Chương 46: Chương 54: Nhân bản tiền tệ
I Became The Villain The Hero Is Obsessed With · Sương Mù Vang Vọng · 53 chương · ~23 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Web Novel [Tiêu đề] Vãi thật. Không lẽ Egostic điên rồi sao?
Nếu đúng như lão nói, có 5 triệu người nhận tiền thì chẳng phải lão tốn hơn 50 tỷ won sao? Điên rồ thật sự. Cái tập đoàn nhỏ nào mà chịu chơi thế này chứ? Ha ha ha ha ha.
=[Bình luận]= [Ẩn danh 1] Thật luôn. Ha ha. Chẳng biết lão định giở trò gì nữa.
[Ẩn danh 2] Bình thường người ta hay nói: "Giàu thế thì cho tôi 100 đô đi", ai ngờ có người cho thật kìa?
[Ẩn danh 3] Đây mà là ác nhân à? Đây là anh hùng mới đúng chứ.
[Ẩn danh 4] Này, không phải 500 nghìn đô đâu, là 500 triệu đô đấy. Ha ha ha ha.
[Ẩn danh 5]?
[Chủ thớt]???
[Ẩn danh 6] Ôi vãi, thật luôn kìa. 100 đô nhân cho 5 triệu người là 500 triệu đô đó. (khoảng 12. 500 tỷ VNĐ) [Ẩn danh 7] Lão này là một tập đoàn di động rồi Ha ha ha.
[Ẩn danh 8] Ơ? Đây chẳng phải bằng ngân sách hàng tháng của một quốc gia sao?
[Ẩn danh 9] Một quốc gia di động.
[Ẩn danh 10] Quốc gia Mango.
[Ẩn danh 5] Sao lão có nhiều tiền thế được nhỉ? Hay là gửi số tài khoản xong không những không được tiền mà còn bị hack sạch tiền trong đó?
[Ẩn danh 2] Không đâu, tôi vừa gửi và nhận được tiền luôn rồi này. 77 triệu won (Số tiền cộng dồn cả gia đình).
[Ẩn danh 5] Vậy thì tôi cũng không nhịn được nữa. Tôi cũng đi nhận đây.
[Ẩn danh 11] Đừng có nhận, đồ điên này.
[Mấy người gửi số tài khoản cho lão bị điên hết rồi à?] Mấy người có còn tỉnh táo không vậy?
Đừng có nghĩ "chắc chỉ có mình mình nhận thôi~", nghĩ thế là hỏng hết đấy!
Lão mà cho nổ cầu thì những người trên đó chết hết thì sao!
Mấy người thật sự không có lương tâm à.
[Đồng ý] 23 | [Không đồng ý] 172 =[Bình luận]= [Vâng ạ~ tôi nhận được tiền rồi nhé] [Một rổ sự thật:] [Lão không thể gom đủ 5 triệu người trong vòng 8 tiếng đâu.] [Hai rổ sự thật:] [Tôi không sống ở Seoul, nên lão có nổ cầu hay không tôi cũng chẳng quan tâm.] [Ba rổ sự thật:] [Nếu có người chết thì đó là do siêu anh hùng không đến kịp. Sao lại đổ lỗi cho chúng tôi? Ha ha ha.] [Thật luôn ha ha.] [Stardus sẽ đến cứu họ thôi mà.] [Mà từ trước đến nay các vụ khủng bố của Egostic đã có ai thiệt mạng chưa?] [Miễn là người chết không phải tôi.] [Đọc bài này xong tôi đã bảo cả bố, mẹ, chị gái và anh rể gửi số tài khoản luôn rồi.] [Bác cũng thế à?] [Vì là ẩn danh nên thú nhận thật lòng đi] Vừa thấy video cái là tôi nhận ngay 100 đô rồi.
"Con người là trên hết. Tôi sẽ không nhận tiền để giữ vững lương tâm": Tôi không đề xuất phương án này đâu.
[Đồng ý] 2476 | [Không đồng ý] 51 =[Bình luận]= [Vãi, nhìn tỉ lệ đồng ý với không đồng ý kìa.] [Chẳng lẽ mọi người đều gửi cả số tài khoản của bố mẹ mình sao?] [Bữa tối nay có món thăn bò rồi. Ha ha ha ha ha.] [Tiền có thể tự sinh sôi nảy nở mà Ha ha ha ha ha.] Vụ khủng bố của Egostic: Toàn dân cùng tham gia.
Nếu như những vụ khủng bố trước đây chỉ khiến công chúng ngồi yên một chỗ và bất lực đứng nhìn, thì lần này Egostic đã hoàn toàn thay đổi khái niệm đó. Đây là một vụ khủng bố mà kẻ thủ ác, về mặt lý thuyết, chính là "người dân" chứ không phải "kẻ khủng bố".
Trong sự kiện này, người dân trở thành những kẻ trực tiếp tham gia. Mỗi người nhận 100 đô từ Egostic đều chính là một phần nguyên nhân dẫn đến thảm cảnh. Đúng như hắn tuyên bố, đây là một cuộc thí nghiệm để xem con người ích kỷ đến nhường nào.
Thực tế, nếu mọi người đều giữ mình, vụ khủng bố này sẽ tự khắc thất bại. Thậm chí nó còn chẳng xảy ra.
Thế nhưng, người dân Hàn Quốc cũng không hề làm hắn thất vọng.
[Từ khóa tìm kiếm thời gian thực] Cách gửi số tài khoản 100 đô la Nỗi sợ khi nhận 100 đô Địa chỉ của Egostic Egostic 100 đô Mặc cho lời cảnh báo rằng nhận tiền đồng nghĩa với việc khiến cây cầu sụp đổ, mọi người vẫn bắt đầu gửi số tài khoản một cách điên cuồng. Các đài truyền hình quốc gia thậm chí còn liên tục đưa tin về việc làm thế nào để nhận 100 đô miễn phí từ Egostic.
Không quá lời khi nói rằng tất cả những ai đang tỉnh táo ở Hàn Quốc lúc này đều đang bàn tán về nó.
"Này anh Kim, anh đang làm gì đấy?"
"Ôi sếp, nhìn cái này đi."
"Hửm? Cái gì đây?"
"Chỉ cần gửi số tài khoản vào đây là họ cho ngay 100 đô đấy. Sếp cũng thử đi."
"Cái gì? Thật á? Đợi chút..."
"Tôi nghe nói nếu hơn 5 triệu người nhận tiền thì cầu Mapo sẽ nổ tung đấy. Anh Kim này, đây không phải vấn đề đạo đức sao?"
"Trưởng phòng à, 5 triệu người là không thể nào đâu. Anh nghĩ lão ta gom đủ 5 triệu người trước 7 giờ tối chắc? Sẽ không lộ đâu nên mỗi người chúng ta cứ nhận một ít đi."
"Thật sao? Ừ thì, 5 triệu thì nhiều quá. Đúng như anh nói, chúng ta nên... Được rồi! Tôi cũng nhận vậy. Anh nhận chưa?"
"Ý hay đấy sếp. Vâng, nhân viên phòng mình nhận hết rồi ạ."
"Thật à? Thế thì khi tiền về, tối nay chúng ta đi liên hoan công ty nhé! Ha ha ha."
"Dạ..."
"Alo, Chul-soo hả con. Gọi mẹ có việc gì thế?"
[Mẹ ơi. Gửi cho con số tài khoản của mẹ với bố đi, cả của ông bà nội ngoại nữa.]
"Hả? Chi vậy? Con lại định làm gì mờ ám nữa phải không!"
[Không có đâu. Giờ mỗi người được nhận 100 đô miễn phí đấy. Mẹ gửi nhanh cho con đi.]
"Con không bị lừa đấy chứ?"
[Không mà! Gửi nhanh cho con đi.]
"Thật là cái thằng này... Được rồi."
Thế là bà gửi hết số tài khoản của cả nhà cho con trai. Ngay sau đó, một thông báo hiện lên máy bà: [Kim Joohee, nhận được khoản tiền 100 USD]
"Ôi, thật này. Chắc lão gửi cho mình ít tiền tiêu vặt đây mà."
Bà ngạc nhiên kiểm tra ứng dụng ngân hàng. Chỉ thấy dòng chữ: [Công ty TNHH Ego Squad] đã chuyển 100 đô la.
"Ego Squad là cái gì nhỉ?"
Không chỉ bà, mà bất cứ ai nộp đơn nhận tiền đều đã khắc ghi cái tên "Ego Squad" vào tâm trí.
[Tại sao chỉ có người Hàn mới được tham gia sự kiện này? Thật bất công. Tôi muốn người nước ngoài cũng được tham gia.] [Lần đầu tiên tôi thấy ghen tị với Hàn Quốc đấy. Ác nhân bên đó không cướp tiền của dân mà còn cho tiền dân nữa. Ác nhân nước mình cần phải học hỏi đi.] [Lão ấy tên là Egostic à? Trái với cái tên, lão ấy chẳng ích kỷ chút nào.] [Mấy đứa bạn người Hàn của tôi đang khoe rùm beng chuyện được nhận tiền kìa.] Với việc một sự kiện hiếm có xảy ra, các phương tiện truyền thông và cộng đồng mạng quốc tế bắt đầu đổ dồn sự chú ý vào vụ khủng bố đặc biệt tại Hàn Quốc. Thấy phản ứng từ thế giới, các YouTuber Hàn Quốc lại bắt đầu đổ xô làm những video "ngạo nghễ".
Trong khi đó, Egostic – kẻ đứng sau toàn bộ mớ hỗn độn này – đang ngồi trên một cây cầu.
Và run cầm cập vì lạnh.
"Hắt xì!"
Ngồi trên đỉnh tháp cầu Mapo, tôi không kìm được mà hắt hơi một cái. Thời tiết dạo này đã trở nên se lạnh, lại thêm việc ngồi trên cao lộng gió thế này khiến tôi bắt đầu thấy thấm. Tôi đã định mang theo miếng dán giữ nhiệt, nhưng lại sợ cánh paparazzi chụp được cảnh một tên ác nhân đang lóng ngóng với miếng giữ nhiệt thì trông mất hình tượng quá.
Thế là tôi chỉ biết thở ra những hơi lạnh buốt. Đã sang mùa đông rồi sao? Sao hơi thở mình đã ra khói thế này?
Nhìn xuống từ trên cầu, tôi có thể bao quát toàn cảnh trung tâm thành phố Seoul. Đặc biệt nổi bật là những chiếc xe cảnh sát đang bao vây cả hai đầu cầu để ngăn chặn bất cứ ai tiếp cận. Đồng thời, việc không còn bóng người nào đi bộ trên cầu cho thấy lời đe dọa của tôi vẫn còn rất uy lực.
Stardus đâu rồi nhỉ?
Chắc cô ấy đang quan sát từ đầu kia của cây cầu. Nếu rảnh thì cô qua dắt hai cái xe này đi hộ tôi với.
Hù.
Nhìn quanh Seoul, tôi cảm thấy có chút khác lạ. Dù nơi này gần như giống hệt Seoul trước khi tôi xuyên không vào thế giới này, nhưng vẫn có những điểm khác biệt nhỏ. Ví dụ như đằng kia, vốn dĩ phải có một tòa nhà lớn nhưng giờ lại không thấy. Cả cây cầu này nữa... tôi nhớ cầu Mapo vốn có mấy dòng chữ ngăn chặn tự tử cơ mà? Thay vào đó, nó lại được trang trí như một kiểu cầu treo. Tại sao vậy? Chẳng lẽ để tăng hiệu ứng kịch tính khi cây cầu bị một con quái vật xé toạc chăng?
Dù sao thì nhờ vậy mà tôi có chỗ để ngồi, cũng nên cảm ơn họ.
Tôi lại rùng mình vì lạnh, thẫn thờ nhìn vào không trung. Người ngoài nhìn vào chắc tưởng tôi đang "ngẩn ngơ", nhưng thực tế là tôi đang đọc khung chat thông qua lớp mặt nạ.
[Vừa gom được 600 đô từ tài khoản của cả nhà nè.] [Ơ, mỗi người chỉ được nhận một lần thôi à? Tôi tưởng nhận được nhiều tài khoản nên đã đăng ký thêm và bị từ chối rồi này.] [Ha ha ha. Tất nhiên là không được rồi. Ha ha ha.] [Tin nóng: Chính phủ đã cố gắng chặn trang web gửi tài khoản của Egostic nhưng thất bại.] [Họ không chặn nổi lão đâu. Lão là kẻ đã hack cả đài truyền hình cơ mà.] [Mấy người dám bán rẻ lương tâm thế sao? Đồ điên...!] [Làm ơn hãy nổ tài khoản của tôi đi Egostic ơi!] Tôi vừa giết thời gian vừa đọc khung chat. Đã trôi qua bốn tiếng rồi.
Được rồi, đến lúc quay lại công việc chính.
Tôi bật camera lên một lần nữa. Đoạn video vốn chỉ hiển thị đồng hồ đếm ngược và trang web nhận tiền bỗng chốc chuyển cảnh, hình ảnh của tôi lại xuất hiện. Ngay lập tức, khung chat vốn đang râm ran bỗng bùng nổ trở lại.
[Ồ, gì thế?] [Lên sóng lại rồi kìa Ha ha ha ha ha.] Phù. Đến lúc này thì phải nói gì đó thôi.
"Vâng, vâng. Rất vui được gặp lại mọi người! Egostic lại chào các bạn đây. Các bạn không vì 100 đô mà xem nhẹ lương tâm của mình đấy chứ?"
[Phụt Ha ha ha ha.] [Tất nhiên rồi Ha ha ha ha.] [Chúng tôi không cần 1000 đô đâu Ha ha (Thực ra là rất cần).] [Cho tôi tôi cũng không lấy (Vừa mới nhặt xong).] [Đã viết trong ngoặc rồi còn nói điêu làm gì? Ha ha ha ha.]
"Đã trôi qua gần nửa thời gian, đối với những bạn vẫn còn giữ vững lương tâm, chúng ta sẽ có một sự kiện đặc biệt."
Nói rồi, tôi nhảy từ đỉnh tháp xuống mặt cầu.
Thịch.
Chiếc áo choàng tung bay theo cú nhảy. Ổn định tư thế xong, tôi mỉm cười nói trước ống kính:
"Lần này, tôi sẽ phỏng vấn những người đang bị kẹt trong xe."
"Những người này, trong mắt các bạn – những người chẳng màng chuyện gì để nhận 100 đô – có lẽ chẳng là gì. Nhưng họ cũng là những người trụ cột gia đình, là bạn bè, là con cái quý giá của một ai đó."
"Dành cho những bạn nhận tiền của tôi mà chẳng chút áy náy, tôi đã đặc biệt chuẩn bị màn này."
"Hãy lựa chọn giữa việc cứu mạng họ hoặc làm đầy ví của mình bằng 100 đô ngay lập tức."
Tôi bắt đầu tiến về phía chiếc xe gần nhất.
Mà nói thật thì, tôi chẳng hề dàn dựng hay điều khiển những người trong xe, nên tôi cũng chẳng biết ai đang ở trong đó đâu. Hy vọng sẽ không có "tai nạn nghề nghiệp" nào xảy ra khi tôi tiếp cận chiếc xe.
Nhưng mà, chắc cũng sẽ có vài kẻ kỳ quặc trong mấy cái xe đó chứ nhỉ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn