Chương 11: Đối đầu đầu tiên
Ký Ức Về Dị Năng · Mạn Mạn · 100 chương · ~11 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Khi ánh sáng mờ dần, nhóm bạn đứng trước cánh cổng của căn cứ tổ chức ngầm. Khôi cảm thấy nhịp tim mình đập rộn ràng, sự hồi hộp và lo lắng hòa quyện vào nhau. Linh đứng bên cạnh, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm, nhưng cũng không khỏi chút sợ hãi. Sơn, với cơ bắp cuồn cuộn, cầm chắc một thanh gậy sắt, sẵn sàng đối đầu với bất cứ thử thách nào. Hằng, dù trầm lặng nhưng ánh mắt kiên định, đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến này.
"Chúng ta sẽ vào bên trong, tìm hiểu mọi thứ," Khôi nói, giọng chắc nịch.
"Nhưng nhớ, phải cẩn thận. Không ai được rời khỏi nhóm." Mọi người gật đầu, mỗi người đều cảm nhận được tầm quan trọng của khoảnh khắc này. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ lâu, nhưng giờ đây, khi đứng trước ngưỡng cửa, mọi thứ trở nên thật sự nghiêm trọng. Khôi bước lên, tay nắm chặt vào cánh cổng. Hắn mở nhẹ, và tiếng cọt kẹt vang lên như tiếng cảnh báo. Không khí bên trong lạnh lẽo, như thể nơi đây đã lâu không có sự sống. Họ lần lượt bước vào, ánh mắt chăm chú nhìn xung quanh.
Bên trong, những bức tường bê tông xám xịt, những bóng đèn nhấp nháy, tạo nên không khí u ám. Khôi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như thể chúng đang theo dõi từng bước đi của họ.
"Chúng ta chia ra, nhưng luôn trong tầm mắt nhau," Khôi phân công.
"Linh, hãy dùng ánh sáng của mình để tạo ra những hình ảnh ảo, đánh lạc hướng nếu cần."
"Được, mình sẽ cố gắng," Linh gật đầu, đôi mắt cô sáng lên với quyết tâm. Trong khi đó, Sơn và Hằng đi về phía trái, trong khi Khôi đứng lại, quan sát phía phải. Từng bước đi của họ như những nhịp đập của một trái tim đang hồi hộp chờ đợi. Bỗng, từ phía xa vang lên tiếng động lớn. Một bóng người lướt qua, khiến cả nhóm dừng lại.
"Đó là ai?" Sơn hỏi, giọng thấp nhưng không giấu nổi sự căng thẳng.
"Có thể là lính của tổ chức," Khôi nhíu mày.
"Chúng ta cần phải cẩn thận." Họ tiếp tục di chuyển, nhưng trái tim mỗi người đều đập nhanh hơn. Cảm giác như có hàng trăm ánh mắt đang dõi theo từng bước chân của họ. Khôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh biết, nếu không có sự đồng lòng, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn. Đến một hành lang tối tăm, Khôi dừng lại.
"Chúng ta cần tìm kiếm thông tin. Có thể ở đây có những tài liệu quan trọng," anh thì thầm.
"Nhưng nếu có ai đó ở đây…" Hằng lo lắng.
"Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở," Sơn cương quyết.
"Hãy hành động nhanh chóng." Họ bắt đầu tìm kiếm, lục soát từng ngóc ngách. Khôi mở một cánh cửa, bên trong là một phòng làm việc bừa bộn, những giấy tờ vương vãi. Anh cảm thấy mừng rỡ, đây có thể là nơi chứa đựng những bí mật của tổ chức.
"Có gì không?" Linh hỏi, tiến lại gần.
"Có một số tài liệu về các Dị Nhân bị bắt cóc," Khôi đáp, tay lật nhanh các trang giấy.
"Họ đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn.""Chúng ta phải báo cho mọi người," Sơn nói.
"Nhưng… có ai đó đang đến gần." Khôi ngẩng đầu, nghe thấy tiếng bước chân.
"Đến đây!" anh ra hiệu, cả nhóm vội vã tìm chỗ ẩn nấp. Họ nín thở, căng thẳng chờ đợi. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên bước vào, vẻ mặt lạnh lùng, điềm tĩnh. Đó là Lê Quốc Đạt. Khôi nhận ra ngay, anh ta là kẻ đứng đầu tổ chức ngầm.
"Tìm kiếm gì ở đây?" Đạt hỏi, giọng điệu chế nhạo. Khôi cảm thấy máu trong người như ngừng chảy, mọi thứ trở nên ngột ngạt.
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Hằng thì thầm, rõ ràng đã thấy sợ hãi.
"Chờ đã," Khôi nói, một ý tưởng lóe lên trong đầu.
"Có lẽ chúng ta có thể dùng sức mạnh của mình."
"Cái gì?" Linh ngạc nhiên.
"Thời gian," Khôi thì thầm.
"Mình sẽ làm chậm lại mọi thứ, nhưng mọi người phải hành động nhanh."
"Được," Sơn gật đầu, chuẩn bị. Khôi nhắm mắt lại, tập trung năng lượng. Anh cảm nhận được thời gian xung quanh bắt đầu chậm lại, những chuyển động của Đạt như đang bị ngăn cản.
"Bây giờ!" Khôi hét lên. Sơn lao ra, dùng sức mạnh của mình để tóm lấy Đạt, trong khi Linh tạo ra những hình ảnh ảo để đánh lạc hướng. Hằng cũng không chần chừ, sử dụng khả năng của mình để đọc tâm trí Đạt, tìm ra điểm yếu. Cuộc chiến bùng nổ, những cú đấm, cú đá và ánh sáng nhấp nháy hòa quyện vào nhau. Khôi cảm thấy từng giây từng phút như kéo dài mãi, nhưng anh không thể ngừng lại. Họ đang ở trong một cuộc chiến sinh tử, và chỉ có một bên sẽ sống sót. Đạt gầm lên, hắn vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi tay Sơn.
"Các ngươi không thể thắng!" hắn quát, ánh mắt đầy thù hận.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!" Khôi hét lên, trái tim tràn đầy quyết tâm.
"Vì những người vô tội, vì chúng ta!" Cuộc chiến diễn ra quyết liệt, nhưng trong lòng Khôi, anh biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ đợi phía trước. Họ phải thắng, không chỉ để cứu mình mà còn để bảo vệ những người khác. Khi ánh sáng cuối cùng vụt tắt, Khôi cảm thấy một điều gì đó nặng nề đang đè lên vai. Họ đã bước vào một cuộc chiến không chỉ với tổ chức ngầm, mà còn với chính những mâu thuẫn và bí mật trong lòng mình. Họ cần phải đứng vững, bất chấp mọi khó khăn.
Trận chiến đầu tiên đã bắt đầu. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn