Chương 17: Đỉnh điểm xung đột
Ký Ức Về Dị Năng · Mạn Mạn · 100 chương · ~15 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Khôi và Linh đứng đối diện với Huy, không khí căng thẳng bao trùm. Ánh đèn đường mờ ảo như không đủ sức chiếu sáng những lo âu đang lẩn khuất trong lòng họ. Huy, người bạn mà họ từng tin tưởng, giờ đây lại mang đến một cảm giác bất an.
"Đi ngay?" Khôi hỏi, giọng anh có phần nghi ngờ.
"Đi đâu cơ?"
"Đến nơi an toàn," Huy nhấn mạnh.
"Họ sắp đến đây. Chúng ta không có nhiều thời gian."
"Nhưng cậu không nói rõ gì cả," Linh chen vào, ánh mắt cô không rời khỏi Huy.
"Tại sao cậu lại ở đây? Cậu có đang trong tầm ngắm của tổ chức không?" Huy thở dài, đôi mắt anh như bừng sáng nhưng cũng đầy lo âu.
"Tôi không thể giải thích nhiều hơn. Chỉ cần biết rằng mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn chúng ta tưởng. Tôi đã thấy họ. Họ đang tìm kiếm các cậu."
"Thật sao?" Khôi ngạc nhiên, trong lòng anh dâng lên một nỗi lo lắng mới.
"Có phải cậu đã nói với họ không?"
"Tôi không phải kẻ phản bội!" Huy quát, nhưng ngay lập tức hạ giọng.
"Tôi chỉ muốn bảo vệ các cậu. Đừng hỏi thêm nữa, hãy đi ngay."
"Đi đâu?" Linh lặp lại, giờ thì cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.
"Chúng ta không thể rời khỏi đây mà không biết rõ điều gì đang xảy ra."
"Tôi biết một nơi," Huy nói, ánh mắt anh lướt qua hai người, như thể đang tìm kiếm một lối thoát.
"Nhưng các cậu phải tin tôi." Khôi cảm thấy bối rối.
"Tin cậu? Chúng ta đã từng là một nhóm, Huy. Cậu không thể chỉ bảo chúng tôi đi mà không giải thích!"
"Thời gian không chờ đợi ai cả," Huy nói, giọng anh trở nên gấp gáp hơn.
"Họ sẽ không tha cho các cậu nếu phát hiện ra rằng các cậu vẫn ở đây." Đột nhiên, từ phía xa, tiếng động rầm rập vọng lại. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể một cơn bão đang kéo đến. Khôi nuốt nước bọt, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
"Huy, cậu đang nói về ai?" Linh hỏi, giọng cô run rẩy.
"Lê Quốc Đạt và những người của hắn," Huy trả lời, mặt anh trở nên nghiêm trọng.
"Họ đã đến gần đây."
"Chúng ta cần phải hành động ngay," Khôi quyết định, ánh mắt anh hướng về phía Huy.
"Nếu cậu thật sự muốn giúp, thì hãy dẫn chúng tôi đi." Huy gật đầu, ánh mắt lộ vẻ căng thẳng.
"Đi theo tôi." Họ bắt đầu di chuyển, bước chân khẩn trương nhưng vẫn cẩn trọng. Những con hẻm tối tăm như nuốt chửng họ vào trong. Khôi cảm thấy lòng mình nặng trĩu với những nghi ngờ. Huy có thực sự đứng về phía họ không? Hay anh chỉ là một con cờ trong tay tổ chức?
"Hãy theo sát tôi," Huy nói, giọng điệu cấp bách.
"Chúng ta sẽ đến một nơi an toàn hơn." Khi họ đi qua những góc phố vắng vẻ, Khôi cảm thấy như có ai đó đang dõi theo mình. Cảm giác bất an khiến anh không thể yên lòng. Linh đi bên cạnh, ánh mắt cô cũng đầy lo lắng, nhưng cô không nói gì. Đột nhiên, từ một góc khuất, một bóng người xuất hiện. Khôi dừng lại, trái tim anh đập thình thịch.
"Ai đó?" anh hỏi, giọng nghi ngờ.
"Huy!" Một giọng nói quen thuộc vang lên. Đó là Sơn, người bạn thân của họ.
"Các cậu ở đây sao?"
"Sơn!" Khôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại cảm thấy băn khoăn.
"Cậu cũng đang bị truy đuổi sao?"
"Đúng vậy," Sơn đáp, vẻ mặt anh tràn đầy lo lắng.
"Tôi vừa thấy một nhóm người lạ đang tìm kiếm các cậu.""Họ đã đến gần đây," Huy nói, ánh mắt không rời khỏi con đường phía trước.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian."
"Nhưng cậu…" Sơn chợt im bặt, nhìn Huy với ánh mắt nghi ngờ.
"Cậu có chắc rằng chúng ta nên tin cậu không?"
"Hãy để điều đó sau," Khôi lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Chúng ta cần phải đi. Sơn, cậu có biết đường nào an toàn không?"
"Tôi biết một nơi," Sơn gật đầu.
"Nhưng chúng ta phải nhanh lên." Họ bắt đầu di chuyển, cảm giác như thời gian đang rút ngắn lại từng giây. Những âm thanh xung quanh trở nên ồn ào hơn, như thể có ai đó đang đến gần.
"Chúng ta phải đi nhanh hơn," Huy hối thúc, ánh mắt anh đã trở nên hoảng loạn.
"Họ sẽ tìm thấy chúng ta nếu chúng ta không cẩn thận."
"Cậu đang lo lắng điều gì?" Sơn hỏi, giọng anh cứng rắn hơn.
"Cậu có phải là người phản bội không?" Huy ngừng lại, ánh mắt anh lấp lánh một cách kỳ lạ.
"Tôi không phản bội ai cả. Nhưng có những điều mà các cậu không thể hiểu được."
"Vậy hãy nói rõ ra," Khôi đáp, không chịu nhượng bộ.
"Chúng ta đã là bạn bè. Nếu cậu muốn chúng ta tin tưởng, hãy cho chúng tôi lý do."
"Hãy tin tôi," Huy nói, nhưng có điều gì đó trong giọng anh khiến Khôi không thể hoàn toàn yên tâm.
"Hãy làm theo kế hoạch của tôi," Sơn nói, quyết định không để cho bầu không khí trở nên căng thẳng hơn.
"Chúng ta sẽ đến nơi an toàn và bàn bạc sau." Họ tiếp tục di chuyển, nhưng cảm giác căng thẳng vẫn hiện hữu. Những bóng dáng mờ ảo bắt đầu xuất hiện xung quanh, như thể có ai đó đang theo dõi họ từ xa. Khôi cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. Liệu họ có thực sự thoát khỏi sự truy đuổi này?
"Chúng ta phải rẽ trái," Sơn chỉ tay vào một con hẻm nhỏ.
"Nơi đó sẽ dẫn đến một cửa hàng bỏ hoang. Chúng ta có thể tạm trốn ở đó." Huy gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy lo lắng. Họ rẽ vào con hẻm, từng bước chân như dồn nén tất cả nỗi sợ hãi.
"Cẩn thận," Khôi thì thầm, cảm giác hồi hộp dâng lên từng phút. Họ vào trong cửa hàng, nơi ánh sáng mờ ảo và không khí ẩm ướt. Không gian yên tĩnh như thể đang chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.
"Chúng ta sẽ ở đây cho đến khi mọi thứ lắng xuống," Sơn nói, giọng anh nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn nghiêm túc.
"Hãy cẩn thận, họ có thể đến bất cứ lúc nào." Khôi dựa lưng vào tường, cảm nhận sự hồi hộp đang tràn ngập không gian. Huy đứng gần cửa, ánh mắt anh luôn hướng ra ngoài như để theo dõi bất kỳ chuyển động nào. Linh và Sơn ngồi xuống bên cạnh, họ cùng nhau thảo luận về kế hoạch tiếp theo.
"Chúng ta cần phải tìm ra cách để đối phó với tổ chức," Linh lên tiếng.
"Họ không chỉ muốn bắt chúng ta mà còn muốn kiểm soát sức mạnh của chúng ta."
"Đúng vậy," Khôi đồng tình, nhưng cảm giác bất an vẫn khiến anh không thể bình tĩnh.
"Nhưng Huy, cậu có chắc rằng cậu không bị thao túng không?"
"Tôi không phải là kẻ phản bội!" Huy lại quát, lần này giọng anh cao vút, đầy tức giận.
"Tôi đang cố gắng cứu các cậu." Sự căng thẳng trong không khí ngày càng dày đặc. Khôi biết rằng họ cần phải tin tưởng lẫn nhau, nhưng những nghi ngờ vẫn chưa thể xóa nhòa.
"Nếu cậu thật sự đứng về phía chúng tôi, hãy chứng minh điều đó," anh nói, không còn kiên nhẫn.
"Tôi sẽ làm," Huy thề, nhưng ánh mắt anh vẫn không thể ngừng lo lắng.
"Hãy chuẩn bị tinh thần. Họ sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu." Bất ngờ, tiếng động từ bên ngoài vang lên, những bước chân nặng nề và tiếng nói rì rầm. Khôi cảm thấy tim mình thắt lại, sự thật sắp sửa đến gần. Họ đã đến đỉnh điểm của cuộc chiến, và mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn