Chương 343: Ngoại truyện: Thế giới tận cùng (2)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~24 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Ngoại truyện: Thế giới tận cùng (2) Khi tôi kéo giãn không gian, Tháp Tận Cùng vốn tràn ngập dịch tiến hóa bắt đầu lùi xa dần.
Mùi dầu hỏa khó chịu dần tan biến, thay vào đó là một hương thơm quen thuộc đang tiến lại gần.
Mùi hương ngọt ngào hòa quyện giữa chocolate nóng và kẹo marshmallow.
Mở mắt ra, đập vào mắt tôi là cánh đồng marshmallow trải dài vô tận.
"Mình về rồi!"
Thời gian ở Tháp Tận Cùng tuy không quá dài, nhưng có lẽ vì nơi đó nồng nặc mùi dầu hỏa nên tôi có cảm giác như đã đi rất lâu mới trở về.
Tôi cứ thế ngã người nằm xuống lớp marshmallow như thể đổ gục.
Thật mềm mại và ấm áp làm sao.
Khi tôi đang nằm như vậy, từ khắp nơi trong khu vườn, các Tử Thần Mini bắt đầu ùa tới như ong vỡ tổ.
"Mẹ về rồi!"
Đám Tử Thần Vàng leo lên người tôi, nhìn chằm chằm vào mặt tôi và tỏa ra ý chí mãnh liệt.
"Xin lỗi vì tụi con không đi cứu mẹ được!"
Một nhóc Tử Thần Vàng dính chặt lấy má tôi, trông có vẻ là một trong những đứa đã nỗ lực húc đầu vào cổng vườn bị chặn để cố vượt qua khi tôi đang chiến đấu với con nhện.
Tôi nhẹ nhàng xoa cái trán trông có vẻ vẫn ổn của nhóc.
Nếu là con người, chắc hẳn đã nỗ lực đến mức vỡ đầu mà ngất xỉu rồi….
Mà thôi, vì chúng miễn nhiễm vật lý nên ngay cả dấu vết húc đầu cũng chẳng để lại.
Bíp—!
Bíp bíp—!
Tôi đảo mắt nhìn sang, thấy những Tử Thần Đen có nguồn gốc khác nhau đang nắm tay nhau và kêu bíp bíp.
Đám Tử Thần Đen đến từ Cầu Bất Biến và đám đến từ Tháp Tận Cùng.
Dưới góc nhìn của tôi thì chúng trông hoàn toàn giống hệt nhau, không biết bọn chúng làm sao phân biệt được đồng đội đến từ đâu nhỉ?
Hay là phân biệt bằng ngữ điệu của tiếng "bíp"?
"Làm tốt lắm!"
"Vất vả rồi!"
Rồi chúng bắt đầu khen ngợi lẫn nhau, đưa tay ra xoa đầu nhau rối rít.
Ngay khoảnh khắc đó, giữa cảnh tượng những Tử Thần Đen lâu ngày gặp lại đang kêu bíp bíp tái ngộ, đám Tử Thần Vàng bỗng nhiên xông vào.
"Em trai mới hả?"
"Em trai lại tăng số lượng rồi!"
Đó là một làn sóng Tử Thần Vàng với biểu cảm rạng rỡ như ánh mặt trời.
Đám Tử Thần Vàng bắt lấy từng nhóc Tử Thần Đen mới đến rồi nghiêng đầu thắc mắc.
"Đói không?"
"Củi khô héo hết rồi."
Rồi đám Tử Thần Vàng lộ ra vẻ mặt vô cùng đáng thương, ôm chầm lấy các Tử Thần Đen.
Chúng áp tim vào nhau, điên cuồng truyền củi sang.
Đó là một cuộc trao đổi củi đầy đặn và mềm mại.
Tử Thần Vàng và Tử Thần Đen cứ thế chia đôi lượng củi, rồi nắm tay nhau cười hi hi.
"Đi thôi!"
Sau đó, chúng chia thành từng cặp đôi một, bắt đầu tản ra khắp Khu Vườn Tử Thần Mini.
Nếu đặt tên thì chắc sẽ là, "Khu Vườn Tử Thần Mini, tour hướng dẫn du lịch của Tử Thần Vàng" chăng?
Dù không phát ra tiếng "bíp" như Tử Thần Đen nhưng đám Tử Thần Vàng mang lại cảm giác ồn ào gấp đôi. Khi chúng đồng loạt rời đi, tôi thấy ở một góc có những đứa trẻ trầm lặng đang tụ tập lại.
Một khối mũ xanh nhỏ xíu đang nằm gọn trong lòng Thiếu nữ tóc hồng.
Tử Thần Thần Tượng Xanh Lam từng bị bắt cóc đến tháp và những Tử Thần Xanh Lam khác đang ôm chầm lấy nhau.
Bọn chúng cứ ôm nhau thút thít suốt một hồi lâu.
Sao mấy đứa này lại tình cảm thế nhỉ?
Tôi nhớ những Tử Thần Mini khác đâu có đến mức này.
May mắn thay, sau một lúc, khối cầu do các Tử Thần Xanh Lam tụ lại đã giải tán.
Bầu không khí sướt mướt cũng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thường ngày của đám Tử Thần Xanh Lam.
Tử Thần Thần Tượng Xanh Lam đứng trên đầu Thiếu nữ tóc hồng, tự hào khoe khoang về người gắn bó của mình.
Đám Tử Thần Xanh Lam nhìn thấy vậy thì liên tục thốt lên "Tuyệt quá!".
Và Thiếu nữ tóc hồng thì đang mỉm cười với vẻ mặt gượng gạo.
Nhìn Thiếu nữ tóc hồng, tôi bỗng cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào.
Vì cô bé là người tôi mang về từ Tháp Tận Cùng ở một chiều không gian hoàn toàn khác, nên về cơ bản chẳng phải là người ngoài hành tinh sao?
Phải làm gì với người ngoài hành tinh này đây?
Có lẽ vì sống trong tháp nên tình trạng dinh dưỡng trông không được tốt cho lắm.
Có nên đưa đi bệnh viện không nhỉ?
Vấn đề là dù vẻ ngoài giống nhau, nhưng cô bé có thể là một loại sinh vật hoàn toàn khác.
Hơn nữa, ngôn ngữ có vẻ cũng khác biệt.
Thỉnh thoảng nghe cô bé mở miệng nói, hình như là dùng ngôn ngữ mà các nhà giả kim hay xài.
Đầu óc tôi bắt đầu rối bời.
Thôi kệ đi.
Tôi từ bỏ việc suy nghĩ, sai đám Tử Thần Vàng đi gọi những người có thể giúp ích đến đây.
Ye-rin, Se-hee, Seo-ah, James.
Ai cũng được, đến giải quyết giùm tôi với!
Hi hi.
Ngoại ô Songpa-gu, James Tower.
James tựa sâu người vào chiếc ghế trong phòng tình huống với gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Trên màn hình hologram trước mặt ông, những kết quả điều tra mới nhất về Hành Tinh Đen liên tục được cập nhật.
Dụi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, biểu cảm của ông ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Báo cáo đầu tiên đã thu hút sự chú ý của ông.
Dưới tiêu đề <Phân tích sự thay đổi kích thước của Hành Tinh Đen>, một biểu đồ thể hiện sự gia tăng kích thước của hành tinh theo thời gian đang được hiển thị.
Một đường cong đi lên tuy nhỏ nhưng rõ ràng khiến James phải nhíu mày.
Chuyển sang trang tiếp theo, báo cáo <Xác nhận sự thiếu vắng thực thể vật lý> hiện ra.
Những hình ảnh độ phân giải cao được xếp thành hàng, mỗi bức ảnh đều hiển thị các loại biểu đồ và kết quả đo lường khác nhau.
"Ngoại trừ phương pháp quang học, tất cả các thiết bị dò tìm đều báo "không có tín hiệu". Giống hệt như mặt trăng mini vậy."
James chậm rãi thở hắt ra, chuyển sang báo cáo tiếp theo.
Báo cáo thứ ba còn bất thường hơn nữa.
Dưới tiêu đề <Ước tính tốc độ tiếp cận>, những công thức phức tạp và biểu đồ trải rộng ra.
Việc đo lường chuyển động của một đối tượng không tồn tại về mặt vật lý gần như là bất khả thi, nhưng sau khi tổng hợp nhiều chỉ số gián tiếp, một giả thuyết đã được đưa ra rằng Hành Tinh Đen đang từ từ tiếp cận Trái Đất.
Và ở cuối báo cáo có ghi kết luận rằng, nếu tính toán "tốc độ ảo" này là đúng, thì chỉ trong vòng nửa năm nữa, nó sẽ va chạm với Trái Đất.
Sau khi xác nhận kết luận đó, gương mặt James đanh lại thấy rõ.
Cuối cùng, báo cáo <Phân tích mối liên hệ với hiện tượng thất thoát không gian> gửi từ trụ sở chính ở Mỹ đã lấp đầy màn hình.
Báo cáo này bao gồm các dữ liệu thống kê chi tiết so sánh sự thay đổi kích thước của Hành Tinh Đen với tần suất các vụ thất thoát không gian được báo cáo từ khắp nơi trên thế giới.
Nhìn vào biểu đồ cho thấy mối tương quan cao giữa hai biến số, James lộ rõ vẻ nghiêm trọng.
Và ngay khi James định đóng báo cáo lại, một liên lạc khẩn cấp được nhận tới.
<Quan sát thấy hành vi bất thường của "No Name". > <Xảy ra trường hợp dù gọi sai tên cũng không xuất hiện, hoặc xuất hiện rồi chỉ đứng yên một chỗ. >
"...."
Sau một hồi im lặng dài, James cầm lấy chiếc điều khiển từ xa.
Tạch.
Cùng với tiếng điều khiển, màn hình hologram tắt ngóm.
Ông thở dài một hơi thườn thượt rồi lẩm bẩm.
"Bất an thật đấy."
Giọng nói của ông pha lẫn giữa sự mệt mỏi và lo lắng.
James đứng dậy khỏi ghế, đi về phía nơi đặt chiếc cặp tài liệu được trang trí lộng lẫy.
Sau khi mở cặp bằng một động tác thuần thục, ông lấy ra hai cuốn sách bên trong.
Đó là "Di vật số 0" và bản dịch giải mã của di vật đó được soạn thảo gần đây.
James chậm rãi xem xét "Di vật số 0" để đề phòng, nhưng không có gì thay đổi.
"Sự xuất hiện của Hành Tinh Đen đó không hề được ghi chép trong "Di vật số 0"."
"Và cả chuyện về "No Name" cũng không có."
"Phải chăng nó không phải là một cuốn sách tiên tri hoàn hảo? Hay là có biến số nào đó mà mình không biết chăng."
Khi James đang niêm phong "Di vật số 0" trở lại vào cặp, ông phát hiện một nhóc Tử Thần Vàng đang lồm cồm bò dưới gấu quần mình.
Nhóc Tử Thần Vàng leo lên người James như thể có chuyện gì đó rất gấp gáp, đứng trên vai ông rồi kéo tai ông.
"Mẹ gọi kìa!"
"Bảo là có chuyện gấp lắm!"
Thấy dáng vẻ có vẻ khẩn trương của Tử Thần Vàng, James bế nhóc sang chiếc bàn chuyên dụng.
Trên bàn chuyên dụng của Tử Thần Vàng có đặt nhiều đồ chơi, pudding và cả nút bấm giao tiếp dành cho Tử Thần Vàng.
Khi James thả Tử Thần Vàng lên bàn, nhóc bước đi lạch bạch với gương mặt rạng rỡ, nhặt một viên kẹo dẻo ăn rồi đứng trước nút bấm.
Sau đó, nhóc xòe rộng năm ngón tay, giơ cao tay phải lên trời rồi ấn mạnh xuống nút bấm.
Ngay lập tức, trên màn hình hiện ra dòng chữ bằng "phông chữ Tử Thần Vàng" do James tạo ra.
[Mẹ đang gọi kìa!] Một kiểu chữ tròn trịa màu vàng kim.
Nút bấm mà Tử Thần Vàng vừa ấn chính là nút báo hiệu Tử Thần Xám đang gọi.
Tử Thần Vàng ấn nút xong thì giơ hai tay lên trời hoan hô, tỏa ra ý chí mãnh liệt.
"Mẹ gọi kìa!"
James nhìn cảnh đó thì khẽ mỉm cười, đưa ngón tay lên môi.
"Việc có cái nút này là bí mật với Tử Thần Xám đấy nhé."
Nghe vậy, Tử Thần Vàng cũng lấy hai tay bịt miệng rồi gật đầu lia lịa.
Hi hi.
Tử Thần Vàng cười như thể đang chơi trò bí mật.
"Mà nhắc mới nhớ, sự triệu tập của Tử Thần Xám à."
Nhận được lời triệu tập của Tử Thần Xám, James ôm một chút kỳ vọng nhỏ nhoi.
"Biết đâu lần này lại có cách giải quyết cho sự việc hiện tại."
Một kỳ vọng nhỏ rằng lần triệu tập này có liên quan đến No Name hay Hành Tinh Đen.
Trong lúc đang nằm lăn lộn trên lớp marshmallow chờ Ye-rin đến, đám Tử Thần Vàng bỗng chạy tới với vẻ mặt hốt hoảng rồi bắt đầu lay người tôi.
Ba nhóc Tử Thần Vàng trông rất gấp gáp.
Đây là tình trạng khẩn cấp cấp độ "Ba Tử Thần Vàng".
Bị đám Tử Thần Vàng kéo ra sân sau Viện nghiên cứu Se-hee, một tình huống vượt ngoài dự đoán đang chào đón tôi.
Theo góc nhìn của tôi, đây là tình trạng khẩn cấp cấp độ Năm Tử Thần Vàng.
Ở sân sau, một con Búp bê Chì có ngoại hình giống hệt tôi đang ngồi im lặng, đôi mắt tỏa ra ánh sáng vàng kim.
Có lẽ vì xung quanh nó có rất nhiều Tử Thần Mini đang tụ tập nên tôi cảm thấy hơi khó chịu.
Đáng lẽ tôi phải thấy vui vì đám Tử Thần Mini không bám dính lấy mình mới đúng, sao lại thế này nhỉ….
Với thắc mắc đó, tôi chậm rãi tiến lại gần Búp bê Chì, đám Tử Thần Mini bắt đầu nhìn qua nhìn lại giữa tôi và con búp bê.
"Có tới hai mẹ luôn!"
"Không, hình như hơi khác?"
Đám Tử Thần Mini có chút bối rối, nghiêng đầu thắc mắc.
"Mẹ thật nè!"
"Bên này mới là thật!"
Thế rồi, bắt đầu từ việc vài nhóc Tử Thần Vàng bám lấy cổ chân tôi, một cuộc đại di cư của Tử Thần Mini bắt đầu.
Đám Tử Thần Mini như thể vừa gặp phải kẻ mạo danh rồi nhận ra đâu mới là hàng thật, đồng loạt ùa về phía tôi.
Hừ hừ.
Dù bị đám Tử Thần Mini vây kín đến mức khó mà đứng vững, tôi vẫn nhìn xuống Búp bê Chì với vẻ mặt đầy tự tin.
"Đây chính là sức mạnh của mẹ thật đấy!"
Thế nhưng, Búp bê Chì vẫn chỉ nhìn tôi với gương mặt ngây ngô.
Và phía sau con Búp bê Chì ngây ngô đó, tôi thấy hai người với vẻ mặt kinh ngạc chưa từng thấy đang chạy tới.
Đó chính là James và Ye-rin.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn