Chương 12: Chìm vào bóng tối
Ký Ức Về Dị Năng · Mạn Mạn · 100 chương · ~12 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Khôi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh dường như vẫn đang quay chậm. Anh cảm thấy hơi thở của mọi người bên cạnh, nỗi sợ hãi hiện rõ trong từng ánh mắt. Tiếng gầm của Đạt vẫn văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây, cảm giác đó không còn chỉ là sự đe dọa, mà còn là động lực để họ phải hành động.
"Chúng ta không thể để hắn thoát!" Sơn thì thầm, sức mạnh của anh như một cơn bão, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
"Phải, nhưng đừng làm tổn thương hắn quá nhiều," Hằng lo lắng.
"Chúng ta cần thông tin từ hắn." Khôi gật đầu, cảm nhận được sức mạnh của thời gian đang tuôn chảy trong cơ thể. Anh khẽ nhắm mắt, tập trung năng lượng để làm chậm lại mọi thứ thêm một chút nữa. Trong khoảnh khắc đó, anh có thể thấy từng chuyển động của Đạt, từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn. Hắn đang tức giận, nhưng cũng đầy tính toán.
"Bây giờ!" Khôi ra hiệu. Sơn lập tức lao về phía Đạt, nhưng không phải với ý định tấn công, mà để bắt giữ. Linh nhanh chóng tạo ra những hình ảnh ảo, khiến Đạt lạc hướng, trong khi Hằng bắt đầu đọc tâm trí hắn.
"Ngươi không thể thắng!" Đạt quát, nhưng trong giọng nói của hắn, Khôi nhận ra sự hoang mang. Hắn không còn là kẻ săn mồi, mà giờ đây là con mồi bị vây hãm.
"Chúng ta không muốn làm tổn thương ngươi," Hằng lên tiếng, giọng điệu kiên định.
"Chúng ta chỉ muốn biết lý do ngươi bắt cóc những Dị Nhân khác."
"Các ngươi không biết gì về sức mạnh của ta!" Đạt gầm lên, cố gắng vùng vẫy.
"Các ngươi sẽ hối hận vì đã can thiệp vào chuyện này!"
"Thật sao?" Linh cất giọng, ánh mắt đầy tự tin.
"Nếu ngươi mạnh mẽ như vậy, thì tại sao lại phải lén lút bắt cóc những người vô tội?" Ánh mắt Đạt lóe lên sự tức giận, nhưng cũng có chút gì đó do dự. Khôi cảm nhận được sự dao động trong tâm trí hắn.
"Hắn đang sợ hãi," anh nói khẽ, "Chúng ta cần khai thác điều đó."
"Ngươi có thể dừng lại mọi thứ," Khôi nhấn mạnh, "Nếu ngươi cho chúng ta biết kế hoạch của tổ chức ngầm."
"Không có gì là miễn phí," Đạt cười khẩy, "Các ngươi nghĩ rằng ta sẽ dễ dàng tiết lộ bí mật sao?"
"Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của chúng ta," Sơn nói, giọng điệu không còn dịu dàng.
"Nếu ngươi không nói, chúng ta sẽ không ngần ngại dùng sức mạnh của mình." Khôi cảm thấy không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. Anh cố gắng làm chậm thời gian thêm một lần nữa, nhưng cảm giác đó cũng khiến sức lực của anh tiêu hao nhanh chóng. Hắn đang ở trong tay họ, nhưng liệu họ có thể giữ hắn lại lâu hơn không?
"Được rồi, được rồi!" Đạt thở hổn hển.
"Ta sẽ nói. Nhưng chỉ nếu các ngươi thả ta ra!"
"Không thể," Hằng lắc đầu.
"Chúng ta không thể tin ngươi."
"Nhưng ta có thể giúp các ngươi," Đạt khẳng định.
"Tổ chức của ta có kế hoạch lớn hơn các ngươi nghĩ. Nếu không ngăn chặn kịp thời, sẽ có nhiều người phải chịu đau khổ."
"Ngươi đang đe dọa chúng ta?" Sơn hỏi, giọng có phần tức giận."Không, ta chỉ muốn cảnh báo," Đạt nói, sự kiêu ngạo trong giọng nói đã nhường chỗ cho một nỗi lo lắng thật sự.
"Có những kẻ mạnh mẽ hơn cả ta, và chúng sẽ không ngần ngại tiêu diệt bất cứ ai cản đường." Khôi cảm thấy như một mảnh ghép trong đầu mình vừa được lắp đầy.
"Ngươi đang nói về ai?"
"Chỉ cần biết rằng họ không giống như những kẻ mà các ngươi đã đối mặt," Đạt đáp, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc.
"Họ có thể thao túng cả thế giới này." Cảm giác hồi hộp bao trùm lấy nhóm bạn. Họ không thể tin được vào những gì Đạt vừa nói.
"Ngươi đang chơi trò gì vậy?" Linh hỏi, giọng nghi ngờ.
"Tôi không chơi trò gì cả," Đạt nói, "Tôi chỉ nói sự thật. Nếu các ngươi muốn sống sót, hãy tìm hiểu về tổ chức của tôi. Họ đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến."
"Và ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ tin ngươi?" Sơn gầm lên, không muốn lùi bước.
"Tin hay không tùy các ngươi," Đạt đáp, "Nhưng nếu không, ta sẽ không ngần ngại tiết lộ cho chúng biết về các ngươi." Khôi nhìn vào mắt Đạt, cảm giác có gì đó đang vỡ vụn.
"Chúng ta không thể thả hắn đi," anh nói, "Nhưng chúng ta cũng không thể để hắn tiếp tục sống trong sự sợ hãi này."
"Vậy phải làm gì bây giờ?" Hằng hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Chúng ta cần phải có một kế hoạch," Khôi quyết định.
"Và phải tìm hiểu kỹ lưỡng về những gì hắn vừa nói."
"Nhưng nếu hắn thực sự là kẻ thù?" Sơn cảnh báo.
"Hắn có thể đang dẫn dụ chúng ta."
"Đúng, nhưng không thể không thừa nhận rằng chúng ta cần thông tin," Khôi nhấn mạnh.
"Chúng ta sẽ không thể đối phó nếu không biết rõ tình hình."
"Vậy hãy làm theo cách của chúng ta," Linh nói, "Chúng ta sẽ giữ hắn lại, nhưng không phải để hành hạ, mà để tìm hiểu." Khôi gật đầu, cảm thấy một chút ánh sáng le lói trong bóng tối dày đặc. Họ cần phải hợp tác, không chỉ với nhau mà còn với cả kẻ thù. Dù có phải đối mặt với những bí mật đau thương, họ vẫn phải bước tiếp.
"Vậy thì, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu," Khôi nói, ánh mắt quyết tâm.
"Và chúng ta sẽ không bao giờ để ai phải chịu đựng một lần nữa." Khi nhóm bạn quay lưng lại với Đạt, trong lòng họ lấp lánh một tia hy vọng. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng họ đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những thử thách phía trước. Những bí mật về tổ chức ngầm, và cả những mâu thuẫn trong lòng họ, sẽ là những thử thách không hề nhỏ.
"Chúng ta sẽ không bao giờ lùi bước," Khôi thầm nghĩ, "Bởi vì tình bạn là sức mạnh lớn nhất mà chúng ta có." truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn