Chương 13: Âm mưu sâu xa
Ký Ức Về Dị Năng · Mạn Mạn · 100 chương · ~11 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Khôi quay lại với nhóm bạn, ánh mắt của anh không còn sự hoang mang như trước. Họ đã có một quyết định, nhưng những cảm xúc lẫn lộn vẫn còn vương vấn trong lòng. Linh, với đôi mắt sáng, hỏi: "Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?" Khôi nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó để dẫn dắt họ.
"Chúng ta cần phải tìm hiểu về tổ chức của Đạt. Có thể hắn sẽ không nói hết mọi thứ, nhưng những gì hắn biết có thể giúp chúng ta." Hằng gật đầu, cô luôn là người thực tế trong nhóm.
"Chúng ta có thể bắt đầu bằng cách tìm hiểu những Dị Nhân khác. Có thể họ cũng đã gặp tổ chức này."
"Đúng vậy," Sơn thêm vào, "Chúng ta cần phải kết nối với những người có thể đã trải qua điều tương tự."
"Nhưng làm thế nào?" Linh hỏi, "Chúng ta không thể cứ đi hỏi bừa bãi, sẽ gây chú ý." Khôi nhíu mày, "Đúng vậy. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể. Có thể sẽ mất thời gian, nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ chỉ ngồi chờ đợi." Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu Khôi.
"Chúng ta có thể sử dụng không gian tùy thân của mình. Nếu tìm được những Dị Nhân khác, có thể chúng ta sẽ đưa họ vào không gian đó để bảo vệ họ và cũng bảo vệ bản thân."
"Ý hay!" Linh phấn khởi, "Nhưng chúng ta cần một nơi an toàn để gặp mặt. Không thể cứ tụ tập tại trường học." Sơn đứng dậy, "Hãy đến vườn hoa gần trường. Nơi đó có nhiều ch* k*n đáo, và cũng gần với không gian của chúng ta." Họ nhanh chóng quyết định và lập tức lên đường. Khi đến nơi, ánh nắng chiều hắt xuống tạo nên một bầu không khí ấm áp nhưng cũng đầy hồi hộp. Nhóm bạn ngồi xuống bên một gốc cây lớn, nơi có bóng râm che phủ.
"Có một số Dị Nhân mà tôi đã nghe nói đến," Hằng bắt đầu, "Họ có thể đang sống trong những khu vực khác nhau, nhưng nếu chúng ta tìm hiểu kỹ, có thể sẽ tìm ra được."
"Thế thì hãy bắt đầu tìm kiếm," Khôi nói, "Chúng ta sẽ cần một danh sách và thông tin cụ thể về từng người. Họ có sức mạnh gì, tại sao họ lại trốn tránh tổ chức?"
"Còn Đạt?" Sơn hỏi, "Chúng ta có nên tiếp tục giữ hắn lại không?" Khôi suy nghĩ một lúc.
"Có thể chúng ta nên để hắn ở lại trong không gian tùy thân một thời gian nữa. Để đảm bảo rằng hắn không thể liên lạc với tổ chức."
"Nhưng nếu hắn là kẻ phản bội?" Linh lo lắng.
"Đó là rủi ro mà chúng ta phải chấp nhận," Khôi nói.
"Chúng ta cần thông tin, và Đạt là nguồn thông tin duy nhất mà chúng ta có lúc này." Một sự im lặng bao trùm nhóm bạn. Mỗi người đều cảm nhận được áp lực từ những quyết định mà họ sắp phải đưa ra. Họ biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là với tổ chức ngầm, mà còn là với những bí mật và sự phản bội có thể ập đến bất cứ lúc nào."Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Sơn hỏi.
"Trước hết, hãy bắt đầu liên lạc với những Dị Nhân khác," Khôi nói, quyết tâm trong giọng nói.
"Chúng ta không thể để mình bị cô lập. Và hãy cẩn thận, có thể tổ chức đang theo dõi từng bước đi của chúng ta."
"Đúng vậy," Hằng đồng tình.
"Chúng ta cần phải giữ liên lạc và lên kế hoạch cụ thể." Khi họ đứng dậy chuẩn bị rời đi, Linh chợt nói: "Nếu chúng ta tìm thấy những Dị Nhân khác, chúng ta có thể tạo nên một đội. Họ có thể giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau." Khôi mỉm cười, cảm thấy ấm áp trước sự lạc quan của Linh.
"Đó chính là điều mà chúng ta cần. Một đội ngũ mạnh mẽ và đoàn kết." Họ rời khỏi vườn hoa với tâm trạng tràn đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách đang chờ đón. Khi trở về nhà, Khôi cảm thấy nỗi lo lắng đè nặng trong lòng. Anh không thể ngừng nghĩ về những gì Đạt đã nói. Những kẻ mạnh mẽ hơn đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối phó? Tối hôm đó, khi mọi thứ đã yên ắng, Khôi không thể chợp mắt.
Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, trong lòng đầy suy tư. Những ký ức về cha mẹ, về sức mạnh của bản thân, và cả những người bạn đang đứng bên cạnh anh trong cuộc chiến này. Anh biết rằng, cho dù mọi chuyện có ra sao, họ sẽ không bao giờ lùi bước. Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, kéo Khôi về thực tại. Anh mở cửa, thấy Hằng đứng đó, vẻ mặt nghiêm túc.
"Khôi, mình cần nói chuyện."
"Có chuyện gì vậy?" Khôi hỏi, lo lắng.
"Có một người vừa liên lạc với mình," Hằng nói.
"Họ nói rằng họ biết về tổ chức và muốn gặp chúng ta." Khôi cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
"Ai?"
"Là một Dị Nhân," Hằng đáp.
"Họ nói rằng họ có thông tin rất quan trọng."
"Vậy thì chúng ta phải gặp họ," Khôi nói, sự hồi hộp dâng trào.
"Đây có thể là cơ hội để chúng ta tìm hiểu thêm về tổ chức." Hằng gật đầu, "Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Không thể để tổ chức phát hiện ra." Khôi nắm chặt tay, quyết tâm trở lại.
"Chúng ta sẽ không để ai phải chịu đựng nữa." Họ cùng nhau chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ sắp tới, và trong lòng Khôi, một cảm giác hồi hộp xen lẫn hy vọng lại một lần nữa dâng trào. Cuộc chiến không chỉ là vì bản thân họ, mà còn vì những người khác đang phải chịu đựng trong bóng tối. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn