Chương 105: Chương 104: Lark Nhập Ngũ
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~27 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương BJ Legeno, người từng là bá chủ của Shindae-ryuk TV, thống trị giới phát sóng cá nhân trong quá khứ.
Dù tầm ảnh hưởng đã giảm sút sau một năm tự kiểm điểm, nhưng phong độ vẫn là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi.
Hơn nữa, không giống như những BJ hay YouTuber khôn lỏi khác chỉ giả vờ tự kiểm điểm một chút rồi lại ló mặt ra ngay, anh ta đã giữ đúng lời hứa một cách triệt để trong suốt một năm, nhờ đó giành được sự tin tưởng của mọi người và lòng dân cũng trở nên tốt hơn.
Tiếp theo là BJ Output.
Gần đây anh ta đang ở thời kỳ đỉnh cao với tư cách là một BJ chuyên về mảng Talkshow, được đánh giá là nằm ngay dưới trướng của ba vị đại gia đang thống trị Shindae-ryuk TV.
Một BJ nổi tiếng có số lượng fanclub lên tới 450. 000 người, thậm chí còn vượt qua cả Legeno, người đang chịu dư chấn của một năm tự kiểm điểm!
Hai người này đã hợp sức để lên kế hoạch cho một dự án mới.
- Thông báo đã được đưa ra vào tuần trước và đang nhận đơn đăng ký. Format cơ bản giống với "Luật Rừng", nhưng cái này có tính cạnh tranh. Chia làm hai đội để tranh giành sự sinh tồn với nhau.
- Nếu phân tích thì đây là sự kết hợp giữa thể loại sinh tồn dã ngoại và một chút phong cách Battle Royale? Dù sao thì dựa trên những nội dung đã tiết lộ cho đến nay, chắc chắn sẽ rất thú vị. Quả nhiên Legeno rất có đầu óc trong việc lên kế hoạch.
- Thật sự, điểm đó thì phải công nhận. Trên Shindae-ryuk TV không có ai lập kế hoạch nội dung phong phú như Legeno. Thậm chí anh ta còn bán ngược lại format cho các đài truyền hình nữa mà.
"Oa... nghe qua có vẻ sẽ rất thú vị đấy ạ."
Có vẻ như không phải tự nhiên mà Legeno được gọi là hoàng đế của Shindae-ryuk TV.
Một dự án quy mô lớn vượt ngoài sức tưởng tượng.
Việc thông báo này đã diễn ra từ một tuần trước, hèn gì tôi không biết.
Lúc đó tôi đang dồn hết tâm trí vào việc chuẩn bị cho buổi thử giọng của JYC Entertainment mà.
- Mureuppak, One Q, Mubak, Hyena, và Achimjeomsimttaeng, hiện tại 5 người này đã được xác nhận. Nghe nói sẽ chọn thêm 3 người nữa.
- Nhưng đây là thể loại sinh tồn dã ngoại pha chút Battle Royale, sao mấy đứa như One Q với Hyena lại tham gia nhỉ? kkk.
- Thật sự, One Q thì chỉ là một thằng nghiện game suốt ngày ru rú trong nhà, da còn trắng hơn cả con gái, còn Hyena thì cần gì phải nói thêm nữa. Chỉ là một con nhỏ phát điên vì việc bòn rút bóng nước từ mấy thằng dại gái thôi mà.
[Neilm-eun-ucheon-yeyak-nim đã bị cấm chat trong 1 phút.]
"Không được dùng từ ngữ thô tục đâu nhé."
- Hyena cũng trúng tuyển sao? Cái đó hơi quá đáng rồi đấy.
- Vậy chẳng phải Hae-yun hoặc Bo-ra sẽ có thêm một người tham gia sao? Hai đứa đó vốn dĩ là những kẻ dốc hết tâm sức vào việc cắn xé lẫn nhau mà kkk.
- Từ ngữ "phụ nữ làm khổ phụ nữ" không phải tự nhiên mà có. Nó là một định luật khoa học giống như Yasuo vậy kkk.
Hae-yun, Bo-ra và Hyena hiện là những nữ streamer nổi tiếng nhất trên Shindae-ryuk TV, ba người họ thường được gộp chung lại và gọi là "Tam đại nữ thần".
Hae-yun nổi tiếng với mái tóc ngắn, cách nói chuyện bộc trực và nhan sắc rực rỡ; Bo-ra sở hữu vòng một khủng khiến đàn ông không thể rời mắt, công khai phô diễn vẻ gợi cảm và thực hiện những buổi phát sóng sát nút giới hạn; cuối cùng là Hyena với mái tóc dài thẳng mượt, thân hình mảnh mai và vẻ thanh thuần khơi gợi bản năng bảo vệ của đàn ông.
- Tiếc thật đấy. Tổng cộng chọn 8 người, mỗi đội gồm ba nam một nữ, nếu Hani tham gia thì đúng là chuẩn bài.
- Thật sự, nhìn Hani tung cú đá thì chắc chắn có thể gánh vác được phần việc của một người đàn ông. Quá phù hợp với tiêu chí của dự án kkk.
- Nhưng thành thật mà nói thì muộn rồi. Những người khác đã đăng ký từ một tuần trước và đang trong quá trình thẩm định nội bộ, giờ mới đăng ký thì...
Hôm nay nghe xong, tôi thấy đây là một dự án vô cùng thú vị và hấp dẫn.
Nhưng đúng như lời người xem nói, có vẻ như tôi đã chậm chân một bước, vả lại thời gian tới lịch trình của tôi cũng khá dày đặc.
Ngay sau khi kết thúc cuối tuần này, vào thứ Tư tôi phải đi tiễn Lark nhập ngũ, và hai ngày sau đó, vào tối muộn thứ Sáu, tôi đã có kế hoạch khởi hành đi du lịch cùng Mia và Yerin.
"Dù tiếc nuối nhưng mà... đừng quá tham lam. Lần này không phải là cơ hội dành cho mình."
Người ta nói quá tam ba bận.
Gần đây, nhờ những bài báo liên quan đến hai YouTuber khác mà kênh cá nhân và YouTube của tôi đã tăng trưởng vượt bậc.
Lần trước khi lọc bỏ những kẻ ác ý, tôi đã cảm nhận được một lần nữa rằng sau khi mở rộng quy mô lớn, luôn cần phải củng cố nội lực.
Theo nghĩa đó, trong thời gian tới tôi cần phải giữ vững trọng tâm và tập trung vào buổi phát sóng của chính mình.
"Phát sóng thì cứ làm như vậy... nhưng mà, ngày nhập ngũ của Lark chỉ còn chưa đầy một tuần nữa sao."
Với tư cách là một tiền bối đã xuất ngũ, tôi cảm thấy có chút gì đó khá mủi lòng.
Vào cái thời tiết se lạnh này mà vào trại huấn luyện tân binh thì chắc chắn sẽ vất vả lắm đây.
[Nếu thấy thương xót như vậy thì lần này khi đi tiễn, hãy cho cậu ta vài mẹo nhỏ và an ủi thật nhiều vào nhé.]
"Ê này, sao lại nói thế. Có câu nói thế này mà: "Mày đã chọn thì hãy cắn răng mà chịu đựng!". Cậu ta tự mình đăng ký nhập ngũ vào tháng 11, tôi thì làm gì được chứ."
[Quả nhiên là nhân cách thật cao đẹp.]
"Phải rồi, phải rồi. Tôi biết mà, nên đừng khen nữa."
[....] Tôi giờ đây đã hoàn toàn áp đảo Trợ Thủ trong những cuộc đấu khẩu.
Ngày định mệnh đang đến gần.
Một ngày trước khi Lark nhập ngũ.
Nghĩ lại thì, tôi đã quá vô tư rồi.
Tôi hỏi Lark qua tin nhắn.
Hani Hani: Mà này, ông nhập ngũ ở đâu thế? 306? 102? Hay Nonsan? Tôi đề cử trại 102 nhé kkk.
Lark:??? Cái gì thế? Trại 102 á?
Hani Hani: Ơ? Ông không tìm hiểu thông tin cơ bản à? Chẳng phải sẽ được phân vào trại 306, 102 hoặc trung tâm huấn luyện Nonsan để đào tạo cơ bản trong 3 ngày rồi mới tản ra các đơn vị huấn luyện tân binh của các sư đoàn sao.
Lark: À... nghĩ lại thì hình như tôi có nghe qua rồi. Nhưng mấy cái trại bổ sung đó giải tán hết rồi mà. Trại 102 hình như giải tán từ năm 16 hay 17 gì đó rồi.
Hani Hani: Cái gì!? Sao lại có chuyện vô lý thế được.
Tôi vội vàng tìm kiếm trên mạng thì đúng là như vậy thật.
Kể từ khi xuất ngũ, tôi không còn quan tâm đến mảng đó nữa nên không hề biết chuyện này đã xảy ra.
Lark: Dù sao thì tôi ở Nonsan. Vậy mai mấy giờ gặp?
Hani Hani: Tôi hẹn gặp Mia lúc 9 giờ ở ga Seoul, ông cũng gặp ở đó chứ?
Lark: Ừ, đúng rồi. Vậy lúc đó gặp nhé.
Có vẻ như tâm trạng cậu ta đang rất phức tạp và muốn ở một mình nên tôi không bắt chuyện thêm nữa.
Nếu sinh ra là đàn ông, đây là một trong những sự kiện lớn nhất trong đời.
Tất nhiên, đó là một sự kiện không mấy vui vẻ gì.
Vì không phải là người trong cuộc nên tôi ngủ rất ngon.
Tôi ngủ một giấc thật sâu, thức dậy theo tiếng chuông báo thức đã đặt, trang điểm nhẹ nhàng và diện một bộ trang phục thoải mái.
Tôi cho vài món đồ đã chuẩn bị sẵn vào túi xách rồi hướng ra trạm xe buýt.
Nếu đi taxi đến ga Seoul thì số tiền sẽ vượt quá sức tưởng tượng, nên tôi quyết định sử dụng phương tiện giao thông công cộng sau một thời gian dài.
May mắn thay, có một chuyến xe buýt đi thẳng đến ga Seoul mà không cần chuyển tuyến nên tôi đứng đợi ở trạm.
Liếc nhìn, liếc nhìn-!
Vì là giờ đi làm sáng sớm nên có khá nhiều người.
Những ánh mắt nhìn chằm chằm từ xung quanh, không phân biệt nam nữ già trẻ.
Dù đã quen rồi nhưng đó cũng không phải là thứ mà tôi có thể thản nhiên đón nhận.
"À, xin lỗi..."
Trong số đó, cũng có người đàn ông lấy hết can đảm để hỏi xin số điện thoại.
Tôi dứt khoát từ chối, đúng lúc xe buýt tôi chờ đợi đã đến và rời khỏi trạm.
Bên trong xe buýt chật ních người.
Quả nhiên giờ đi làm đúng là địa ngục.
Tôi đang định nắm lấy tay vịn để đứng thì đột nhiên một người đàn ông tình cờ chạm mắt với tôi vội vàng đứng bật dậy định nhường chỗ.
Không, dù thế nào đi nữa thì chuyện này cũng không đúng.
Tôi lắc đầu và hỏi ngược lại anh ta rằng liệu có nên nhường chỗ cho bà cụ đang loay hoay đằng kia không.
Người đàn ông gật đầu hiểu ý, và những ánh mắt đầy thiện cảm đổ dồn về phía tôi.
Ngược lại, cũng có những ánh mắt đầy ghen tị từ những người phụ nữ xung quanh.
Đúng là những người sống mệt mỏi ngay từ sáng sớm.
"Chị ơi chị ở đâu thế? Em đến nơi rồi nè!"
"Ừ. Chị cũng sắp đến rồi. Còn một trạm nữa thôi."
Trong khi đang di chuyển trên xe buýt, Mia gọi điện đến.
Quả nhiên Mia rất chăm chỉ.
Và nếu là một người còn chăm chỉ hơn cả Mia như Lark, chắc chắn cậu ta đã đến sớm hơn khoảng 10 phút và đang đợi sẵn rồi.
Đúng như dự đoán, một lát sau khi tất cả tụ họp tại ga, tôi là người đến cuối cùng.
"Aigo, xin lỗi nhé. Anh cũng định đi theo tiễn chú đến cùng nhưng mà."
"Không sao đâu anh. Anh đến tận đây tiễn em là em quý lắm rồi."
Tại ga Seoul, ngoài Mia còn có Clemoomoo ra tiễn.
Vì phải trông con thay cho vợ vốn ba ngày mới đi làm một lần, nên Clemoomoo không thể đi cùng đến Nonsan được.
Trước cửa ga, Clemoomoo ôm chặt lấy Lark để tiễn biệt.
"Đừng đứng đây nữa, trước tiên chúng ta sang ga Yongsan đi."
"Được rồi."
"Ông bảo đã đặt vé rồi đúng không? Đặt lúc mấy giờ mấy phút thế?"
Chúng tôi di chuyển sang ga Yongsan để đợi lên tàu KTX.
Ba tấm vé khởi hành lúc 9 giờ 30 phút mà Lark đã đặt trước.
Vì mất khoảng một tiếng 30 phút để đến ga Nonsan, nên dự kiến là 11 giờ, và từ ga Nonsan phải đi xe buýt thêm khoảng 50 phút nữa, nếu tính đến giờ nhập ngũ là 1 giờ chiều thì chỉ còn dư dả khoảng một tiếng đồng hồ.
"Vậy thì sau khi xuống ga Nonsan, chúng ta phải ăn trưa ở gần đó rồi mới đi. Sau đó bắt xe buýt xuống trước cổng trại huấn luyện là vừa."
"Chắc là phải vậy rồi."
Trước ý kiến hợp lý của tôi, Lark và Mia khẽ gật đầu.
Một lát sau, đoàn tàu KTX đã đến.
Vì Lark đã đặt vé hạng thương gia đắt hơn một chút nên chúng tôi có thể đi lại thoải mái.
Ngồi cạnh Mia, thỉnh thoảng tôi lại ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài và ném vài câu đùa về phía Lark.
Nhưng vẻ mặt u ám của cậu ta vẫn không hề giãn ra.
Haizz, đúng là cái thằng thảm hại này.
Đằng nào cũng nhập ngũ thì hãy vào đó với dáng vẻ hiên ngang đi chứ!
... Tất nhiên, vào ngày đó tôi cũng nhăn nhó mặt mày và cảm thấy như cả thế giới sụp đổ vậy.
Thời gian trôi qua và đã đến 11 giờ.
Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến ga Nonsan.
Vì trước đây tôi nhập ngũ thông qua trại bổ sung 306 nên hoàn toàn không có duyên nợ gì với vùng đất Nonsan này.
"Quả nhiên..."
"Ơ? Chị sao thế ạ?"
Mia không cảm nhận được sao?
Vô số những người lính đang đi lại quanh ga.
Dù tuổi đời còn trẻ hơn cả tôi hiện tại, nhưng họ vẫn thản nhiên chấp nhận danh xưng "chú bộ đội" và đang hy sinh vì quốc gia!
[Nếu vậy, sao cô không thử trở thành người nổi tiếng rồi đi biểu diễn văn nghệ phục vụ những người lính đang vất vả đó xem sao?]
"Trợ Thủ này đúng là điên thật rồi. Đây không phải là lơ là nhiệm vụ sao? Bỏ phát sóng để đi theo hướng đó á?"
[Hừ!] Có vẻ như nó vẫn còn hậm hực vì liên tục thua trong các cuộc đấu khẩu gần đây.
Dù sao thì, sau khi đánh bại Trợ Thủ, tôi quyết định cùng mọi người tìm một nơi để ăn trưa.
"...."
Chát-!
"Á!"
Vì Lark cứ giữ vẻ mặt ngơ ngác nên tôi đã tặng cho cậu ta một cú tát vào lưng.
Và rồi tôi nói với Lark đang ngơ ngác:
"Đừng có lãng phí thời gian như thằng ngốc nữa, đây là bữa ăn cuối cùng trước khi vào đó đấy. Trong một thời gian dài ông sẽ không dám mơ tới đâu, nên hãy chọn món gì ngon nhất và muốn ăn nhất đi."
"... Ừ."
Trước lời khuyên thực tế của tôi, Lark cũng nặng nề gật đầu.
Cứ thế chúng tôi đi loanh quanh tìm kiếm khoảng 10 phút.
Cuối cùng, nhà hàng được chọn là một quán thịt trông có vẻ đắt đỏ nhất vùng lân cận.
Sau khi gọi thịt bò và thịt lợn theo tỷ lệ thích hợp, tôi hỏi Lark về tâm trạng hiện tại.
"Nói thật lòng nhé?"
"Ừ. Có gì mà phải giấu."
"Hơi rén. Dù dạo này người ta bảo quân đội tiên tiến rồi, nhưng tôi cứ thấy lo lo. Cảm giác như vẫn còn nạn đánh đập ở đâu đó. Rồi lỡ xui xẻo gặp phải mấy thằng cha quái đản sống chung thì không biết tính sao."
Đó là những suy nghĩ thực sự thực tế.
Và cũng là những phần thực sự đáng lo ngại.
Vì vậy, tôi quyết định cho cậu ta vài lời khuyên thực tế.
"Nào, thịt chín hết rồi. Mọi người ăn đi thôi."
"Cảm ơn nhé! Trước tiên cứ ăn đã rồi nói sau."
"...."
Thịt bò thì không thể nhịn được rồi. Hửm? Tôi nói đúng mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn