tôi nghĩ mình không cần phải đánh thức cô ta làm gì. Vì lời dặn của bà nội và nếu dính líu sâu quá tôi sẽ gặp rắc rối.
Buổi học đại cương kết thúc như vậy.
"Này, tên cậu là gì thế?"
"…"
Tại sao người này lại cứ đi theo tôi trong khi có rất nhiều người khác nhỉ.
Tôi đã muốn trải qua giờ nghỉ trưa một cách yên tĩnh mà.
Vẫn che giấu diện mạo của mình, cô ta liên tục bắt chuyện với tôi.
"Cậu không nói cho tớ biết à?"
"…Tại sao cô lại làm thế với tôi."
Tôi cố tình nói một cách lạnh lùng.
"Hừm… Cần lý do sao? Nếu buộc phải nói thì vì chúng ta ngồi cạnh nhau? Một sự tình cờ thôi mà."
Cô tự chọn chỗ ngồi rồi bảo là tình cờ sao. À không, như thế có phải là quá tự luyến không nhỉ?
Tôi thì có cái gì chứ. Chắc là tình cờ thật thôi.
"Cậu học khoa nào thế?"
"…Tôi có nhất thiết phải trả lời không?"
"Tớ học khoa Âm nhạc. Nhìn bộ dạng hiện tại của tớ chắc cậu cũng biết tớ là ai rồi nhỉ?"
Tôi không biết cô ta là người như thế nào. Chỉ là tình cờ nghe được câu chuyện trong giảng đường nên mới biết thôi.
"Cô là Nam Hee-jung đúng không?"
"Nhưng sao cậu cứ nói chuyện như thể không biết tớ thế. Tớ dỗi rồi đấy."
Vì tôi nói chuyện một cách thờ ơ, nên cô ta cố tình tháo khẩu trang ra để lộ cái miệng đang chu lên như mỏ vịt cho tôi xem.
Dù có che giấu thì vẻ đẹp đó cũng không thể bị che lấp.
Chỉ cần tháo khẩu trang ra thôi là đã thấy một mỹ nhân với khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.
Dù tôi nghĩ cái biểu cảm đó trông thật nực cười và không hề xứng với khuôn mặt đó chút nào.
"Việc tôi không biết là sự thật mà. Tôi không quan tâm đến giới giải trí."
Thực ra là vì bà nội không muốn tôi quan tâm, nên tôi hoàn toàn không thể để tâm đến được.
"Thời đại này mà vẫn có người như thế sao? Trông cậu không giống một người giản dị, cứ thế này là không kết bạn được đâu đấy?"
Dù không biết gu thẩm mỹ ra sao nhưng vì tôi có chú trọng đến ngoại hình nên chắc chắn trông không hề giản dị.
Ngoại hình là phần mà bà nội cực kỳ để tâm, nên bản thân tôi cũng dành nhiều công sức để chăm sóc.
Nhưng so với một nghệ sĩ đang ở ngay trước mắt thì chẳng phải tôi trông rất bình thường sao.
"Bạn bè sao. Tốt nhất là cô đừng nên lại gần tôi. Đặc biệt là ở gần cổng chính."
Dù hơi đột ngột nhưng vì tôi tuyệt đối không muốn dính líu đến người nhà, nên tôi đã cảnh báo.
"Tại sao? Đại học đâu chỉ là nơi để học. Còn phải xây dựng các mối quan hệ bạn bè nữa chứ. Và người tớ muốn kết bạn chính là cậu."
"Đó là chuyện gia đình. Nếu dính líu vào cô sẽ chỉ thêm rắc rối thôi."
"Oa… Thời đại này mà vẫn còn chuyện đó sao? Hay cậu là một nàng công chúa xuất hiện trong mấy cuốn tiểu thuyết thời xưa thế?"
Công chúa sao. Đó không phải là một sự ví von sai lầm. Kết bạn với người đã được định sẵn và thậm chí là hôn nhân chính trị.
Gia đình chúng tôi đang làm những việc mà chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết hay lịch sử như vậy đấy. Theo một hướng mà tôi không hề mong muốn.
"Công chúa gì chứ. Thật là một sự ví von nực cười. Ngược lại, tôi giống như một con chim yến phụng bị nhốt trong lồng để làm cảnh thì đúng hơn."
Tôi tự ví von bản thân như để bi quan về hoàn cảnh của mình. Vì đó chính là hiện thực.
"Cậu bi quan về bản thân đến mức nghĩ mình là con chim trong lồng sao?"
"…"
Vì không thể phủ nhận lời đó nên tôi đáp lại bằng sự im lặng.
"Chắc cô đã hỏi xong những gì muốn hỏi rồi, mời cô về cho. Giờ nghỉ trưa cũng chẳng còn bao nhiêu, và tôi còn có buổi học chiều nữa."
"Tớ đã muốn ăn trưa cùng cậu mà. À đúng rồi, tớ vẫn chưa hỏi tên cậu nữa."
Người này thật kiên trì, dường như cô ta muốn trải qua giờ nghỉ trưa này cùng tôi.
Rốt cuộc cô ta có mục đích gì với tôi chứ? Sự tiếp cận này khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.
"…Nếu tôi ăn trưa cùng cô, cô sẽ thôi bám theo tôi chứ?"
"Cái đó thì tùy vào cậu thôi."
Cuối cùng tôi đã ăn trưa cùng cô ta.
Tôi biết người đối diện là một nghệ sĩ không thể che giấu nổi dù có cố gắng thế nào.
Nhưng tốc độ mọi người tụ tập xung quanh thật không phải dạng vừa.
Nhà ăn của trường trở nên náo loạn bởi những người kéo đến để xem Nam Hee-jung, thậm chí có cả những người không phải sinh viên trong trường.
Dù quản lý và vệ sĩ của Nam Hee-jung cải trang thành người thường đã ổn định tình hình.
Thật sự là tôi chẳng biết mình đang ăn bằng mồm hay bằng mũi nữa.
"Tìm thấy rồi. Tớ đã vất vả lắm mới tìm thấy cậu đấy. Cuối cùng cậu vẫn chưa nói tên cho tớ mà."
"Không, tại sao chứ! Cô đã bảo là ăn trưa xong sẽ thôi bám theo tôi mà!"
Vì điều đó mà tôi đã phải cùng cô ta trải qua cái bữa trưa hỗn loạn đó đấy.
"Tớ bảo là tùy vào cậu mà."
Khoảng 4 giờ chiều khi buổi học chiều kết thúc. Cô ta lại tìm đến tôi một lần nữa.
Tôi không hề nói tên hay khoa mình học, vậy mà cô ta tìm ra bằng cách nào nhỉ?
"Không được đâu. Tôi không thể dành thời gian cho cô được."
Thực ra việc thời gian bị trì hoãn thế này cũng khiến tôi vô cùng khốn khổ.
"Đừng có như thế mà."
Dù cô ta có làm nũng nói vậy thì hoàn cảnh của tôi cũng không cho phép tôi hiểu cho điều đó.
"Tôi đã bảo là có chuyện gia đình rồi mà."
"10 phút thôi."
"Không được."
"5 phút thôi."
"Không được."
"Ngay cả 5 phút cũng không sao?"
"Không được."
Cái người này, sao mà kiên trì thế nhỉ? Hiện tại cũng đã làm mất của tôi khoảng 1 đến 2 phút rồi.
"Vậy thì hãy trả lời đúng hai câu hỏi thôi."
Hai câu sao. Hãy kết thúc nhanh chóng để đuổi cô ta đi thôi. Vì dính líu đến tôi chẳng có gì tốt đẹp cả.
"Nếu vậy cô hứa sẽ không đi theo tôi đến tận cổng chính chứ?"
"Tớ hứa."
"Haiz… Cô hỏi đi."
Kết thúc nhanh thôi. Nếu không báo cáo của người nhà sẽ được gửi đến cho bà nội mất.
"Cậu có biết về Ma pháp Thiếu nữ không?"
"Tôi biết."
Câu hỏi đầu tiên. Đó là câu hỏi về Ma pháp Thiếu nữ.
Làm sao mà không biết được chứ.
Hội chứng Instifear là một trong những căn bệnh và sự cố trọng yếu của đất nước này.
Ma pháp Thiếu nữ là thực thể duy nhất có thể giải quyết điều đó nên không thể không biết.
Tại sao bây giờ cô ta lại hỏi chuyện đó chứ? Câu hỏi tiếp theo đã chấm dứt sự nghi ngờ đó.
"Nếu tớ bảo cậu có tố chất của Ma pháp Thiếu nữ thì cậu có tin không?"
"Bây giờ cô đang nói cái quái gì thế…"
Vì quá cạn lời nên ngay sau câu nói đó, tôi đã chạy thẳng ra cổng chính như để cắt đuôi cô ta.
Thế nhưng từ phía sau, cô ta đã nói. Một cách vô cùng rõ ràng.
"Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi. Một cách tất yếu."
Lời đó có nghĩa là gì chứ.
Câu chuyện viển vông về tố chất Ma pháp Thiếu nữ.
Và lời ám chỉ rằng sẽ gặp lại nhau.
Tôi vừa suy nghĩ về những điều đó vừa bước lên chiếc xe do người nhà lái.
"Đã có chuyện gì xảy ra vậy, thưa tiểu thư."
Chắc hẳn báo cáo đã được gửi đi rồi. Vì tôi đã bị trễ thời gian ở đó.
"Có một người cứ bám lấy tôi một cách vô cùng kiên trì bảo là đang khảo sát ý kiến. Dù tôi đã bày tỏ rõ ý định từ chối."
Tạm thời tôi bịa ra lý do như vậy.
"Tôi đã báo cáo cho bà lớn rồi, nên xin tiểu thư hãy trực tiếp giải trình lý do."
Cuộc gặp gỡ với người tên Nam Hee-jung đó. Đó là một việc vô cùng khốn khổ.
Vì người phụ nữ đó mà cuối cùng tôi lại phải đối mặt với bà nội, người luôn bị ám ảnh bởi sự chấp niệm.
Dù không để lộ ra ngoài, nhưng tôi đang vô cùng bối rối khi cứ mải mê suy nghĩ về những lời người phụ nữ đó đã nói.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn