Chương 10: Kẻ phản bội
Ký Ức Về Dị Năng · Mạn Mạn · 100 chương · ~12 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Khi Khôi bước vào quán cà phê quen thuộc, cảm giác nặng nề bao trùm lấy anh. Bốn người bạn đã hẹn nhau tại đây để thảo luận về những thông tin mới mà họ thu thập được về tổ chức ngầm. Ánh đèn vàng ấm áp cùng hương cà phê thơm phức thường ngày lại khiến anh cảm thấy trống rỗng. Hơi thở của Linh bên cạnh như một nhắc nhở về những điều họ sắp phải đối mặt.
"Có tin gì mới không?" Hằng hỏi, ánh mắt cô dán chặt vào Khôi. Cả nhóm đã đồng ý rằng họ cần phải có một kế hoạch cụ thể trước khi hành động. Khôi lắc đầu.
"Vẫn chưa. Nhưng mình cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta." Sơn nhíu mày.
"Cậu nói vậy có nghĩa là gì? Không lẽ trong nhóm mình có người phản bội?" Linh và Hằng cùng nhìn Sơn, một nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ.
"Cậu không thể nghĩ như vậy," Linh lên tiếng.
"Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều chuyện, sao có thể nghi ngờ lẫn nhau?" Khôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không yên. Anh nhớ lại những lần trước, những cơn gió lạ thổi qua, những ánh mắt nghi ngờ của những người lạ. Dù không muốn, nhưng anh không thể ngăn được nỗi lo sợ ấy.
"Mình chỉ muốn bảo vệ mọi người. Nếu có ai đó đang thao túng chúng ta, thì mọi chuyện sẽ rất nghiêm trọng."
"Thôi nào, không khí này thật sự nặng nề quá," Sơn cố gắng làm dịu tình hình.
"Chúng ta cần phải nghĩ về những bước tiếp theo. Hôm nay, mình đã gặp một người có thông tin về tổ chức đó."
"Người đó nói gì?" Hằng hỏi, ánh mắt cô sáng lên. Sơn hạ thấp giọng.
"Hắn bảo rằng tổ chức đang tìm kiếm những Dị Nhân mạnh nhất. Họ có thể sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy chúng ta." Một khoảng lặng bao trùm. Mỗi người trong nhóm đều cảm nhận được sự nghiêm trọng của lời nói ấy. Khôi nhìn vào mắt từng người, cảm thấy một nỗi lo không thể diễn tả. Họ đã có những mơ ước, những kế hoạch, nhưng giờ đây, tất cả có thể bị đổ vỡ chỉ vì một kẻ phản bội.
"Chúng ta cần phải thận trọng hơn," Khôi nói, giọng nói trầm xuống.
"Nếu có ai đó đang làm việc cho tổ chức, chúng ta cần tìm ra ngay."
"Mình có thể giúp," Hằng nói.
"Mình có khả năng đọc suy nghĩ, có thể sẽ tìm ra ai đang giấu giếm điều gì."
"Nhưng không phải ai cũng dễ dàng để bị phát hiện," Linh lên tiếng, vẻ lo lắng lộ rõ trên gương mặt.
"Mình không muốn làm tổn thương bất kỳ ai trong nhóm. Chúng ta cần phải giữ vững tinh thần."
"Đúng, nhưng chúng ta cũng không thể để bất kỳ ai trong nhóm bị lợi dụng," Khôi khẳng định.
"Nếu có ai đó thực sự phản bội, chúng ta phải sẵn sàng."Trong không gian ngột ngạt, sự căng thẳng giữa họ ngày càng tăng. Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói đều chứa đựng những ý nghĩa sâu xa. Khôi cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách họ lại, và những ký ức đẹp đẽ về tình bạn dần mờ nhạt trong sự nghi ngờ.
"Chúng ta cần tạo một kế hoạch để bảo vệ nhau," Sơn nói.
"Nếu thực sự có kẻ phản bội, hãy để hắn không thể tiếp cận được thông tin của chúng ta." Khôi gật đầu.
"Đúng vậy. Nhưng cũng cần phải giữ bí mật với nhau. Đừng để bất kỳ ai biết rằng chúng ta đang nghi ngờ." Cuộc thảo luận kéo dài, mỗi người đều góp ý về cách phòng thủ và bảo vệ thông tin. Nhưng trong lòng Khôi, sự lo lắng vẫn không nguôi. Anh cảm nhận được một điều gì đó đang âm thầm diễn ra, một bóng ma ẩn mình trong chính nhóm bạn của mình. Khi họ rời quán, ánh đèn ngoài phố sáng rực, nhưng trong lòng từng người đều dấy lên một nỗi hoang mang.
Những tiếng cười đã không còn trong trẻo, thay vào đó là những ánh mắt cảnh giác, như thể họ đang đi trên một con đường hẹp, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể rẽ ngang thành hiểm nguy. Họ chia tay nhau, mỗi người trở về nhà, nhưng cảm giác của sự cô đơn bao trùm lấy Khôi. Bước chân anh nặng nề, lòng đầy những nghi ngờ và lo lắng. Anh không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra, về những điều có thể xảy ra trong tương lai. Khi về đến nhà, Khôi lập tức vào phòng, đóng chặt cửa lại.
Anh cần thời gian để suy nghĩ, để quyết định xem họ nên làm gì tiếp theo. Trong không gian tĩnh lặng, Khôi ngồi xuống, ánh mắt chăm chú vào chiếc đồng hồ trên bàn. Thời gian như đang trôi chậm lại, mỗi giây đều nặng nề hơn. Bỗng, có tiếng gõ cửa. Khôi giật mình, tim đập thình thịch. Ai đang đứng ngoài kia? Là bạn bè hay là kẻ thù? Cảm giác hồi hộp dâng trào trong anh. Anh đứng dậy, tiến đến cửa, tay run run nắm lấy tay nắm.
"Khôi, mở cửa đi!" Giọng của Linh vang lên từ bên ngoài.
"Mình cần nói chuyện!" Khôi mở cửa, thấy Linh đứng đó, mặt tái nhợt.
"Mình vừa nghe được điều gì đó… có thể liên quan đến chúng ta," cô nói, giọng run rẩy. Tim Khôi đập mạnh, anh cảm thấy như mọi thứ bỗng chốc rơi vào hỗn loạn. Mọi nghi ngờ, mọi lo lắng giờ đây như sắp bùng nổ.
"Nói đi, Linh. Có chuyện gì?"
"Có người đang theo dõi chúng ta," Linh nói, ánh mắt cô hoảng loạn.
"Họ biết về sức mạnh của chúng ta." Khôi cảm thấy như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Không chỉ có sự nghi ngờ giữa họ, mà giờ đây, cả nhóm đang đứng trước một nguy cơ lớn hơn bao giờ hết.
"Chúng ta cần phải hành động ngay," anh nói, quyết tâm lướt qua nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Một cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn trong chính tâm hồn họ. Họ cần phải tìm ra sự thật, và để làm được điều đó, tất cả phải cùng nhau đối mặt với những bóng ma của chính mình. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn