Chương 2: Sự kiện thay đổi
Ký Ức Về Dị Năng · Mạn Mạn · 100 chương · ~11 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Khôi trở về nhà trong tâm trạng nặng nề. Mặc dù những ánh đèn neon từ phố phường phản chiếu trên cửa kính xe buýt, nhưng chúng không thể xua tan nỗi u ám trong lòng cậu. Hình ảnh cha mẹ cười tươi trong những bức ảnh treo trên tường lại hiện về, khiến cậu không thể ngăn nổi dòng nước mắt.
"Khôi!" Tiếng gọi quen thuộc của Linh vang lên, làm cậu giật mình. Cô đang đứng trước cửa, ánh mắt đầy lo lắng.
"Cậu không sao chứ?"
"Chỉ là hơi mệt," Khôi đáp, giọng cậu khàn đi. Linh nhìn cậu, không hài lòng với câu trả lời hời hợt.
"Cậu cần nói ra những gì đang giày vò mình. Đừng giữ trong lòng," Linh khuyên, đôi mắt cô ánh lên sự chân thành. Khôi mỉm cười yếu ớt nhưng không đáp lại. Cậu cảm thấy mình như một cái vỏ trống rỗng, không còn sức để chia sẻ nỗi đau. Sau khi Linh về, Khôi một mình trong căn phòng tối tăm. Cảm giác cô đơn tràn ngập, cậu lặng lẽ mở tủ quần áo, nơi những món đồ của cha mẹ còn sót lại. Một chiếc áo khoác cũ, một chiếc nón, và cả những cuốn sách họ từng đọc.
Những kỷ niệm ùa về, nhưng không phải là niềm vui mà là nỗi đau. Cậu không thể chấp nhận rằng họ đã ra đi mãi mãi. Bỗng nhiên, cậu cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, như thể thời gian đã ngừng lại. Khôi nhắm mắt, hít một hơi sâu, và chợt nhận ra một cảm giác kỳ lạ. Cậu mở mắt, mọi thứ xung quanh như chậm lại, tiếng đồng hồ trên tường vang lên từng nhịp chậm rãi. Cảm giác hoang mang khiến cậu không dám tin vào mắt mình.
"Không thể nào…" Khôi thầm nghĩ. Cậu thử tập trung, và lần này, mọi thứ dường như lại nhanh hơn. Những chiếc lá rơi ngoài cửa sổ quay ngược lại, tiếng còi xe từ xa lại trở thành một bản nhạc êm đềm. Cảm giác này thật lạ lùng, như thể cậu đang nắm giữ một phần của thời gian.
"Mình có thể… thao túng thời gian?" Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu. Nhưng ngay sau đó, nỗi sợ hãi lại ập đến. Liệu sức mạnh này có nguy hiểm không? Liệu cậu có thể kiểm soát nó không? Khôi cố gắng bình tĩnh. Cậu không thể để bản thân bị cuốn vào sự hỗn loạn này. Cậu cần phải thử nghiệm thêm. Với một ý chí mạnh mẽ, cậu tập trung vào một chiếc lá rơi từ cây ngoài cửa sổ, và lần này, cậu muốn nó dừng lại.
Khó khăn lắm, cậu cảm nhận được một luồng năng lượng từ lòng bàn tay truyền ra, và chiếc lá như ngừng lại giữa không trung, lơ lửng.
"Thật kỳ diệu!" Khôi không thể kìm nén sự phấn khích. Nhưng ngay sau đó, một cơn sóng nghi ngờ ập đến. Liệu sức mạnh này có thể mang lại hạnh phúc hay chỉ dẫn đến thảm họa? Đêm hôm đó, cậu không thể chợp mắt. Những suy nghĩ đan xen, giữa nỗi đau mất mát và một khả năng mới. Cậu cần phải nói cho Linh, Sơn và Hằng biết. Nhưng làm sao để họ hiểu? Họ sẽ nghĩ cậu điên rồ nếu nghe thấy điều này. Sáng hôm sau, cậu quyết định đến trường sớm hơn. Mọi thứ vẫn như thường lệ, nhưng trong lòng cậu, mọi thứ đã thay đổi.
Cậu đến lớp, nhìn thấy Sơn đang ngồi ở bàn, vẻ mặt hiền lành nhưng trầm tư.
"Khôi, cậu có thấy Linh không?" Sơn hỏi, ánh mắt đầy lo lắng."Chưa, nhưng mình có chuyện muốn nói với cậu và Linh," Khôi đáp. Cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. Cậu biết đây sẽ là một cuộc trò chuyện quan trọng. Khi Linh đến, cậu cảm thấy như thời gian ngừng lại. Ánh sáng trong lớp học chợt trở nên rực rỡ hơn.
"Cậu gọi chúng mình có chuyện gì?" Linh hỏi, vẻ mặt tươi tắn nhưng cũng có phần nghi ngờ. Khôi nhìn thẳng vào mắt họ, hít một hơi sâu để lấy can đảm.
"Mình vừa phát hiện ra một khả năng đặc biệt," cậu nói, giọng đều đều nhưng đầy quyết tâm.
"Mình có thể thao túng thời gian." Sự im lặng bao trùm lớp học. Sơn mở to mắt, còn Linh thì nhíu mày lại.
"Cậu… đùa à?" Sơn hỏi, giọng không tin.
"Mình không đùa. Mình đã thử nghiệm và… nó thật sự xảy ra," Khôi nói, đôi tay run rẩy nhưng cậu không thể lùi bước.
"Mình cần các cậu giúp mình hiểu rõ hơn về điều này."
"Điều này có thể nguy hiểm, Khôi," Linh cảnh báo.
"Chúng ta cần phải cẩn thận."
"Nhưng nó cũng có thể giúp đỡ nhiều người," Khôi kiên quyết.
"Nếu chúng ta có thể kiểm soát nó, chúng ta có thể cứu giúp những người gặp nạn." Sự im lặng lại kéo dài, nhưng lần này, ánh mắt của Sơn và Linh đã có chút thay đổi. Họ không còn tỏ ra nghi ngờ mà bắt đầu nhìn nhau, như thể đang tìm kiếm một quyết định.
"Được rồi," Sơn lên tiếng.
"Nếu đây là sự thật, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá. Nhưng cậu phải hứa sẽ không mạo hiểm." Khôi gật đầu, cảm thấy một làn sóng hy vọng tràn ngập trong lòng. Cậu không còn đơn độc. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những điều chưa biết. Trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra rằng ký ức về dị năng sẽ không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một cơ hội để họ khám phá sức mạnh bên trong và những điều kỳ diệu đang chờ đón. Cậu cảm nhận được sự gắn kết giữa họ, một tình bạn đã vững chắc hơn bao giờ hết.
"Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau," Khôi nói, nụ cười nở trên môi. Nhưng trong sâu thẳm, cậu biết rằng hành trình này sẽ không dễ dàng. Những thử thách và nguy hiểm đang chờ đợi phía trước, và cậu phải chuẩn bị cho mọi điều có thể xảy ra. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn