Chương 198: Chương 197: Tranh cãi # 1
Võ Lâm Dị Khách · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 354 chương · ~38 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Trời rạng sáng."..."
Nhìn Tây Hy đang mê mệt say giấc, trong lòng tôi bỗng trào dâng một nỗi áy náy.
Dù sao đây cũng là lần đầu của em ấy, mình làm thế có quá đáng lắm không nhỉ? Trước đó, thái độ của ả nha đầu này quả thực quá mức xấc xược nên tôi vốn chẳng định nương tay. Thế nhưng giờ mọi chuyện xong xuôi, ngẫm lại vẫn thấy có chút day dứt.
"Mà không, mình cũng đâu có quá đà đến mức ấy..."
Nếu so với những gì tôi đã làm với Thế Lân và Hạ Anh, mức độ đêm qua căn bản chưa thấm tháp vào đâu. Tôi đã nương tay hết sức rồi.
Nhưng ngẫm lại, đem em ấy ra so sánh với hai người họ thì thật khập khiễ. Đặt một xử nữ lên bàn cân với những cô nương đã miệt mài tu luyện Phòng Trung Thuật thì có khác nào lấy kẻ hạ thủ đi đọ sức cùng tuyệt đỉnh cao thủ chứ.
Mà thôi... Dẫu sao tôi cũng đã làm chuyện có lỗi, sau này cứ đối xử tốt với em ấy để bù đắp là được.
Trải qua chuyện này, hẳn là từ nay Tây Hy cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời tôi thôi.
Cái nết ngang bướng, xấc xược đó chắc chắn sẽ dịu đi ít nhiều.
Dù sao thì, kể từ hôm nay, Tây Hy đã trở thành người phụ nữ của tôi. Giờ đây cả hai phải kề vai sát cánh, tương trợ lẫn nhau.
Độc công và ám khí của Tây Hy đều xuất chúng, tương lai nhất định sẽ là một trợ thủ đắc lực.
Không biết khi tỉnh dậy, em ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Trước hết, xét theo tình hình thì chuyện đêm qua là do Tây Hy chủ động cho phép.
Lấy cớ hiến thân để báo ân, ý đồ thật sự đã quá rõ mười mươi. Báo ân cái nỗi gì chứ. Chắc mẩm ả nha đầu này định nhân cơ hội để quyến rũ tôi đây mà.
Tôi thừa biết thời gian qua Tây Hy đã ỷ lại vào tôi rất nhiều. Chẳng qua do lòng tự tôn quá cao nên không thể nói toạc ra, đành mượn cớ báo ân này nọ để trao thân, hòng mượn nước đẩy thuyền trở thành người phụ nữ của tôi.
"Hê hê hê, thế này là ba đóa hoa trong Võ Lâm Tứ Hoa đã lọt vào tay mình rồi."
Đây quả là một thành tựu vô tiền khoáng hậu. Trên đời này hỏi có gã đàn ông nào gom được cả Võ Lâm Tứ Hoa vào lòng chứ? Xem ra cái danh Võ lâm công địch ập lên đầu tôi cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Cứ thế, tôi vừa nghỉ ngơi vừa nghịch ngợm gò má của Tây Hy đang say giấc nồng bên cạnh. Chẳng biết bao lâu sau, đôi mi em ấy mới khẽ động, lờ đờ mở ra.
"Ưm..."
"Em dậy rồi à?"
"Hả, ư hê... ư?"
Đôi mắt vừa hé mở chậm rãi hướng tiêu cự về phía tôi.
"Sao thế? Á khẩu rồi à?"
"Hả...?"
Đôi mắt em ấy bỗng chốc trợn tròn. Gương mặt tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ.
"Á, á á á á?!"
Thế này là phản ứng kiểu gì vậy? Tây Hy bật người dậy, hốt hoảng vơ vội tấm chăn che kín bưng cơ thể.
"Thế, thế này là sao!"
"Kìa, em làm gì mà phải giật mình đến vậy. Chuyện gì cần làm chúng ta cũng làm xong xuôi cả rồi mà."
"Anh đang, đang sờ vào đâu đấy...!"
"Đầu em."
Thấy Tây Hy có phản ứng đầy mới mẻ, tôi liền thích thú vuốt ve đỉnh đầu và vành tai em ấy. Em ấy rụt cổ lại, cố gắng cự tuyệt những cái chạm của tôi trong vô vọng.
"Cái tên dâm tặc nhà anh! Sao anh cứ làm mấy trò đó mãi thế...!"
"Hê hê hê, phản ứng đáng yêu thật đấy. Cảm ơn em nhiều vì đêm qua nhé, Tây Hy."
"Đừng có tự tiện gọi ta là Tây Hy!"
"Nhưng anh cứ thích gọi đấy thì sao?"
"Anh nói cái gì?!"
Giờ thì vẻ chanh chua xù lông này của em ấy trong mắt tôi lại vô cùng đáng yêu. Một khi đã là người phụ nữ của tôi rồi, mấy phản ứng chống cự này cũng chỉ giống như đang làm nũng mà thôi.
"Ái chà, cơ mà đúng là càng ngắm càng thấy đẹp. Tây Hy à, ngẩng mặt lên cho anh xem chút nào?"
"A, a ư ư...!"
Nhìn xem. Vừa mới bảo một tiếng đã ngoan ngoãn nghe lời ngay.
"Hừm. Quả nhiên không sai. Võ Lâm Tứ Hoa thì vẫn mãi là Võ Lâm Tứ Hoa. Sao em lại có thể xinh đẹp đến nhường này nhỉ? Đặc biệt là mái tóc màu tử sắc này, thực sự rất quyến rũ đấy, Tây Hy à."
"Sa... sao đột nhiên anh lại ăn nói kỳ cục thế..."
Khuôn mặt Tây Hy đỏ bừng lên chỉ trong tích tắc, em ấy e thẹn cúi gầm mặt xuống. Tôi vừa dịu dàng vuốt ve sau gáy Tây Hy vừa thủ thỉ:
"Sau này em sẽ còn phải nghe những lời này nhiều, nên hãy tập làm quen đi. Từ giờ em đã là người phụ nữ của anh rồi."
"Người phụ nữ của anh á...?"
"Đúng vậy."
"Nói hươu nói vượn cái gì thế! Ai thèm làm người phụ nữ của anh chứ, chuyện đó...!"
"Hửm? Vậy chẳng lẽ em định qua đêm xong rồi vứt bỏ anh luôn sao?" Tôi cố tình nói với giọng trêu chọc.
"Không phải thế! Không phải em là người phụ nữ của anh, mà anh là người đàn ông của em...!"
"Hê hê hê, ái chà chà. Cô nàng Tây Hy chanh chua thường ngày mà cũng thốt ra được những lời này sao? Thế là em thừa nhận mối quan hệ của chúng ta rồi chứ gì?"
"Làm ơn nghe người ta nói hết câu đã!"
"Em phải tự miệng thừa nhận mình là người phụ nữ của anh thì anh mới nghe."
"Hứ!"
Dù có phùng mang trợn má tức giận thì em ấy cũng chẳng làm gì được.
"Hửm? Nói thử anh nghe xem nào. Em bây giờ đã là người của anh rồi. Nếu không phải vậy, cớ sao em lại để mặc anh lăn lộn làm đủ mọi trò suốt cả một đêm chứ."
"Thì đã bảo đó chỉ là để báo ân... Hícc?!"
Tôi lập tức vươn tay ôm chầm lấy Tây Hy. Bị tôi siết chặt trong vòng tay, em ấy la lối om sòm đòi buông ra, bắt tôi xê ra, nhưng giãy giụa chẳng được vài giây đã lại ngoan ngoãn nằm im thin thít.
"Một khi anh đã biến ai thành người của mình thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện buông tay đâu."
"Ưm."
"Giờ em là của anh rồi. Đừng hòng thoát khỏi tay anh, liệu mà khắc cốt ghi tâm đi. Em nghĩ anh sẽ dễ dàng buông tha cho em chắc? Từ nay hãy an phận sống với tư cách là người phụ nữ của anh đi. Đã rõ chưa?"
"Nhưng... nhưng mà em..."
"Trả lời anh."
"Thế này thì ngang ngược quá! Anh nói vậy thì...!"
"Chậc, thế này là không được rồi. Nếu không ngoan ngoãn nghe lời thì anh đành phải vận động thêm hiệp nữa vậy?"
"Kh... khoan đã! Chuyện đó không được đâu! Tha cho em đi! Em biết sai rồi!"
Câu nói "làm thêm hiệp nữa" lại là đòn chí mạng đến thế sao?
Tây Hy vội vàng bấu chặt lấy tôi, ríu rít mở miệng cầu xin tha thứ.
"Gì thế này, phản ứng kiểu gì đây? Ăn nằm với anh tệ đến thế cơ à? Tới mức em phải khúm núm van xin anh đừng làm nữa sao?"
"Không, không phải vậy đâu! Cũng... cũng sướng lắm, nhưng mà...!"
"Nhưng mà sao?"
"Tại em có cảm giác cơ thể mình sắp trở nên kỳ lạ mất thôi! Muốn làm chuyện đó nữa thì em cần phải chuẩn bị tinh thần trước đã! Chuyện... chuyện đó là điều hiển nhiên mà, đúng không anh?"
"Hừm... Ra là vậy. Mà thôi, nể tình em thú nhận là có sung sướng nên anh tạm tha cho đấy."
"... Cảm ơn anh."
Nhịp tim của Tây Hy vốn đang đập thình thịch vì kinh hãi tột độ giờ đây cũng đã dần bình ổn trở lại. Tôi cứ thế ôm ấp trêu đùa Tây Hy, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần ngọc ngà của em ấy.
"Ưm... Phải rồi. Thế này êm ái thật đấy... Nếu sau này muốn làm gì, anh cứ vỗ về thế này nhé. Rõ chưa?"
"Làm gì là sao, ý em là chỉ ôm ấp vuốt ve như thế này thôi á?"
"Đúng thế... Còn những chuyện xa hơn thì em cần phải chuẩn bị tâm lý trước đã."
"Anh biết rồi. Tóm lại là giờ em đã ngoan ngoãn thừa nhận mình là người phụ nữ của anh rồi chứ gì?"
"A, em thừa nhận mà! Cho nên xin anh đừng lôi mấy lời đó ra nói nữa đi!"
"Hê hê hê, được thôi."
Có lẽ nên nằm xuống nghỉ ngơi thêm một chút nhỉ.
Bịch!
"Á á á!"
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy Tây Hy rồi ngả người nằm xuống. Thấy hành động đó, tưởng tôi lại thú tính nổi lên định làm chuyện xằng bậy, em ấy hoảng hồn vùng vẫy kịch liệt. Nhưng oan uổng quá, tôi thực sự chẳng có ý định đó đâu.
"Mà này, Tây Hy. Đêm qua rốt cuộc em nghĩ gì mà lại dễ dàng đồng ý hiến thân cho anh thế? Đường đường là hoàng hoa khuê nữ mà làm chưa đầy một thời thần đã gào khóc om sòm cầu xin tha mạng rồi."
"Đáng ghét! Cấm anh nhắc đến chuyện đó nữa!"
"Thử nói anh nghe lý do xem nào. Em khát khao muốn trở thành người của anh đến thế cơ à? Nhanh lên. Thật lòng nói anh nghe xem lúc đó em đã toan tính gì đi."
"Chỉ... chỉ là em định quyến rũ anh thôi...!"
"Quyến rũ anh?"
Quả nhiên là em ấy có ý đồ quyến rũ mình thật sao?
"Dùng thể xác để câu dẫn đàn ông á? Dã tâm của em mạnh bạo đến thế cơ à?"
"Em làm gì biết mấy chuyện dơ bẩn đó! Em chỉ định tung mỹ nhân kế để mồi chài, hòng lôi kéo anh về Tứ Xuyên Đường Gia thôi!"
"À, thì ra là muốn trói buộc anh thành người của Đường gia. Khá khen cho sự tính toán sâu xa của em."
"Đúng là vậy đấy...!"
"Nhưng biết làm sao bây giờ. Anh chẳng những không trở thành chó săn của Đường gia, mà ngược lại, em đã biến thành người phụ nữ của anh mất rồi."
"... Ưm."
"Ván đã đóng thuyền, giờ có hối hận cũng không kịp nữa đâu. Từ nay về sau, hãy làm tốt vai trò hiền thê giống như Thế Lân và Hạ Anh ấy. Nhớ là phải sống hòa thuận với cả hai người họ nữa. Rõ chưa hả?"
"Khoan đã. Anh nói vậy có nghĩa là sao."
Hửm?
"Chẳng lẽ... không phải như những gì em nghĩ đâu nhỉ?"
"Ý em là chuyện gì?"
"Hai người họ là chính thất còn em chỉ là thiếp thất, không phải là cái kịch bản nực cười đó đâu nhỉ?"
Ớ.
"Đâu phải thế đâu, đúng không? Anh mau nói không phải đi! Chuyện hoang đường đó sao có thể xảy ra được chứ? Cho dù gan anh có phình to đến cỡ nào đi chăng nữa, thì cái chuyện dám biến Đường Thư Hi của Tứ Xuyên Đường gia, Độc Nguyệt Hoa của Võ Lâm Tứ Hoa đây thành thiếp cũng thật quá sức ngông cuồng, đúng chứ?"
Trước mắt thì cục diện đúng là hai chính thất và một thiếp.
Quả thực tôi đang tính toán y như vậy đấy.
"Tây Hy à. Thực ra dăm ba cái danh xưng phù phiếm đó thì có gì quan trọng cơ chứ? Chẳng phải chỉ cần tất cả các em đều là người phụ nữ của anh là được rồi sao..."
"Cá... cái tên dâm tặc thối tha nhà anh!"
"Á."
"Đường Thư Hi này mà phải hạ mình làm tì thiếp sao? Còn lâu ta mới cam chịu cái sự nhục nhã này!!!"
Vụ này.
Xem chừng... sắp có rắc rối to rồi đây.
"Dám coi ta là thiếp sao?! Nực cười! Ta phải đi dạy dỗ lại lũ hồ ly tinh xấc xược đó một bài học mới được!"
Vù vù— Nội công quanh người Tây Hy bắt đầu chấn động dữ dội. Trợn trừng đôi mắt hừng hực lửa giận, em ấy hùng hổ vùng dậy.
"Cho dù kẻ đó có là Ngọc Hoàng Đại Đế đi chăng nữa, thì cũng không một gã đàn ông nào có tư cách biến ta thành thiếp cả. Độc Nguyệt Hoa này nhất định phải là chính thất. Anh đã rõ chưa?"
Tình hình này có vẻ không ổn chút nào.
"Em là chính thất, hai ả kia mới là thiếp!"
"Này. Dù gì thì cũng phải phân định theo thứ tự trước sau chứ em."
"Thứ tự chó má gì chứ, em cóc quan tâm. Anh mau đứng dậy cho em. Em phải đi lật ngửa cái sòng này ngay lập tức."
Trên đời này sao lại tồn tại một người phụ nữ hung hãn và táo bạo đến mức này cơ chứ.
"Sao anh còn cứ ỳ ra đó hả! Chẳng phải lúc nãy bô bô cái miệng bảo em là người phụ nữ của anh cơ mà! Vậy thì anh phải nhất mực nghe lời em chứ! Nhanh lên!"
"Này, này! Muốn đi đâu thì cũng phải mặc đồ vào đã chứ!"
"Gì cơ...? Á, á á á á!"
Tây Hy vừa mới vươn người oai phong lẫm liệt đứng dậy, giờ lại thét lên chói tai. Em ấy khép rịt hai chân lại, khoanh tay ôm chặt lấy cơ thể lõa lồ. Có vẻ như lúc nãy lửa giận bốc lên ngùn ngụt làm nha đầu này quên béng mất sự thật rằng bản thân đang trần như nhộng.
"Đừng... cấm anh nhìn! Quay mặt đi chỗ khác! Em bảo anh quay đi cơ mà!"
Thật tình.
Đanh đá là thế nhưng suy cho cùng, cô nàng này vẫn mang một vẻ quyến rũ vô cùng đáng yêu mà.
* "Xì xầm, xì xầm."
"Hừm."
Thế Lân nghe Mihoyo bẩm báo xong liền điềm nhiên gật đầu.
Vậy là rốt cuộc Đường Thư Hi cũng đã trở thành thiếp thất của Cân Hiệp. Thành thực mà nói, cô chẳng ưng bụng chuyện này chút nào, nhưng để phục vụ cho đại cục mở rộng thế lực thì đây là một nước đi tất yếu. Hơn thế nữa, một sự thật không thể chối cãi là chỉ với hai người phụ nữ thì làm sao mà đủ sức hầu hạ Cân Hiệp cơ chứ.
"Dẫu sao mọi chuyện cũng đã diễn biến đúng như dự tính. Bắt đầu từ nay, ta sẽ dùng uy quyền của một bậc chính thất để đè bẹp nhuệ khí của Đường Thư Hi."
Đường Thư Hi tuy bản tính kiêu căng ngạo mạn nhưng lại là kẻ có thực tài và vô cùng hữu dụng. Để ép ả ta phải dốc lòng dốc sức cống hiến vì Cân Hiệp, cô nhất định phải ra tay uốn nắn ả ta thật cẩn thận trên nhiều phương diện.
Phân định tôn ti, răn đạy thê thiếp vốn dĩ là bổn phận đương nhiên của chính thất.
Vậy nên cô chắc chắn phải hoàn thành xuất sắc chức trách này rồi.
"Hạ Anh này. Muội nghe tin gì chưa, đêm qua Đường Thư Hi đã bị biến thành thiếp của phu quân rồi đấy."
"Ra là vậy sao. Chà, kể từ giờ tỷ muội chúng ta phải liên thủ quản giáo cô ta cho thật tốt mới được."
"Đúng vậy."
Thế Lân chia sẻ tin tức về Đường Thư Hi cho Hạ Anh nghe khi cô nàng vừa mới say giấc tỉnh dậy. Hai người đang băn khoăn không biết bao giờ Cân Hiệp mới vác mặt về thì y như rằng, ý nghĩ vừa sượt qua trong đầu, bóng dáng Cân Hiệp đã lấp ló bước vào.
"Cân Hiệp. Tướng công về rồi à. Cơ mà...?"
"Ừ. Anh dẫn Tây Hy về cùng đây."
Dứt lời, dáng vẻ kiều diễm của Đường Thư Hi cũng khoan thai bước vào theo gót anh.
Vừa trông thấy bản mặt của ả, Thế Lân đã nhếch mép nở một nụ cười đắc thắng, ngạo nghễ bước tới gần.
"Hừm, Đường Thư Hi? Trông nét mặt cô có vẻ khác xưa nhiều rồi đấy."
Ngay từ giây phút này, cô sẽ phủ đầu để thị uy quyền lực tuyệt đối của một bậc chính thất.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc dòng suy nghĩ ấy vừa lóe lên.
"Này."
Đường Thư Hi lạnh lùng cất tiếng.
Lại còn buông một thái độ cộc lốc vô cùng láo xược.
"Cô nói sao cơ?"
Thế Lân thoáng chút bối rối. Dĩ nhiên sự ngỡ ngàng chỉ sượt qua trong chớp mắt, cô ngay lập tức đằng đằng sát khí định bụng sẽ giáo huấn cho ả trắc thất không biết trời cao đất dày này một bài học để biết thân biết phận.
Thế nhưng.
"Ta mới là chính thất. Còn các cô... mới là lũ tì thiếp. Nghe đã thủng lỗ tai chưa?"
"Cô nói cái gì...?"
Trước những lời lẽ hoang đường ngông cuồng vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng đó, Thế Lân kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
"Thế... thế này là sao? Cân Hiệp? Ả tiện nhân này đang xướng cái điệu gì vậy hả?"
Thế Lân hậm hực quay sang nhìn Cân Hiệp, chỉ thấy gã phu quân của mình đang vò đầu bứt tai, tỏ ra vô cùng khó xử.
"Chuyện đó... Thế Lân à. Tây Hy bảo là em ấy không chịu làm thiếp."
"Nực cười, làm thiếp hay làm chính thất đâu phải chuyện ả ta muốn hay không muốn là được định đoạt đâu?"
"Đành là vậy, nhưng chung quy lại thì các em đều là người phụ nữ của anh cả mà. Hay là... tất cả chúng ta cùng làm chính thất hết đi, hòa cả làng."
"Anh vừa thốt ra cái gì cơ?"
Nghe được câu nói xoa dịu ngu xuẩn và vô lý đến cực điểm đó, đôi mắt Thế Lân tóe ra lửa giận phừng phừng.
"Anh dám ăn nói hàm hồ!!! Chính thất ở cái nhà này chỉ có một mình em!!!"
"Hự!"
"Này tỷ tỷ! Tỷ định gạt muội ra chuồng gà luôn đó hả!!! Muội cũng là chính thất được cưới hỏi đàng hoàng cơ mà!!!"
Hạ Anh đứng chực chờ bên cạnh cũng đỏ mặt tía tai hét toáng lên. Bị hai phu nhân cùng lúc nã pháo, Cân Hiệp chỉ biết co rúm người lại đầy sợ sệt.
"Đúng thế! Em và Hạ Anh đồng vai vế chính thất, còn kẻ chân ướt chân ráo vào sau là Đường Thư Hi! Cô mới là thiếp! Cô có vểnh tai lên nghe rõ không hả? Vậy nên từ nay hãy tém tém cái nết lại, cư xử cho ra dáng một người thiếp thất rập đầu phụng sự chính thất đi...!"
"Ha, cô tưởng Đường Thư Hi ta rảnh rỗi thèm để tâm đến mấy lời chó sủa đó chắc?"
"Cô... ả tiện nhân này, cô vừa sủa cái gì cơ?"
"Ta chẳng có bất kỳ lý do gì để phải nghe theo lệnh của các cô cả. Thử mở to mắt ra mà nhìn xem, nhan sắc và thân hình của ta ăn đứt hai cô nhiều, đúng chứ?"
"Ngay từ Đêm tân hôn, ta đã hầu hạ khiến Cân Hiệp thỏa mãn lên tận chín tầng mây rồi. Chàng ấy cuồng si thân thể bốc lửa này của ta đến mức vắt kiệt sức lực, điên cuồng ân ái với ta đến mờ mắt rã rời thâu đêm suốt sáng cơ đấy."
Vừa dứt lời, Đường Thư Hi ỏn ẻn rúc vào người Cân Hiệp, uốn éo như một con hồ ly tinh lẳng lơ vòng tay ôm chặt lấy gã. Chứng kiến cảnh tượng gai mắt chướng tai đó, Thế Lân cảm nhận rõ cơn thịnh nộ bùng phát, hòa vào dòng máu nóng đang sôi sục, rần rần chảy xiết trong từng tấc gân thớ thịt.
'Ta vừa mới rủ lòng từ bi ban cho ả cái ân huệ làm thiếp thất, thế mà ả hồ ly này đã dám lên mặt ngông cuồng như vậy rồi sao?! Rốt cuộc ả lăng loàn đó làm tướng công thỏa mãn ở cái điểm chết tiệt nào chứ! Rõ ràng cơ thể trinh nguyên của mình mới là thứ chàng đê mê nhất cơ mà!'
Nghĩ đoạn, Thế Lân chỉ thẳng mặt lớn tiếng quát.
"Cái chuyện phòng the dơ dáy đó thì em cũng chiều được anh cơ mà! Thật là quá sức hỗn xược! Cân Hiệp! Anh lăn lại đây cho em ngay! Chính thất đường đường chính chính đang sờ sờ ngay trước mắt mà anh định ru rú dính chặt lấy ả hồ ly thiếp thất đó hả!"
"Chuyện... tình hình là thế này..."
"Lết qua đây ngay!"
"Anh định đi đâu! Em tuyệt đối không đời nào chấp nhận ba cái chuyện thân phận tì thiếp chó má này đâu! Anh đã xâm phạm vào ngọc thể của em rồi thì phải chịu trách nhiệm, cho em một danh phận tương xứng chứ! Em mới là chính thất! Nghe rõ chưa hả!"
"Cái ả tì thiếp hạ tiện này lại dám trèo cao mộng tưởng được làm chính thất cơ đấy! Cô đang ăn nói hàm hồ trước mặt ai thế hả! Phu quân, anh mau qua đây ngay cho em!"
"Á á á á á!!!"
Đám nữ nhân chanh chua bắt đầu thi nhau gào thét cãi vã ỏm tỏi, trong khi trung tâm của cơn bão là Cân Hiệp thì lại khổ sở bị các nàng lôi xềnh xệch, giằng xé như một món đồ chơi rách nát từ bên này sang bên kia.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn