Chương 47: Chương 55: Phỏng vấn
I Became The Villain The Hero Is Obsessed With · Sương Mù Vang Vọng · 53 chương · ~23 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Web Novel Mặc cho cây cầu có sập hay tính mạng con người có bị đe dọa, công chúng vẫn mù quáng lao vào vì 100 đô la.
Vậy nên, một sự kiện đặc biệt cần được tổ chức để cảnh tỉnh và khơi dậy sự tội lỗi trong họ! Tôi sẽ phỏng vấn trực tiếp những người sẽ phải đối mặt với cái chết nếu mọi người tiếp tục nhận tiền!
Tôi rảo bước về phía mục tiêu đầu tiên: một chiếc ô tô đang kẹt lại. Chiếc camera lơ lửng trên không trung nhờ năng lực viễn tì của tôi, bám sát từng cử động để ghi lại toàn bộ cảnh tượng này.
Được rồi, khâu chuẩn bị coi như hoàn hảo. Hy vọng là vậy.
"Cốc, cốc. Anh có thể hạ cửa kính xuống được không?"
Tôi gõ nhẹ vào cửa xe, và tấm kính từ từ trượt xuống. Nhìn qua ô cửa, đó là một chàng thanh niên ngoài 20 tuổi trông rất khỏe mạnh.
Phù, may quá không phải mấy kẻ quái dị. Chứ nếu tự dưng từ trong xe bước ra một "Băng Nữ Bắc Hải" hay ai đó tương tự thì rắc rối to. Thật là nhẹ nhõm.
"Ồ, chào anh! Anh vẫn đang trụ lại rất tốt đấy chứ. Anh có thể tự giới thiệu về mình được không?"
Tôi dẫn dắt một cách tự nhiên như một quản trò trong buổi cắm trại. Ở những tình huống thế này, nếu bạn cứ đe dọa hay làm họ sợ hãi, bầu không khí sẽ trở nên căng thẳng vô ích. Bí quyết là phải khiến họ buông bỏ sự phòng bị một cách tự nhiên nhất.
Thật may, người đàn ông cũng đáp lại lời tôi.
"Vâng, chào anh. Tôi tên là Choi Young-jin."
Anh ta trả lời bằng một tông giọng rất dõng dạc. Lạ thật... nhưng mà... trông anh ta có vẻ vô cùng tự tin? Đang bị kẹt giữa một vụ khủng bố nhưng dường như anh ta chẳng hề sợ chết. Ngay cả khi đối diện với một tên khủng bố có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào, tôi cũng không thấy cơ thể anh ta run rẩy lấy một chút.
Từ những gì quan sát được, tôi cảm nhận rõ anh ta không hề sợ hãi. Mà nói đúng hơn là... sao đôi mắt anh ta lại lấp lánh đến thế?
Thấy thú vị, tôi liền chớp thời cơ hỏi tiếp:
"Vâng, anh Young-jin. Rất vui được gặp anh. Mà này, tôi thấy anh có vẻ không sợ hãi chút nào nhỉ. Anh không cảm thấy lo lắng sao?"
"Ha ha. Lo lắng sao?"
Anh ta bật cười như thể tôi vừa nói điều gì đó kỳ quặc lắm. Rồi anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, dõng dạc nói với ánh mắt sáng ngời:
"Chẳng có gì phải lo cả. Trừ khi có đủ 5 triệu người nhận tiền, còn không thì cây cầu này và tôi vẫn sẽ an toàn, đúng chứ? Tôi tin tưởng họ. Những người dân Hàn Quốc. Đất nước yêu dấu của tôi được gắn kết bởi tình cảm nồng ấm của con người, họ chắc chắn sẽ không từ bỏ nhân tính chỉ vì chút lợi lộc nhỏ nhoi đâu. Tôi sẽ không chết, vậy tại sao tôi phải sợ chứ?"
Ánh mắt anh ta sáng rực khi trả lời. Ôi, đôi mắt ấy. Sao mà ngây thơ! Quá đỗi ngây thơ! Cứ như có vầng hào quang tỏa ra từ đôi mắt ấy vậy, làm ơn dừng lại đi! Đây là đức tin vào nhân loại hay gì đó tương tự sao?
Tôi chớp mắt liên hồi. Tôi không biết kiếp trước thế nào, chứ người dân Hàn Quốc ở thế giới này hiện tại hoàn toàn không có tâm trạng "vị tha" như anh nghĩ đâu...
Với tư cách là người tổ chức vụ khủng bố này, đồng thời cũng là một công dân Hàn Quốc, lương tâm tôi như bị ai đó đâm một nhát. Thật không thể tin nổi trên đời lại có người thuần khiết đến thế.
Và khi nhìn vào khung chat, tôi nhận ra mình không phải là người duy nhất cảm thấy cắn rứt.
[Ôi ha ha.] [Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi...] [Cái gì thế này... sao tim mình đau nhói thế?] [Lương tâm tôi cứ như bị ai đó đâm vào ấy. Tôi bị ung thư à?] [Không đâu. Đó là nỗi đau của lương tâm. Điều đó có nghĩa là bạn đang dần trở thành 'con người' đấy...] [100 đô... tôi lỡ nhận mất rồi...] [Tôi đã đắn đo mãi có nên nhận hay không, nhưng cuối cùng tôi quyết định không nhận.] [Tôi sẽ không lấy đâu. Tiền bạc sao so được với mạng người.] [Sao mấy ông không nhận đi? Làm tôi – người đã nhận rồi – trông như kẻ xấu vậy.] [Sự thật là: Những kẻ đã nhận tiền chính là kẻ xấu.] [Tôi xin lỗi...] Chà, bầu không khí cũng không tệ lắm.
Thực ra ban đầu tôi muốn thấy mọi người run rẩy trong nỗi sợ cái chết. Tôi mong đợi một viễn cảnh nơi công chúng cảm thấy tội lỗi khi chứng kiến điều đó... Nhưng thôi, kết luận là nếu họ không nhận tiền thì mọi chuyện đâu có sao?
Thành thật mà nói, tôi nghĩ càng ít người nhận tiền càng tốt. Tại sao ư? Vì tôi sẽ nói dối và cho nổ tung cây cầu bất kể có đủ 5 triệu người hay không.
...
Thôi thì, cũng chẳng còn cách nào khác. Cuộc đời là một canh bạc mà.
Tôi không thể cứ kiểu: 'Ồ... chỉ có 4 triệu người nhận thôi à! Thế thì tôi rút lui nhé!' nếu con số không chạm mốc 5 triệu... Không thể như thế được! Nếu tôi không đánh sập cây cầu này, thế giới này... ý tôi là xã hội Hàn Quốc này sẽ rơi vào một đống hỗn độn. Tôi buộc phải phá hủy nó trước đã.
Và ngay cả khi có hơn 5 triệu người, ai có thể bắt tôi chứng minh đây? Chẳng lẽ các người định bảo tôi mở danh sách tài khoản đã nhận tiền ra à? Khi đó, hàng triệu người đã nhận tiền sẽ đứng ra bảo vệ tôi thôi. Tôi cũng phải tự bảo vệ mình chứ.
Và thú thực, phát tiền như thế cũng xót lắm.
Dĩ nhiên tôi có rất nhiều tiền, nhiều đến mức các bạn không thể tưởng tượng nổi. Nó tương đương với ngân sách một năm của một quốc gia. Sau khi rơi vào thế giới này, tôi đã bôn ba khắp nơi, và cho đến khi gặp Seo-eun, tôi đã dành cả ngày để kiếm tiền bằng kiến thức từ nguyên tác. Tôi "mượn" tiền từ một công ty tham nhũng ở Mỹ, tìm những khoản tiền kếch xù bị bỏ lại của các ác nhân khác... Dù có sự trợ giúp của Seo-eun, nhưng nhìn chung thì tôi giàu thật.
Nhưng mà, đốt hơn 500 triệu đô một lúc thì hơi quá tay. Tài chính rất quan trọng cho tương lai, mà giờ tôi có vẻ đang đốt hơi nhiều... Số tiền mà tôi đã dày công thiết lập hệ thống tự động để chi trả hiện đang vơi đi hàng tỷ won mỗi phút. Tôi nghĩ mình đã đi hơi xa rồi.
Uầy, tai tôi vẫn còn văng vẳng tiếng Seo-eun càm ràm về việc tôi tiêu tiền như nước. Còn Ha-yul thì xỉu ngang khi cố đếm số tiền hàng nghìn nghìn tỷ bằng ngón tay. Hừm.
Dù sao thì, người dân cũng chỉ nên nhận một lượng tiền vừa phải thôi. Thành thật mà nói, tôi đã nghĩ tổng cộng chắc chưa đến một triệu người đâu. Dù sao thời gian tôi đưa ra cũng rất ngắn, nên nếu được hơn một triệu người là tôi nhẹ người rồi.
Nhưng con người ở thế giới này luôn vượt xa mong đợi của tôi.
[Da-in, đã có hơn 3 triệu người nhận được tiền rồi.] [... Cái gì cơ?] Tôi chợt nhớ lại cuộc gọi từ Seo-eun lúc nãy.
Trời ạ, hỡi những người dân kia! Các người thật sự đã ném lương tâm xuống đáy sông Hán rồi sao? Sao lại nhiệt tình với mấy chuyện này thế chứ...?
Bởi vậy nên tôi mới thấy đau lòng trước những lời nói thuần khiết của Choi Young-jin. Tôi xin lỗi! Những người dân Hàn Quốc mà anh tin tưởng... đã phản bội anh để chạy theo đồng tiền rồi...!!
Tôi không thể nói điều đó với anh ta ngay lúc này, trước đôi mắt đang rực sáng niềm tin và sự kỳ vọng kia. Tôi không nỡ làm thế...
"Hắng giọng. Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh, Choi Young-jin, một người luôn tin tưởng vào đất nước. Anh có lời nhắn nhủ cuối cùng nào không?"
Anh ta nhìn thẳng vào camera và nói với một thái độ đầy thành kính:
"Mọi người dân Hàn Quốc ơi. Tôi tin tưởng vào các bạn. Các bạn sẽ giúp tôi trở về nhà an toàn, đúng không? Tôi sẽ luôn yêu mến các bạn. Hàn Quốc cố lên!"
Nói rồi, anh ta còn tạo dáng cổ vũ trước ống kính. Chà, chóng mặt thật đấy. Phải chạy trốn thôi.
"Vâng! Cảm ơn anh. Chúng ta chuyển sang người tiếp theo nhé?"
Ngay khi tôi định rút lui trong vội vã, anh ta bỗng hét lên từ trong xe:
"Đợi đã!!!"
"Gì thế?"
Tôi giật mình khi anh ta đột ngột gọi lại. Có chuyện gì vậy?
"Gì vậy?"
"Anh Ác nhân ơi, anh tên là Egostic đúng không?"
"Đúng, rồi sao?"
"Tôi đã nhịn đói suốt 4 tiếng đồng hồ rồi. Hình như tôi sẽ phải nhịn thêm 4 tiếng nữa, anh có cái gì ăn được không?"
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt đầy tự tin và đòi... đồ ăn. Cả đời này tôi chưa bao giờ thấy nhân vật nào như thế này cả...
Nhưng bạn biết điều gì buồn cười hơn không?
Nghĩ lại thì, tôi có mang theo một ít thức ăn để phát cho họ thật. Mà tôi quên mất.
"Ồ, đợi một chút."
Tôi dịch chuyển tức thời để lấy chiếc túi đã để đâu đó trên đường.
Đây rồi. Súng ống, lựu đạn cay, micro và tất cả những thứ cần thiết đều có trong chiếc túi "Ego-bag". Tôi dịch chuyển ngược lại trước cửa xe với chiếc túi trên tay.
"Đợi chút nhé, ồ, đây rồi. Ăn tạm bánh kem đi."
"Ồ, cảm ơn anh."
Anh chàng nhận lấy chiếc bánh với nụ cười rạng rỡ. Thật là tử tế làm sao.
[Cái gì đây? Ha ha ha ha ha.] [Đi đòi đồ ăn của tên khủng bố, rồi tên khủng bố đưa luôn cái bánh mà hắn đã chuẩn bị sẵn. Ha ha ha. Có thật không vậy?] [Chóng mặt quá. Vãi thật. Ha ha ha ha.] [Hắn có thật là ác nhân không vậy? Ha ha ha.] [Mango Stick là một anh hùng đi làm ác nhân như một thú vui lúc rảnh rỗi thôi.] [Chắc phải có ý nghĩa sâu xa gì đó đằng sau việc hắn định đánh sập cây cầu này.] [Anh hàng xóm ác nhân chuyên mua đồ ăn hộ. Ha ha ha.] Dù sao thì, cũng xong xuôi với chiếc xe này rồi.
Tôi lạch bạch đi tới chiếc xe tiếp theo.
Phù... Tuy chẳng nói gì nhiều nhưng tôi đã thấy kiệt sức rồi.
"Được rồi, tôi sẽ đi gặp con tin tiếp theo. Tôi cũng rất mong đợi xem lần này ai sẽ chào đón mình đây."
Tôi vừa đi tới chiếc xe kế tiếp vừa trò chuyện với camera. Hy vọng lần này sẽ là một người bình thường. Ý tôi là, những người biết sợ hãi ấy. Chẳng lẽ mọi người không cảm thấy lo lắng và sợ hãi khi bị một tên khủng bố bắt làm con tin sao?
Với niềm hy vọng đó, tôi tiến về phía chiếc xe. Khác với chiếc xe trước chỉ có một người đàn ông, chiếc xe này là một chiếc SUV cỡ lớn.
Ồ, hy vọng bắt đầu nhen nhóm rồi đây. Chẳng phải đây là một gia đình đang đi đâu đó sao? Cha mẹ lo sợ cho bản thân và cố gắng bảo vệ con cái... Viễn cảnh hoàn hảo để khơi dậy sự tội lỗi của công chúng.
Làm ơn đi, để tôi còn tiết kiệm chút tiền nữa chứ.
Nhưng khi càng tiến gần chiếc SUV, tôi nhận ra niềm hy vọng của mình ngày càng trở nên vô vọng. Càng gần xe, tôi càng nghe rõ tiếng nhạc văng vẳng. Lại còn là nhạc Rock sôi động nữa chứ.
... Tự dưng thấy lo lo. Nhưng vì sự chuyên nghiệp, tôi vẫn gõ cửa xe.
"Cốc cốc. Xin chào. Chị có thể hạ cửa kính xuống được không?"
Ngay khi tôi gõ, tấm kính liền trượt xuống. Đồng thời, một âm thanh Metal chói tai dội thẳng vào tai tôi.
"Á á á á á á!!! Mango Stick!"
"Ôi mẹ ơi. Thật này. Điên mất thôi."
"Em là fan của anh, Mango Stick!"
"Mango! Mango! Mango! Mango!"
Mấy cô nàng sinh viên trong xe hét lên với nhau đầy phấn khích.
... Tôi sắp phát điên thật rồi, thề đấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn