Chương 66: Chương 67: Là một mình cậu solo bốn người chúng tôi, hay là...?
Bạn gái tôi là Faker phiên bản nữ · Cadaverine · 160 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Ừm, để tôi nghĩ xem..."
Tay Shin Ji-hyun thao tác không ngừng, hai mắt cũng nhìn chằm chằm vào màn hình, rất rõ ràng anh ta đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đi đường lúc này, coi lời nói của Lục Vân như gió thoảng bên tai, chỉ là tùy tiện đáp lời cho có mà thôi.
"... Anh Ji-hyun?"
"Ừ ừ... Đợi chút..." Câu trả lời vẫn như cũ. Shin Ji-hyun đầu cũng không ngẩng lên, trên cổ cũng toát ra từng tia mồ hôi lạnh.
Lục Vân có chút cạn lời. Hắn coi như nhìn ra rồi, đừng nói là hai con gà mờ LOL đường dưới Thạch Nhạc Giai, Dương Hưng Vĩ, cho dù là người chơi cũ Shin Ji-hyun, ở phương diện đi đường cũng tràn ngập áp lực, có thể nói là vô cùng hung hiểm!
Mặc dù trong mắt đại chúng, một Twisted Fate một Orianna, hai vị tướng farm lính thoạt nhìn kẻ tám lạng người nửa cân, vô hại với người và vật, căn bản là không đánh nhau được, không có gì đáng xem, ngay cả bản thân Shin Ji-hyun cũng cho là như vậy...
Người đi mid đối phương lại cứ thế mà dùng Orianna tạo ra áp lực rất lớn cho anh ta. Tên này, combo QW bách phát bách trúng thì không nói, còn có thể thành thạo xen kẽ đánh thường vào giữa những khoảng trống cấu rỉa bằng kỹ năng.
Mặc dù thao tác chi tiết này nói thì đơn giản, nhưng thực tế muốn chơi cho mượt, thì cần tốc độ tay tương đương. Càng đừng nói đối phương còn có một đi rừng Lee Sin rất biết chơi thường xuyên ngồi xổm trong sương mù chiến tranh, cho dù mình muốn liều mạng một đợt, thì cũng phải xem xem có phải Orianna đối phương cố ý bán mình, sau lưng có một tên trọc đầu đang chuẩn bị thông đít mình hay không!
Chậc, vốn còn tưởng có thể hành hạ đối phương để ra vẻ một phen...
Khả năng vi thao, ý thức của Orianna này đều không dưới một kẻ tự xưng là "người chơi LOL kỳ cựu" như mình, thậm chí còn có phần hơn... Không hổ là cựu tuyển thủ DOTA sao?
Ngay lúc Shin Ji-hyun tập trung sự chú ý, rốt cuộc cũng thành công lừa vị trí cấu rỉa Orianna một đợt, tiếng hét lớn không biết là thứ mấy của Lục Vân lúc này mới kéo anh ta từ trong việc đi đường trở về:
"Anh Ji-hyun, anh Hiền!!! Anh còn bao nhiêu kinh nghiệm nữa lên cấp 6 vậy! Đến lúc đó tôi Dịch Chuyển xuống anh bay xuống, Renekton, Twisted Fate, Jhin của chúng ta làm một chuỗi khống chế, giây luôn con Twitch!"
"Ồ! Ồ ồ được, để tôi xem..."
Sau khi Lục Vân lấy được hai mạng, Shin Ji-hyun coi như đã triệt để nhìn Lục Vân bằng con mắt khác. Nếu "người chơi rank cao rất có trình độ" Breaker đang giả vờ yếu kém giả heo ăn thịt hổ, vậy chuyện quyền chỉ huy đổi chủ này, Shin Ji-hyun cũng không có ý kiến gì.
Dù sao thì, ai trâu bò người đó làm thôi.
Nếu đánh với đội tôm tép, Shin Ji-hyun tự hỏi vẫn có dư sức phân tâm đi chỉ huy một chút. Nhưng đối phương đây là đội ngũ gì chứ? Đây đâu phải là đội tôm tép, quả thực chính là đội Rồng Ngàn Tuổi, đội Baron Nashor!
Năm người đối phương, trình độ của mỗi người đều chỉ mạnh hơn chứ không yếu hơn mình, ngay cả đi đường cũng đã tốn sức, còn muốn để anh ta chỉ huy nữa sao? Lúc nhìn bản đồ nhỏ nói không chừng đã bị Orianna cấu rỉa thành tàn huyết rồi! Không thấy Twitch đường dưới nhà người ta đã giết chóc điên cuồng rồi sao?!
... Nhưng mà, cho dù mình không có tư cách chỉ huy đội ngũ, cứ như vậy chắp tay nhường cơ hội thể hiện của mình cho người khác, chưa khỏi có chút quá mất mặt rồi nhỉ?
Shin Ji-hyun điều khiển Twisted Fate ném ra ba lá Phi Bài, chăm chú nhìn thanh kinh nghiệm của Twisted Fate lại tăng lên một đoạn, tâm tư không cam lòng lại một lần nữa trào dâng.
Dù sao Shin Ji-hyun tôi cũng là người Hàn Quốc duy nhất trong đội ngũ này a —— Không gánh vác ngọn cờ chỉ huy, thật sự là không ra thể thống gì. Các đồng đội vẫn đang chờ đợi sự thống lĩnh của tôi đấy.
Phi phi, thống lĩnh cái rắm! Thời khắc mấu chốt không thể tự luyến nữa! Shin Ji-hyun hung hăng lắc đầu, suýt chút nữa văng cả kính.
Bản thân rốt cuộc có mấy cân mấy lạng, Shin Ji-hyun anh ta còn không rõ sao? Tốt nhất là đừng tiếp tục mất mặt xấu hổ nữa, nghe lời là xong chuyện rồi!
Shin Ji-hyun mặc dù giống như đại đa số bọn Hàn xẻng khác, có một loại kiêu ngạo độc nhất vô nhị của dân tộc Đại Hàn, nhưng anh ta cũng rất có tự tri chi minh. Shin Ji-hyun dù sao cũng biết, kết quả của việc tiếp tục cậy mạnh chỉ huy như vậy, sẽ chỉ làm cho đồng đội uổng mạng vô ích.
—— So với việc làm mất mặt bản thân như vậy, còn không bằng để Lục Vân thoạt nhìn đáng tin cậy hơn tới chỉ huy. Nói không chừng để Lục Vân người ta chỉ huy, còn có chút cơ hội thắng, còn có thể lấy quán quân, lấy tiền thưởng a!
Huống hồ đến lúc đó cho dù có thua, cũng là Lục Vân đổ vỏ, chẳng có chút quan hệ nào với mình cả!
Năng lực của mình quả thực là không đủ để làm chỉ huy, căng da đầu lên cũng là làm lỡ dở con em người ta. Dứt khoát một chút, phục tùng Lục Vân chỉ huy cho xong.
Nghĩ thông suốt tầng mấu chốt này, trong lòng Shin Ji-hyun rõ ràng thoải mái hơn nhiều, sắc mặt vốn dĩ âm trầm cũng theo đó mà dễ nhìn hơn rất nhiều.
Một lá bài xanh giết chết con lính cận chiến cuối cùng, cựu người chơi Closed Beta chỉ liếc mắt nhìn thanh kinh nghiệm màu tím sắp đầy bên cạnh biểu tượng nhân vật, trong lòng liền đã nắm chắc: "Còn thiếu hai con lính! Sao thế, cậu chuẩn bị...?"
"Có thể làm được đến cùng lúc, tùy cơ ứng biến là được!" Renekton của Lục Vân ngồi xổm trong bụi cỏ đều đã múa đại đao bay lượn tứ tung rồi, có thể thấy được sự khao khát của hắn đối với bữa tiệc giết chóc sắp bắt đầu: "Trọng điểm là dồn sát thương vào Twitch, một chút kỹ năng cũng đừng lãng phí lên người Taric!
W của Renekton, bài vàng của Twisted Fate, W của Jhin, bom của Zilean, bốn khống chế cứng của chúng ta, chỉ cần tôi hoặc Twisted Fate bồi thêm một cái làm choáng, ba người còn lại liền có thể nối tiếp chuỗi khống chế, con Twitch này —— hẳn phải chết không thể nghi ngờ!"
"Nhất định phải diệt trừ nhuệ khí của tên 'LIN' này mới được. Hắn chơi Twitch, vậy chúng ta liền tiến hành chiến dịch diệt chuột!"
"Vậy sau khi giết thì sao? Ăn rồng nhỏ à?"
Dương Hưng Vĩ bị hành hạ đến mức mồ hôi đầm đìa vừa mới hồi sinh từ Bệ Đá Cổ, lúc này cuối cùng cũng tìm được cơ hội phát biểu, giơ tay lên cao, đổi lấy một trận cười lạnh của Lục Vân.
Lục Vân bị vị đại tá nào đó nhập thể đẩy đẩy mắt kính, một tia sáng lạnh xẹt qua tròng kính, làm cho Thạch Nhạc Chi luôn cho rằng Lục Vân là công ngạo kiều bá đạo giật nảy mình: "Hừ hừ hừ, trí tuệ của phàm nhân... Tôi hỏi cậu, bốn người chúng ta bao vây Twitch, hắn có chạy hay không?"
"Nói nhảm, không chạy còn chờ chết chắc?"
"Vậy cậu ước tính một chút, một con Twitch có Tốc Biến, bình thường có thể chạy trốn tới vị trí nào?"
"Ờ..." Ước tính cái loại đồ chơi dính dáng đến toán học này luôn là điểm mù kiến thức của hán tử Đông Bắc: "Ít nhất cũng phải chạy tới... Trụ đầu của bọn họ rồi chứ?"
"Vậy không phải là xong rồi sao!" Lục Vân hận sắt không thành thép: "Giết người xong thì lấy Trụ đầu a! Chiến công đầu là kinh tế, Trụ đầu thì không phải kinh tế sao? Đều là tiền cả đấy!"
"Ồ ồ, thì ra là thế."
Còn chưa đợi hai tên dở hơi đường dưới có mặt ở đó cảm thán thành tiếng "Thì ra là thế", Shin Ji-hyun đã lên tiếng đánh tan bầu không khí vui vẻ tại hiện trường:
"Tôi lên cấp 6 rồi, lập tức sẽ giả vờ đi tới bên cạnh trụ phòng ngự biến về thành, sau đó vòng qua bãi chim F6 qua sông tới hỗ trợ!"
"Được! Anh Ji-hyun lúc anh bay thì thông báo cho tôi, tôi Dịch Chuyển qua đó ngay đây!" Lục Vân tinh thần chấn động: "Hỗ trợ cắm mắt cho tốt, cắm ở trong bụi cỏ gần tháp đối phương là được..."
"Tôi bật chiêu cuối bay rồi!" Shin Ji-hyun gào lên một tiếng, thuận tiện rất hài hước bồi thêm một câu: "Chiến dịch diệt chuột, bắt đầu!"
"Bắt đầu bắt đầu!" Lục Vân cũng cười lớn ấn Dịch Chuyển vào con mắt.
Thế là, Lâm Thành Hiền đang farm lính khiếp sợ chứng kiến pha phối hợp gần như chỉ có thể nhìn thấy trên đấu trường thi đấu chuyên nghiệp: Zilean Tốc Biến tiến lên tròng hiệu ứng làm chậm vào người mình, sau lưng mình, một vòng bài bay lượn lờ, mà Mắt Vật Tổ trong bụi cỏ cũng đang nhấp nháy ánh sáng màu đỏ...
"Thù hằn gì oán hận gì chứ!" Lâm Thành Hiền dở khóc dở cười: "Bốn người bao vây, cũng quá chiếu con nhà bà cố tôi rồi đấy!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn