Chương 95: Chương 94: Trận Tái Đấu Trở Lại
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Xin chào, rất vui được gặp bạn."
"Tôi... với em..."
"Dạ?"
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, một giọng trầm đục vang lên.
Nghe cứ như tiếng thú dữ gầm gừ khiến tôi giật cả mình.
Và tôi còn ngạc nhiên hơn nữa trước nội dung câu nói.
"Tôi thích em thì không được sao?"
"Không, tự dưng anh nói gì thế..."
"Tôi cũng có thể thích em mà!"
"Á!"
Đột nhiên anh ta quát to lên làm tôi không tự chủ được mà hét khẽ một tiếng.
Này, cái người này đang làm cái gì...
- ㅋㅋㅋ Tên này chắc cũng hay xem phim đấy.
- Diễn cũng được đấy chứ? Nhìn phản ứng của Hani kìa.
- Chắc cô ấy không biết đó là lời thoại trong phim rồi. Nhìn cái vẻ mặt hết hồn kia là biết.
À, thì ra là vậy sao?
Nghe đâu đó là lời thoại nổi tiếng của diễn viên Choi Min-sik trong bộ phim I Saw the Devil.
"Hừm hừm, tôi cũng biết mà. Tôi không phải bị giật mình đâu, chỉ là đang diễn phối hợp theo thôi."
- Hani với kỹ năng diễn xuất dở tệ đến mức đáng ngờ.
- Cuộc đời tôi đúng là huyền thoại khi phải diễn kịch giả vờ tin vào lời nói dối của Hani rằng đó là diễn xuất.
- Ông bên trên uống rượu ban ngày à? ㅋㅋ Phản ứng của người xem khá tốt nên tôi không chốt ngay mà tạm thời để anh ta vào danh sách ứng cử viên.
Giờ là người thách đấu thứ hai.
"Xin chào. Rất vui được..."
"Làm sao đây!"
Này, sao ai cũng thế này vậy?
Không biết có gì mà vội vàng thế, lần này tôi còn bị ngắt lời ngay khi đang chào hỏi.
Người tham gia vẫn thản nhiên, kiên trì hát tiếp.
Dù vậy thì thế này cũng quá đáng rồi!
"Tôi... dám! Yêu cô ấy! Yêu, cô ấy à à à."
"..."
Không ai dạy anh là đừng có tùy tiện hát bài Confession ở bất cứ đâu sao?
Tiếng rung giọng rẻ tiền của người tham gia làm tôi nổi hết cả da gà.
- ㅋㅋㅋ Đúng là bài hát đứng đầu danh sách những bài phụ nữ ghét nghe nhất ở quán karaoke.
- Này, bài này chỉ để chính chủ hát thôi. Quá đáng quá rồi đấy!
- Làm ơn hãy cắt ngay đi! Cái này đến phép lịch sự nghe hết một đoạn cũng là xa xỉ.
Đúng vậy, cái này là quá giới hạn rồi.
Tôi cố gắng lờ đi tiếng gào thét của người tham gia và ngắt kết nối ngay lập tức.
Ôi trời, đau lòng quá.
Chẳng lẽ trong số người xem của tôi lại không có nhân tài nào sao?
Đang than thở như vậy thì người thách đấu thứ ba xuất hiện.
"Xin chào, bạn Air Guitar. Rất vui được gặp bạn."
"Vâng. Tôi cũng rất vui được gặp bạn. Tôi là fan của Hani."
Cuối cùng cũng có một người tham gia bình thường.
Không, việc chào hỏi nhau một cách đơn giản mà lại khó khăn đến thế sao.
Chào hỏi ngắn gọn, vào thẳng vấn đề!
Tôi đi ngay vào nội dung chính.
Tài năng mà Air Guitar muốn thể hiện chính là chơi đàn guitar.
Tiếng vang mạnh mẽ của cây đàn guitar điện đập thẳng vào màng nhĩ.
"Ồ ồ!"
Giây phút này, tôi cũng không kìm được mà thốt lên lời khen ngợi chân thành.
Anh ta chơi tốt hơn tôi mong đợi rất nhiều.
Thực lực này chắc chắn đã vượt xa mức độ hoạt động câu lạc bộ hay sở thích đơn thuần!
- Hả? Cái này trông ngầu đấy chứ.
- Chà! Say đắm trong tiếng guitar điện luôn. Chính là nó đấy.
- Thật lòng mà nói, với thực lực này thì chắc chắn nhận được Pepero rồi.
- Tôi chơi giỏi hơn người này nhiều, nhưng vì hôm qua lỡ làm đau ngón tay nên tôi nhịn đấy.
- Chắc ông định nhịn cả đời luôn quá ㅋㅋㅋ Tiếng đàn dồn dập đến mức khó lòng theo kịp.
Những đoạn biến tấu đảo lộn liên tục.
Thật sự rất tuyệt vời.
Trong khoảnh khắc này, tôi quên cả việc đánh giá mà mải mê thưởng thức những âm thanh vang lên đầy điêu luyện.
Nhưng sự đắm chìm đó đã bị phá vỡ trong chớp mắt.
- Chát!
"Á!"
Một âm thanh quá đỗi quen thuộc mà tôi hiểu ngay chỉ trong vòng một giây.
Bàn tay đầy uy lực của người mẹ giáng thẳng vào lưng.
Tiếng kêu đau đớn thốt ra từ miệng của Air Guitar sau cú "vả lưng" thần thánh.
"Cái thằng này! Mẹ bảo con lo mà chuẩn bị xin việc đi không nghe, giờ lại còn ở lì trong nhà mà đàn đúm à! Nhà dưới người ta đang sang khiếu nại kìa, cái thằng này!"
"Không, mẹ ơi. Không phải thế đâu..."
"Không phải cái gì mà không phải!"
"Khụ! Tôi xin phép ngắt máy nhé."
Để bảo vệ quyền riêng tư của người tham gia, tôi đã ngắt liên lạc Skype.
Anh ta chắc không sao chứ?
Cảm giác cứ như lỗi của mình vậy, tôi thấy hơi cắn rứt lương tâm.
Nhưng khi nhìn vào kênh chat, mọi người đang cười như điên.
- Đúng rồi, phải thế chứ. Kết cấu đầu đuôi quá hoàn hảo!
- Đây chính là Happy Ending sao? ㅋㅋㅋ - Nghe tiếng vả lưng chát chúa mà tôi phát bệnh PTSD luôn ㄷㄷ;; - Đang ghen tị với tài chơi guitar của ông kia, nhưng nếu là một "thần thất nghiệp" chính hiệu thì tôi công nhận ㅋㅋㅋ Thấy đám người xem vẫn cứ nham hiểm trêu chọc dù vừa được thưởng thức một màn trình diễn guitar tuyệt vời, tôi muốn dội một gáo nước lạnh vào họ nên đã lên tiếng.
"Bạn Air Guitar đã trúng tuyển! Bạn đã nhận được bánh Pepero."
- Á! Bánh Pepero của tôi lại mất thêm một cái rồi.
- Cuộc đời tôi đúng là huyền thoại khi không biết chơi guitar nên không nhận được Pepero tự tay Hani làm.
- Tôi cũng là người thất nghiệp giống hệt ông vừa chơi guitar xong, chia cho tôi một nửa không được sao?
"Nếu cứ vì lý do thất nghiệp mà chia một nửa thì chắc 50% người xem trong phòng này đều được nhận mất ㅋㅋㅋ" Sau Air Guitar, không có người tham gia nào thực sự nổi bật nữa.
Có người hát, có người chắc là nhớ đến sở trường của tôi nên đã thử bắt chước giọng một cách vụng về.
"Giờ chúng ta kết thúc nhé? Hay là thêm một người nữa?"
- Kết thúc đi rồi quay lại bốc thăm tiếp đi.
- Ôi trời, bánh Pepero của tôi bay mất 2 cái rồi.
- Vậy là giờ còn lại 28 cái đúng không?
Cảm thấy không khí bắt đầu hơi loãng, tôi định kết thúc thì một người thách đấu ngoài dự kiến xuất hiện.
"Hả! Anh Soldier. Có chuyện gì thế ạ?"
"Tôi xin được tái đấu."
"Dạ?"
- ㅋㅋㅋ Chỉ vì một cái bánh Pepero tự làm mà cựu tuyển thủ chuyên nghiệp cũng nhảy vào sao?
- Thật luôn, lại còn là Soldier, thành viên đội vô địch thế giới nữa chứ, đẳng cấp của Hani không đùa được đâu.
- Cô ấy là thần sao? Cô ấy là thần sao? Cô ấy là thần sao?
Vốn dĩ chỉ là một sự kiện ngày Pepero đơn giản thôi mà.
Đột nhiên chuyện lại trở nên lớn thế này rồi.
Mối nhân duyên với Soldier.
Và trận đối đầu 1: 1.
Lúc đó, điều đó thực sự giống như một sợi dây thừng cứu mạng từ trên trời rơi xuống vậy.
Nó đã thổi một luồng gió lớn vào sự tăng trưởng đang bị đình trệ của kênh YouTube.
Cá nhân tôi cũng nghĩ mình đã giúp đỡ Soldier rất nhiều.
Tôi đã đưa ra những lời khuyên cho Soldier, người vốn thiếu kỹ năng xã hội, và hướng dẫn anh ấy để có thể phát triển hơn trong mảng phát sóng.
Nhờ vậy, anh ấy đã lần đầu tiên thực hiện các buổi phát sóng chung với những người khác.
Dù vậy, nếu tính toán những gì nhận được, rõ ràng phần lợi thuộc về phía tôi.
Cùng nhận được 100, nhưng tôi vốn chỉ có 50 còn Soldier đã có sẵn 1000, vị thế hoàn toàn khác nhau.
Vì ý nghĩa đó, có những ánh mắt nhìn nhận rằng tôi đơn phương nhận được sự giúp đỡ và phía Soldier đã ban ơn cho tôi.
Ngay cả trận đối đầu 1: 1 gây sốt lúc đó cũng chỉ là những lựa chọn mang tính giải trí như Teemo và Annie mà thôi.
Cuối cùng, nhận thức của mọi người là thế này.
Chỉ là một mối quan hệ thân thiết nhẹ nhàng nảy sinh với Soldier, người vốn luôn phát sóng một mình?
Lúc đó bậc xếp hạng của tôi là Kim Cương nên nhận thức đó càng lớn hơn.
Nhưng giờ đây, nhiều thứ đã thay đổi.
Cuộc đối đầu với tên tội phạm cầm hung khí đã trở thành một vấn đề xã hội, và nhờ hiệu ứng đó, kênh YouTube cũng như các buổi phát sóng trên Shindae-ryuk TV của tôi đã phát triển vượt bậc.
Và cả chức vô địch tại giải đấu Ladies League nữa.
Là một trong số ít nữ BJ đạt bậc Cao Thủ.
Độ nhận diện của tôi so với lúc đó thực sự là một trời một vực.
Sức ảnh hưởng giờ đây đã hoàn toàn khác trước.
Nếu như trước đây khi dính líu đến Soldier, phản ứng của mọi người là "Cái đứa vô danh tiểu tốt này là ai thế?", thì giờ đây đã chuyển thành "Ơ? Người kia có phải Hani không?".
Hơn nữa, khác với trước đây, lần này Soldier là người chủ động yêu cầu tái đấu.
Dù tôi cứ nhắc đi nhắc lại nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Soldier thực sự là thành viên của đội vô địch thế giới Liên Minh Huyền Thoại.
Nếu tôi chỉ ở mức độ có chút tiếng tăm trong giới phát sóng internet của đất nước nhỏ bé này, thì Soldier ở đẳng cấp giao lưu với mọi người trên toàn thế giới.
Một đối thủ mà Soldier phải nhắc đến và yêu cầu đối đầu 1: 1?
Thêm vào đó, khác với trước đây, độ nhận diện của tôi đã tăng cao nên giờ đây tôi đã ở trạng thái có thể tiếp nhận sức ảnh hưởng đó ở một mức độ nào đó.
Tôi yêu cầu Soldier đợi một lát rồi liên lạc ngay cho Yoon-jae.
Bản năng đang gào thét trong tôi.
Đây thực sự là một nội dung YouTube cực phẩm.
"Đại bùng nổ! Cái này thực sự sẽ bùng nổ đấy ạ. Lần này tôi sẽ thêm cả phụ đề tiếng Anh để thu hút người xem chắc chắn hơn. Vì nếu là Soldier, rất nhiều người chơi Liên Minh Huyền Thoại ở nước ngoài cũng sẽ tìm đến mà."
"Quả nhiên! Biên tập viên nhạy bén đến mức đáng ngờ!"
"Haha! Tôi mà..."
Đúng là hiểu ý nhau ngay lập tức.
Tôi kết thúc cuộc trò chuyện ngắn với Yoon-jae và quay lại buổi phát sóng.
Quay lại thì thấy kênh chat đang muốn nổ tung.
Rất nhiều người dùng trung thành của Shindae-ryuk TV, những người vốn không thể xem Soldier vì anh ấy chỉ phát sóng trên Twit TV, đã đổ xô đến.
Số lượng người xem nhanh chóng vượt qua 3500 và đang hướng tới con số 4000.
- Nghe bảo vào phòng này là thấy được Soldier, có thật không vậy?
- Thật sự là Soldier sao? Nghe nói anh ấy chỉ phát sóng bên Twit TV thôi mà.
- Mà chủ phòng với Soldier có quan hệ gì mà anh ấy lại ở đây thế?
- À, mấy đứa lính mới thì im miệng đi. Nếu tò mò quá thì tự đi mà tìm kiếm, hoặc xem lại mấy buổi phát sóng cũ ấy. Đừng có làm loãng bầu không khí của buổi trực tiếp.
- Ma cũ bắt nạt ma mới kinh thế;; Thấy người xem đang quá khích, tôi vừa để chuyển hướng sự chú ý, vừa để làm bầu không khí dịu lại nên đã tung ra một câu đùa.
"Nhưng mà anh thực sự xin tái đấu chỉ vì bánh Pepero thôi sao?"
"Tôi muốn nhận được Pepero."
"Dạ?"
"Tôi muốn nhận được nó."
"..."
Tôi đưa ra câu hỏi mang tính giải trí, nhưng anh ấy lại trả lời một cách cực kỳ nghiêm túc.
Giây phút đó, thành tích của Soldier hiện lên trong đầu tôi.
28 tuổi, ế chổng chơ.
Một lộ trình ảo diệu có thể gọi là huyền thoại: Nam sinh trường nam, đi lính, rồi ra mắt làm tuyển thủ chuyên nghiệp...
À, Soldier thực sự đang rất nghiêm túc.
Tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống một cách đầy kính cẩn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn