Chương 103: Chương 102: Bài Hát Của Riêng Tôi
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~25 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Bài hát.
Có lẽ nó là một phần của cuộc sống, ăn sâu vào đời sống của chúng ta hơn bất kỳ yếu tố văn hóa nào khác.
Con người luôn nghe nhạc.
Khi vui, khi buồn, khi giận dữ, khi muốn yêu, khi muốn bắt đầu một thử thách mới... Dù trong vô số tình huống và trường hợp nào, bài hát thực sự là một phần không thể tách rời đối với chúng ta.
Chính vì thế, sự quan tâm đến bài hát và việc phân tích ca sĩ trình bày nó là một định mệnh không thể tránh khỏi.
Liệu có sinh vật nào thích xếp hạng như con người không?
Từ ca sĩ, cách hát, độ nổi tiếng, cho đến việc họ đã thắng bao nhiêu lần trên các chương trình phát sóng uy tín.
Những cuộc so sánh không hồi kết và nỗ lực chứng minh sự ưu việt của ca sĩ mình yêu thích cứ thế tiếp diễn.
Rồi những cuộc tranh luận quá khích cuối cùng cũng dẫn đến một câu hỏi cơ bản hơn.
Một bài hát hay được định nghĩa bởi điều gì?
Nhịp điệu? Cao độ? Kỹ thuật? Hay cảm xúc?
Mỗi người lại có một lập luận khác nhau.
Có người nói rằng kỹ năng ca hát vững vàng, không chút dao động là quan trọng, có người lại khẳng định bài hát hay nhất là bài hát có thể mang lại cảm động cho người nghe hơn là những bài hát rập khuôn như vậy.
Những lập luận đó cũng chia rẽ cực kỳ tùy theo sở thích của mỗi người.
Giọng cao thì tốt.
Không, giọng trầm ổn định mới là tuyệt nhất.
Giọng trong trẻo mới hay.
Nói gì vậy!
Giọng khàn như cào vào lòng mới độc đáo và thực sự quyến rũ.
Tôi đã suy nghĩ.
Về phần này, thực sự không có đáp án chính xác.
Chẳng phải sở thích của con người là thứ mà dù 90 người nói thích thì vẫn có 10 người có thể nói ghét đó sao?
Thêm vào đó, nếu xét đến cả những thứ như thể loại âm nhạc ưa thích thì thực sự là vô phương cứu chữa.
Ballad, Hip-hop, Rock, Disco, Jazz, Cổ điển, Trot, Dance... Làm thế nào để thỏa mãn tất cả mọi người trong số rất nhiều lựa chọn này?
Lại còn chỉ bằng giọng hát của một người.
Ngay từ đầu đó đã là một điều kiện tiên quyết bất khả thi.
Thế nhưng... tôi đã nghĩ.
Nếu đó không phải là giọng hát của một người thì sao?
Không phải chỉ đơn thuần là nhái giọng.
Nếu có thể thỏa mãn nhiều lựa chọn hơn bằng giọng hát bản chất chứa đựng sự chân thành thì sao?
Chẳng phải như vậy sẽ có thể thỏa mãn sở thích của vô số người và mang lại niềm vui cho số đông sao?
Với suy nghĩ đó, tôi đã đầu tư điểm để đạt được năng lực hiện tại.
Thứ tôi ưu tiên đầu tư nhất chính là [Âm sắc của đa biến hóa].
Tận cấp độ 5!
Tốn rất nhiều điểm.
Để nâng cấp từ cấp 3 lên cấp 4 mất 380 điểm, và từ đó lên cấp 5 mất thêm 570 điểm nữa.
Chỉ riêng cái này thôi đã khiến số điểm tích lũy của tôi giảm từ 3650 xuống còn 2700.
Lựa chọn tiếp theo là [Phát âm].
Nâng cấp từ cấp 2 lên cấp 3 tiêu tốn 280 điểm.
Dù sao thì gốc rễ phát âm có vững chắc thì mới có thể hát mà không mắc lỗi, nên đây là lựa chọn vì sự ổn định.
Và một cốt lõi khác sau [Âm sắc của đa biến hóa]!
Chính là nâng [Khả năng biểu cảm] lên cấp 4.
Đi từ 2 lên 4 mất tổng cộng 650 điểm (250+400).
Giờ số điểm còn lại là 1770.
Từ đây không phải là nâng cấp nữa mà là những lựa chọn mới.
Tôi đã học năng lực [Giọng cao] và [Giọng trầm] mỗi loại ở cấp độ 3.
Vì đây không phải là những năng lực có tính phổ quát nên việc tiêu tốn điểm rẻ hơn tôi tưởng.
Mỗi loại tiêu tốn 400 điểm, tổng cộng là 800 điểm.
Giờ còn lại 970 điểm.
Lựa chọn cuối cùng gồm hai thứ.
Đầu tiên, tôi học [Phương pháp thở3] với 450 điểm.
Đây vừa là năng lực hỗ trợ cho phát âm, cốt lõi của ca hát, vừa liên quan đến dung tích phổi, nên nếu thiếu cái này thì đến nửa sau bài hát sẽ không còn sức để hát tử tế nữa.
Giờ đã có [Phương pháp thở3], dù có đến đoạn cuối bài hát tôi cũng sẽ không bị đuối sức mà vẫn có thể thể hiện được nội lực mạnh mẽ hay độ vang sâu lắng.
Và rồi, lựa chọn cuối cùng đầy mong đợi!
Chính là [Âm lượng giọng hát].
Dù hát hay và có giọng hát đẹp đến mấy thì để làm gì chứ.
Cuối cùng thì giọng hát phải được truyền tải đến những người nghe thì mới có thể trao đi cảm động hay bất cứ thứ gì.
Vì vậy, tôi đã đầu tư 520 điểm để học [Âm lượng giọng hát3].
Với việc này, tôi đã kết thúc những lựa chọn gọn gàng, không để thừa lại dù chỉ 1 điểm.
Thực sự nhìn vào cấu trúc đó, nó mới hào hoa rực rỡ làm sao.
[Âm sắc của đa biến hóa5, Khả năng biểu cảm4, Phát âm3, Cảm nhận nhịp điệu3, Phương pháp thở3, Giọng cao3, Giọng trầm3, Âm lượng giọng hát3] So với ngoại hình, thứ mà tôi đã đầu tư nhiều điểm nhất kể từ khi biến thành phụ nữ, thì sự kết hợp này cũng chẳng hề kém cạnh.
Bởi vì khác với ngoại hình, ngay từ đầu tôi đã sở hữu tài năng về phát âm, cảm nhận nhịp điệu và khả năng biểu cảm rồi.
Dù sao thì, vũ khí của tôi đã sẵn sàng.
Liệu với thứ này, tôi có thể làm hài lòng đôi tai của các giám khảo thuộc công ty quản lý khổng lồ JYC Entertainment không?
Bài hát bắt đầu.
"Ồ?"
"Cái này chẳng lẽ là?"
"Chọn bài hát này sao?"
Tiếng đệm piano êm đềm vang lên.
"Hạnh phúc thật đấy. Những khoảng thời gian bên anh. Chắc hẳn anh đã rất mệt mỏi."
"Hát bài "Resignation" bằng giọng này sao?"
"Hay lắm. Tôi đã muốn một thứ phá cách như thế này. Rất tươi mới."
Ca khúc bất hủ của Lee Young-hyun, cựu thành viên nhóm Big Mama, "Resignation".
Nói về việc sau khi mất đi ai đó, giờ đây không còn có thể làm gì được nữa.
Và nhận ra rằng không thể quay lại được nữa, rồi thể hiện tâm trạng đó một cách da diết.
Khác với bản gốc, bài hát bắt đầu bằng một giọng hát quá đỗi trong trẻo và thanh khiết khiến hầu hết các giám khảo đều lộ vẻ thắc mắc.
"Không phải em không biết lòng anh. Em cũng đã cảm nhận được. Nhưng việc để anh đi, việc tiễn anh rời xa... vẫn còn... chưa quen thuộc chút nào."
Các giám khảo tập trung hơn vào thử nghiệm mới lạ này.
Giờ tôi cũng quyết định xóa bỏ những phản ứng của họ khỏi đầu để tập trung vào bài hát.
Tôi buông lơi những cảm xúc oán trách đối với người đó một cách yếu ớt.
Và rồi gặng hỏi.
Nói rằng thích em, nói rằng yêu em... Nếu định kết thúc như thế này thì tại sao lại nói những lời đó.
Nếu ca sĩ bản gốc hát về cảm xúc và sự oán trách của một người phụ nữ buồn bã nhưng bình thản, thì những gì tôi đang kể lại là một sự đào sâu hơn vào tận cùng của nỗi đau.
Từ bỏ, tuyệt vọng, và cuối cùng là nỗi hận còn sót lại.
Sắp đến phần cao trào của khổ 1 rồi.
Âm sắc thay đổi.
Trút bỏ những cảm xúc dồn nén trong một hơi, giọng hát vốn đang vang lên trong trẻo bỗng chốc biến đổi thành một luồng rung động mạnh mẽ, giống hệt với ca sĩ bản gốc.
"Em... phải ghét anh sao. Hay là phải tự trách mình đây. Nếu có thể... quay ngược thời gian, em chỉ muốn quay lại như ngày xưa mà thôi."
Sự mãnh liệt đó!
Một cảm giác lạc lõng đến mức khiến người ta lầm tưởng rằng người đang hát trước mặt không phải là một mà là hai người.
Cùng với đó, đôi mắt của các giám khảo mở to trước sức hút trái ngược đến từ những âm sắc hoàn toàn khác nhau.
Chưa dừng lại ở đó.
Đoạn dạo nhạc kết thúc và khổ 2 bắt đầu.
Một lần nữa, âm sắc lại thay đổi như có phép thuật.
Một giọng trầm dày dặn làm rung động lồng ngực.
Thêm vào đó, sự chênh lệch nhiệt độ đến từ cường độ của cao độ như đang nắm thóp trái tim người nghe.
Thật quá đỗi da diết và khiến lòng người run rẩy.
Như thể đang tự sự về câu chuyện của chính mình, sự biểu cảm tinh tế đã khiến một trong số các giám khảo rơm rớm nước mắt.
Một lần nữa, bài hát tiến vào phần cao trào.
"Em phải ghét anh sao. Hay là phải tự trách mình đây. Nếu có thể quay ngược thời gian... em chỉ muốn quay lại như ngày xưa mà thôi."
Tôi phô diễn hết mức âm lượng giọng hát của mình.
Giọng hát mãnh liệt lấp đầy không gian buổi thử giọng vốn chẳng hề nhỏ hẹp.
Và bài hát dốc sức tiến về phía kết thúc.
"Phải rồi. Em sẽ không hỏi thêm nữa đâu. Nếu anh muốn rời xa em thì đừng ngoảnh lại mà hãy đi đi. Em sẽ không rơi lệ đâu. Vì lòng em sẽ chỉ thêm yếu mềm mà thôi. Hình bóng anh xa dần khỏi em hiện lên thật mờ ảo! Chắc là nước mắt đang rơi rồi!"
Ký ức về sự chia ly có lẽ ai cũng từng có.
Điều đó không nhất thiết chỉ áp dụng trong tình yêu đôi lứa.
Cha mẹ đã rời xa sớm.
Người bạn không bao giờ có thể gặp lại vì một tai nạn không may.
Những kỷ niệm đã phai nhạt trong ký ức, hình bóng của chính mình trong những năm tháng rực rỡ giờ đây không thể quay đầu nhìn lại.
Tôi gửi gắm tâm trạng đó vào từng chữ, từng chữ của lời bài hát để truyền tải đến những người trước mặt.
"Chắc em sẽ nhớ anh nhiều lắm! Nhưng phải chịu đựng thôi. Để có thể lãng quên. Em sẽ không bao giờ yêu thêm lần nữa. Vì muốn trao tình yêu cuối cùng của mình cho anh, người đã quay lưng đi!"
Tôi trút bỏ mọi cảm xúc vào những nốt cao như muốn đâm xuyên thấu.
Tình yêu, nỗi nhớ, nỗi buồn, và sự chia ly.
Nói thì đơn giản nhưng tuyệt đối không phải là việc dễ dàng.
Có thể tạo ra những nốt cao vững chãi như vậy với âm lượng vang dội khắp không gian là điều mà ngay cả những ca sĩ chuyên nghiệp cũng không dễ dàng nghĩ tới.
Ca sĩ chuyên nghiệp tôi nói ở đây là những giọng ca thực lực chứ không phải thần tượng.
Tiếng piano dần trở nên êm dịu tiến về hồi kết.
Tôi quay trở lại với giọng hát trong trẻo như lúc ban đầu.
Cùng với đó, âm lượng vốn vang dội làm các giám khảo phải giật mình đã biến mất, thay vào đó chỉ còn là những lời thầm thì đầy nhọc nhằn vừa chạm đến bên tai.
"Mong anh hạnh phúc. Gặp được người phụ nữ... tốt hơn em."
Từ bỏ và buông bỏ tất cả.
Cái đầu gục xuống sàn một cách yếu ớt.
Vứt bỏ cả ký ức, cảm xúc, và sự luyến tiếc về người đó.
Mọi thứ đều đã [Resignation].
"...."
"...."
Gì vậy? Bài hát kết thúc rồi mà sao phản ứng lại thế này?
Không có phản hồi nào khiến tôi cũng khó mà ngẩng cái đầu đang cúi xuống sàn lên được.
Rõ ràng cho đến giữa bài phản ứng vẫn rất tốt mà, do quá tập trung nên tôi đã không quan sát được phần sau.
Chẳng lẽ tôi đã làm hỏng chỗ nào sao?
Rầm-!
Trong khi đầu óc tôi đang rối bời với đủ loại suy nghĩ, đột nhiên vang lên tiếng ghế bị kéo mạnh.
Chắc chắn là có ai đó đã đứng dậy.
Tôi khẽ ngẩng đầu lên thì thấy Nhà sản xuất Bae Il-man đang tiến lại gần với vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Chộp lấy-!
Bae Il-man bất ngờ nắm lấy tay tôi.
Người này bị gì vậy? Ông ta ném thẳng vào tôi một câu xanh rờn.
"Ký hợp đồng ngay đi!"
"Hả?"
Này chú ơi. Còn nhảy thì sao? Tôi cũng có chuẩn bị cả phần nhảy nữa mà...
Bộp bộp bộp-!
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng vỗ tay vang lên từ khắp phía.
Trong cơn bàng hoàng, tôi nhìn quanh thì thấy các giám khảo còn lại đều đã đứng dậy và vỗ tay hết mình.
"Lập tức soạn hợp đồng, ngày mai tôi cũng sẽ đặt lịch hẹn với Giám đốc, chúng ta hãy bắt đầu ngay từ nhóm ra mắt. Quả nhiên mắt nhìn của tôi không sai mà."
"...."
Tôi đã nghĩ từ nãy rồi, chú này đúng là kiểu người hay làm quá.
Tôi còn chẳng có ý định làm thực tập sinh, nhóm ra mắt cái nỗi gì!
Thế nhưng các giám khảo khác cũng tiến lại gần, giơ ngón tay cái lên và không ngớt lời khen ngợi con mắt tinh tường của Nhà sản xuất.
Chết tiệt thật!
Kế hoạch của tôi không phải thế này!
[Trong tục ngữ nước này có câu, nếu thích đồ miễn phí thì sẽ bị hói đầu đấy? Đây chính là nhân quả báo ứng cho việc định nuốt chửng học phí đấy.]
"Chết tiệt... Tôi muốn quay lại!"
Đó là khoảnh khắc mà câu thoại nổi tiếng trong bộ phim "Kẹo Cà Phê" hiện lên trong đầu tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn