Chương 51: Chương 52: Tôi ghét cảm giác dejavu! (2) (Có ngoại truyện)
Bạn gái tôi là Faker phiên bản nữ · Cadaverine · 160 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
(2) (Có ngoại truyện) Quyển 1
"Ồ ồ, chúng ta có thể thấy, không phải chờ đợi quá lâu, các lượt cấm của hai bên đã nhanh chóng được xác định!"
Ông chú MC gào thét vào micro: "Phe xanh đã cấm đi Alistar, Vayne, Leona, Blitzcrank, Jarvan IV, những lượt cấm cực kỳ chăm sóc cho đường dưới! Không khó để suy đoán ra rằng, đường dưới của phe xanh chắc chắn là điểm yếu của toàn đội, và cũng sẽ sắp trở thành điểm đột phá của đội đỏ!"
"Còn lượt cấm của phe đỏ...... Ờ ờ? Tôi không nhìn hoa mắt chứ?!"
"Shen, Nautilus, Nasus, Malphite, Singed! Phe đỏ đã cấm đi trọn vẹn 5 vị tướng đi top kiểu hèn nhát bú điểm!" Ông chú xoa xoa lớp râu lởm chởm dưới cằm, nhìn vẻ mặt kinh ngạc há hốc mồm của ông ta, quả thực cũng mù mờ chẳng hiểu ra sao giống hệt như những người chơi đang ngồi dưới khán đài: "Cái, cái này hoàn toàn chẳng có chút chiến thuật nào để nói cả! Nếu cứ khăng khăng nói nó có tác dụng gì, thì đó cũng chỉ là để không cho người đi top đối phương lôi ra những vị tướng lối chơi hèn nhát mà thôi......"
Đại mỹ nữ tóc đen ngồi ngay ngắn bên bàn máy tính dường như đã nghe thấy giọng nói oang oang của MC, mỉm cười gật đầu nhẹ về phía sân khấu, thậm chí khóe miệng còn hơi nhúc nhích, dường như đã nói gì đó, lập tức khiến cho các khán giả sắc lang lại một lần nữa hú hét ầm ĩ.
"Hahaha, thái độ lấp lửng như vậy, càng thể hiện rõ khí thế kiêu ngạo của đội đỏ! Xem ra phe đỏ lần này thực sự có sự tự tin tuyệt đối vào thực lực của chính họ, đã như vậy, thì—— hãy cùng chúng ta chờ xem nhé!"
...... Còn chờ xem nữa chứ, chờ cái rắm ấy!
Lục Vân đang ủ rũ ở một bên, bồn chồn dùng khớp ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn nghe thấy lời này, ngụm súp lơ vừa mới đưa vào miệng suýt chút nữa thì phun ra ngoài. Người ta rõ ràng vừa nãy đang dùng khẩu hình miệng để chửi "Liên quan cái rắm gì đến ông" được không hả!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô gái tóc đen dài thẳng đến từ Trung Quốc này, nhìn từ mọi góc độ, đều rất không bình thường......
——Nói thật, vài phút trước khi Lục Vân nhìn thấy những vị tướng bị cấm của phe đỏ từ từ hiện ra, hắn đã cảm nhận được một cảm giác quen thuộc quỷ dị, khiến hắn khó chịu rồi.
Cùng là tuyển thủ đi top, Cuồng Chiến Sư nổi tiếng với lối chơi dũng mãnh trong giới streamer, "Breaker" Lục Vân gần như chỉ trong nháy mắt đã lĩnh ngộ được dụng ý của năm lượt cấm này từ Thái Quang Trinh phe đỏ: Con nhóc này, căn bản là đang muốn chơi khô máu!
Thái Quang Trinh không muốn cho đối thủ của cô ta một chút cơ hội hèn nhát nào, đương nhiên cũng khinh thường việc chừa lại cho bản thân bất kỳ đường lui nào để hòa hoãn.
Cô ta chỉ yêu cầu một trận chiến đường đường chính chính, một sự nghiền nát đường đường chính chính, từ đó có thể quang minh chính đại đánh bại đối thủ cả về ý thức lẫn kỹ năng—— cho dù là xét về khí thế hay chiến thuật, đây đều là lối đánh vương đạo nhất.
Đương nhiên—— nếu nói dễ nghe một chút, lối đánh này có thể được xưng tụng là "vương đạo"......
Nhưng nếu nói thẳng toẹt ra, hành vi này của cô nhóc, thường được đông đảo quần chúng nhân dân gọi là—— mãng (trâu bò húc).
——So với phong cách chơi game của Lục Vân hắn, quả thực là giống nhau y như đúc, mẹ kiếp!
Nghĩ kỹ lại, kiếp trước khi Lục Vân còn học đại học, lúc lập tổ đội 5 người cùng bạn cùng phòng, hắn cũng thích nhất là xúi giục mấy người anh em cấm đi những tướng đi top hèn nhát, để chừa không gian biểu diễn cho bản thân!
Lúc đó hắn thường nói thế nào nhỉ......
"Ây ây, đừng động thủ người anh em (đỡ đòn)! Cấp ba tôi chắc chắn sẽ solo kill đối phương, lượt cấm này của chúng ta chắc chắn là đáng giá! Tin tôi đi! Ây da, lần trước với lần trước nữa đều là sai lầm, sai lầm thôi~ Lần này rừng đối phương cấp hai chắc chắn sẽ không ra đâu!"
Theo sự hiểu biết của Lục Vân về những người giống như mình, cô nhóc Blade (ID game của Thái Quang Trinh) ở phía đối diện lúc cấm người tùy hứng như vậy, tuyệt đối cũng đã nói những lời tương tự như hắn lúc đó! Tuyệt đối!
Nói tóm lại—— cái cảm giác dejavu này, Lục Vân thực sự là mẹ nó quá ghét!
Ghét cay ghét đắng, cũng khó chịu đến cực điểm. Sự đồng cảm giữa những tên ngốc với nhau lại càng không có một chút nào!
"Mẹ kiếp, coi thường tôi đúng không, cấm năm tên đi top nhát cáy?"
"Coi tôi là cái gì, con gà mờ mặc người nắn bóp sao?" Lục Vân không do dự nữa, trực tiếp gõ vào thanh tìm kiếm "Đồ Tể Sa Mạc".
"Ông đây ngay cả đi đường với Xiye cũng có thể trụ được đến cấp sáu, nếu còn không solo kill được con ranh vắt mũi chưa sạch nhà cô, thì không cần mang họ Lục nữa!" Lục Vân nghiến răng nghiến lợi, cái suy nghĩ "chơi một ván hèn nhát kiếm điểm, để đồng đội gánh mình thắng" lúc trước, đã sớm bị ném lên chín tầng mây rồi.
Đến đây! Renekton làm nên thương hiệu năm xưa của Breaker tôi, hôm nay sẽ cho kẻ như cô mở mang tầm mắt! Đánh một trận cho sảng khoái đi đồ ngốc*!!!
Có lẽ, đây chính là sự bài xích lẫn nhau bẩm sinh giữa những kẻ lỗ mãng chăng.....?
"Được rồi, hãy cùng xem lượt chọn đầu tiên của người đi top phe xanh 'Breaker'...... Ồ dzo, không có bất kỳ sự do dự nào, trực tiếp khóa ngay Renekton, xem ra quả thực là chuẩn bị hùa theo tính toán nhỏ của Blade phe đỏ, đối đầu trực diện ở đường trên, một quyết định táo bạo!"
MC vẫn còn đang phun nước bọt tung tóe trên sân khấu, hết lời khen ngợi lòng dũng cảm của Lục Vân, nhưng nội bộ đội xanh lại đột nhiên rối tung như một nồi cháo.
"Này này Lão Lục, thế này không giống như đã nói đâu nhé......" Dương Hưng Vĩ vỗ vỗ vai Lục Vân, đôi lông mày rậm nhíu lại thành một cục, có chút dở khóc dở cười: "Không phải đã nói là sẽ làm một boy hèn nhát sao, sao lại lôi Renekton ra thế này? Vị tướng này cũng chỉ mạnh ở giai đoạn đi đường đầu game thôi, về late thì chỉ là một cỗ xe tăng có khống chế! Loại tướng này mà còn hèn nhát, thì coi như phế hoàn toàn rồi......"
"Hưng Vĩ nói không sai," Shin Ji-hyun cũng có chút bất đắc dĩ: "Người anh em Lục à, mặc dù người ta đã cấm năm tướng đi top rồi, nhưng vẫn có thể chọn ra những tướng như Swain, Mundo, rồi từ từ tính tiếp mà! Cậu trực tiếp chọn ngay Renekton thế này, làm rối loạn hết kế hoạch của chúng ta rồi!"
Những người có mặt ở đây đều là người trưởng thành trên mười tám tuổi, nói chuyện tự nhiên không thể thẳng thừng như trẻ con. Nhưng cho dù lời nói uyển chuyển của Dương Hưng Vĩ và Shin Ji-hyun đã giấu đi ba bốn phần, Lục Vân vẫn có thể nghe ra ý trách móc trong đó. Hắn không trả lời, chỉ đổi kỹ năng thành Tốc Biến và Dịch Chuyển, dừng lại một lát ở giao diện ngọc bổ trợ, sau đó thiết lập Sẵn Sàng Tấn Công của nhánh Chuẩn Xác làm ngọc siêu cấp.
"Không sao không sao, tôi là Renekton già đời rồi~ Mấy ngày nay tôi đã chơi mấy trăm trận rồi!" Lục Vân "hắc hắc" cười ngốc nghếch, vẫn còn đang giả vờ: "Cấp ba tôi sẽ liều một phen, không được thì sẽ đánh hèn~" Lục Vân đã vỗ ngực đảm bảo như vậy, hai người tự nhiên không tiện nói thêm gì nữa, chỉ đành gượng gạo hùa theo cười ngốc nghếch hai tiếng, sau đó cũng bắt đầu chọn ngọc bổ trợ trước.
Còn Thạch Nhạc Giai nghe xong lời của Lục Vân, lúc này mới lặng lẽ tắt màn hình điện thoại đang hiển thị "Bật mí cho bạn: Cao thủ Riven người Trung Quốc bí ẩn Breaker xuất hiện tại Hàn Quốc!": Hơi tiếc nhỉ, nếu Lục Vân mấy ngày nay toàn chơi Renekton, vậy tự nhiên không thể là đại thần Riven gì đó rồi.....
【Ngoại truyện Đêm Giao Thừa: Cô Sang-hyeok cũng phải chuẩn bị quà giao thừa! (1)】 Ngày 25 tháng 2 năm 2018.
Trên bầu trời Seoul, Hàn Quốc, những bông tuyết trắng tinh khôi bay lả tả, rơi xuống căn hộ nhỏ được chiếu sáng bởi những chiếc đèn lồng đỏ. Từng luồng hơi nước nóng hổi cuồn cuộn đang chui ra từ khe cửa sổ đóng không kín, cũng tiện thể mang theo hương thơm của đồ ăn ngon.
Ngay cả những người đi đường vội vã lướt qua khi nhìn thấy ngôi nhà nhỏ giăng đèn kết hoa này, cũng sẽ nhịn không được mà dừng bước đứng xem một lát, xét cho cùng—— Người đón Tết Nguyên Đán của Trung Quốc ở Hàn Quốc, thực sự không tính là nhiều.
Rất rõ ràng, những người sống trong căn hộ này, chính là một phần trong số ít những thành viên đó:
"Sang-hyeok à, trong phòng làm gì thế, ra ăn sủi cảo thôi!"
Lục Vân hai tay bưng hai đĩa sủi cảo vỏ trắng ngọc đầy ắp, mồ hôi nhễ nhại bước ra từ nhà bếp. Bởi vì hôm qua vẫn thức đêm livestream, bước chân của thiếu niên đeo kính có chút lảo đảo, dường như khoảnh khắc tiếp theo sẽ ngã gục xuống vậy:
"Mau...... mau ra đỡ anh trai Lục của cô một chút!"
Trong phòng, người đi mid số một tương lai đang bọc một hộp quà dài màu hồng nghe thấy tiếng gọi của chàng trai, khuôn mặt đỏ bừng, những động tác nhỏ trên tay cũng đột nhiên trở nên luống cuống.
"Ra đây ra đây!" Lee Sang-hyeok luống cuống tay chân thắt nơ bướm cho hộp quà, nhét vào trong ngực mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy ra đón.
Mãi cho đến khi ấn Lục Vân đang ngái ngủ ngồi vững trên ghế, lại bưng an toàn hai đĩa sủi cảo lên bàn ăn, thiếu nữ tóc ngắn mới bắt đầu nhớ lại ý tưởng bốc đồng sáng nay của Lục Vân:
"Ây, Sang-hyeok! Việc livestream của chúng ta hiện tại cũng coi như đi vào quỹ đạo rồi, cũng có chút tiền nhàn rỗi rồi đúng không...... Chẳng phải đêm giao thừa đến rồi sao—— Chúng ta lấy chút tiền tiết kiệm ra, đón một cái Tết thật ngon lành đi!"
Cho nên...... đây chính là lý do anh tìm cớ để trang trí phòng sao?
Lee Sang-hyeok cạn lời nhìn vào bên trong căn hộ hoàn toàn lột xác bên cạnh mình: Trên cửa sổ dán đầy những bông hoa giấy mà cô đã cắt cả một buổi sáng thì chớ, trên cửa còn dán câu đối do Lục Vân nhất thời thi hứng bộc phát, dùng bút lông viết chữ Hán; trên kệ để tivi còn đặt món cá hồi kho tộ do hai người hợp sức nấu vào buổi trưa (mặc dù Lee Sang-hyeok thực sự không thể hiểu nổi, món ăn vất vả lắm mới nấu ra được tại sao lại không thể ăn), trên bàn ăn thì là đồ ăn do Lục Vân đích thân "vào bếp" (cũng tức là tay đầu bếp nửa mùa cho đồ vào chảo dầu) bày vẽ ra—— sủi cảo đông lạnh và chả giò......
Cứ có cảm giác chỉ trong nửa ngày này, Lục Vân đã biến căn nhà vốn dĩ còn coi là bình thường trở nên tràn ngập hương vị Trung Quốc......
Thiếu nữ tóc ngắn nhìn Lục Vân đang ngủ gật tựa vào ghế, tâm trí lại có chút bay bổng: Xem ra, trong khoảng thời gian tương lai của mình, sẽ có thêm một ngày lễ nữa rồi......
Tên này, hôm qua là Lễ Tình Nhân thì không nhớ ra, vậy mà lại có thể nhớ ra Tết Âm Lịch! Tức chết đi được!
Người ta rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sô cô la rồi, bây giờ chỉ có thể tặng làm quà giao thừa thôi!
Đồ ngốc nghếch!
Khụ!
Không nghĩ nữa không nghĩ nữa, xấu hổ quá......
Ngượng ngùng lắc lắc đầu, Lee Sang-hyeok lúc này mới đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn vỗ Lục Vân tỉnh dậy:
"Ngủ ngủ ngủ, anh chỉ biết ngủ thôi! Hôm qua đã bảo anh đừng liều mạng như vậy, bây giờ nếm mùi đau khổ rồi chứ?"
Thiếu nữ càng nói càng hăng: "Lúc trước ra vẻ ta đây không phải rất ngầu sao? Không phải còn nói 'cô đi nghỉ đi không thể để con gái chịu thiệt thòi' sao? Bây giờ ngủ như heo vậy!"
Giọng nói ngày càng nhỏ dần: "Đừng...... đừng miễn cưỡng bản thân như vậy nữa được không......"
Lee Sang-hyeok nhìn Lục Vân từ từ chìm vào giấc ngủ say, bản thân cũng bắt đầu chìm vào sự im lặng kéo dài. Nhìn thiếu niên thanh tú hiếm khi lộ ra vẻ yếu đuối như người đẹp say ngủ, một ý nghĩ táo bạo hiện lên trong tâm trí thiếu nữ.
Cả căn phòng dần dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng ngáy của Lục Vân, tiếng gió ngoài cửa sổ và tiếng thở dốc dần trở nên nặng nề của thiếu nữ.....

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn