Chương 90: Chương 89: Buổi Phát Sóng Chịu Phạt Thứ Ba
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~25 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Cảm giác như lịch trình đột ngột tăng lên vậy.
Không, không phải cảm giác mà thực tế là như vậy rồi.
Ngay thứ Bảy này tôi phải thực hiện buổi phát sóng chịu phạt, và tuần cuối cùng của tháng này đã có kế hoạch phát sóng làm quà tặng cho ngày Pepero.
Ngày Pepero là 11/11, tại sao lại làm sớm thế ư? Thật lòng mà nói, việc một người đàn ông làm mấy thứ này đã thấy hơi lấn cấn rồi, nếu lại tặng đúng vào ngày đó thì tôi thấy hơi rợn người.
Tôi mà lại đi tặng quà Pepero cho đàn ông vào đúng ngày Pepero sao?
Thật kinh khủng.
Để ngăn chặn thảm họa đó, tôi sẽ làm vào tuần cuối của tháng 10 và gửi đi ngay.
Như vậy thì khoảng mùng 2 hoặc mùng 3 tháng 11, những người xem may mắn trúng thưởng sẽ nhận được quà.
Sau khi kết thúc việc đó, vào thứ Bảy ngày 6/11 sẽ là kỳ thi tuyển của JYC Entertainment.
Cuối cùng, thứ Tư ngày 10/11 là ngày nhập ngũ của Lark.
[Cái cuối cùng thì chẳng liên quan gì cả đúng không?]
"Cái đồ Trợ Thủ máu lạnh vô tình này. Bạn bè nhập ngũ thì cũng phải ra tiễn một đoạn cho đúng đạo lý chứ."
[Là bạn bè sao? Tôi nhớ là người đó kém tuổi thật của Quản trị viên tận 4 tuổi cơ mà.]
"Im đi!"
Dù sao thì tôi cũng cảm thấy lịch trình khá dày đặc.
Thế nhưng tôi không thấy áp lực chút nào.
Không, ngược lại tôi còn thấy tràn đầy nhiệt huyết trong môi trường như thế này nữa là đằng khác.
Nghĩ đến việc sẽ khiến những người xem từng coi thường tôi nhất ở lĩnh vực này... tức là vũ đạo, phải kinh ngạc, tôi lại thấy có thêm sức mạnh dù đang mệt mỏi vì luyện tập khổ cực.
"Phải khác biệt ngay từ lúc bắt đầu. Hãy thu hút ánh nhìn đi nào. Dù trông có vẻ như đang đứng thoải mái nhưng em có thấy lực dồn vào phần đùi không?"
"Vâng."
"Ngay khi nhạc vừa nổi lên là phải ngẩng đầu lên và bật mạnh một cái, rồi hạ thân trên xuống và dùng tay phải thật mềm mại... Em hiểu cảm giác đó chứ?"
Kể từ khi tôi chấp nhận lời đề nghị của bà viện trưởng, giáo viên giỏi nhất ở đây đã kèm cặp tôi theo kiểu một chọi một.
Lúc đầu cô ấy định cho tôi vào luyện tập chuẩn bị cho kỳ thi tuyển của JYC Entertainment ngay lập tức, nhưng tôi đã phải năn nỉ rằng mình sẽ cực kỳ chăm chỉ để được dành ra ba ngày luyện tập điệu nhảy Rollin".
"Khép chân lại và hai tay đan chéo ở giữa! Sau đó là động tác liên kết! Mở ngực ra rồi khép lại... Không phải thế. Làm vậy thì mất hết cảm xúc rồi. Phải bật thật mềm mại chứ! Chỉ làm được bấy nhiêu thôi sao?"
Buổi học diễn ra cực kỳ nghiêm khắc.
Hoàn toàn là kiểu huấn luyện kiểu Sparta... nhưng đó lại chính là kiểu học mà tôi mong muốn.
Cái bản lĩnh được rèn luyện qua việc chịu đựng đủ loại sỉ nhục nhân cách từ cấp trên ở công ty đen tối (black company) của tôi lẽ nào lại sụp đổ chỉ vì bấy nhiêu đây.
"Nhịp 6, 7, 8 chân phải duỗi thẳng! Rồi tay phải đưa về phía trước, đầu phải ngoẹo sang bên trái chứ!"
"Vâng!"
Buổi học thỉnh thoảng cũng có chỗ bế tắc nhưng nhìn chung đã suôn sẻ hơn nhiều so với lúc mới bắt đầu.
Và rồi nó cũng đến.
Phần cao trào của điệu nhảy Rollin".
Tiếng hát tự động vang lên trong đầu tôi.
- Người hỡi hãy nói với em rằng anh yêu em!
- Rolling Rolling Rolling Rolling.
Tôi duỗi thẳng hai tay, sau đó xoay hông từ phải sang trái một cách nhịp nhàng.
1, 2, 3, 4!
Đúng nhịp điệu, tôi thu tay về trước ngực và cứ thế trượt xuống.
Trong lúc đó, chuyển động của hông vẫn tiếp tục không hề đứt quãng.
Lại một lần nữa, ở nhịp thứ tư, tôi vươn thẳng tay lên quá đầu.
Hai bàn tay nắm chặt mạnh mẽ từ từ hạ xuống, vuốt ve phía sau đầu một cách quyến rũ, rồi lại đi qua trước ngực và chạm đến eo.
Đồng thời, bằng một động tác liên kết mềm mại, tôi hạ thấp trọng tâm và cứ thế ngồi xổm xuống.
Tư thế dùng tay trái đỡ lấy khuôn mặt là điều cơ bản!
Tôi nhìn cô giáo với ánh mắt có chút tự hào.
"Cơ bản thì có vẻ ổn rồi đấy. Nhưng vẫn còn xa lắm. Thiếu sự tinh tế quá. Tại sao lúc ngồi xuống nhịp điệu lại gượng gạo thế kia? Và khi vuốt xuống dưới ngực, hãy làm sống dậy cảm giác mê hoặc hơn một chút đi."
"Vâng!"
Ba ngày thời gian như đã hứa.
Sự chuẩn bị để khiến người xem phải kinh ngạc đã hoàn tất.
Tôi đã học các năng lực liên quan đến nhảy múa và vũ đạo, đồng thời rèn luyện cơ bản trong một tuần.
Ba ngày huấn luyện tập trung để hoàn thiện sân khấu Rollin".
Và từ thứ Năm, tôi đã bắt đầu luyện tập cho kỳ thi tuyển của JYC Entertainment theo ý muốn của cô giáo.
Tại sao thứ Năm, thứ Sáu còn lại hai ngày mà tôi không luyện tập Rollin" ư?
Lý do thì hãy tự mình kiểm chứng đi.
- Hàng khủng sắp tới sao? Hàng khủng sắp tới sao? Hàng khủng sắp tới sao?
- Vậy là hôm nay số lượng bánh Pepero sẽ được quyết định dựa trên cuộc cá cược sao? Là 10 cái hay 50 cái đây?
- Chị ơi em muốn ăn bánh Pepero. Nghĩ đến việc không được ăn bánh Pepero là em thấy phát điên rồi. Chị muốn thấy em phát điên sao!?
- Thầy ở trên chắc là phát điên sẵn rồi ạ.
Tôi không nói lời nào, lặng lẽ di chuyển vào giữa màn hình.
Trang phục là chiếc váy liền màu rượu vang mà nhóm Brave Girls đã mặc khi biểu diễn trên M Countdown.
Đôi giày cao gót đế xuồng cực kỳ nổi bật.
Vì ngày hôm nay, tôi đã đặt lịch ở tiệm làm tóc và trang điểm từ trước.
- Thế này có đúng không? Bầu không khí điên rồ thật sự ㄷㄷ;; - Ơ... bình thường chỉ cần cô ấy vào tư thế định nhảy thôi là đã thấy buồn cười rồi. Mà sao hôm nay có vẻ khác khác nhỉ.
- Không lẽ tiêu đề buổi phát sóng hôm nay là "Hani che giấu kỹ năng vũ đạo" sao?
Ở giữa màn hình đặt một chiếc ghế bằng thép không gỉ.
Tôi lặng lẽ ngồi lên đó.
Tôi ném một ánh mắt hờ hững về phía góc phòng chứ không nhìn vào màn hình, khiến những người xem đang theo dõi phải sốt ruột.
Trong khoảng ba nhịp thở yên lặng, tôi phác họa lại sân khấu của ngày hôm nay.
Lát sau, khi đến thời gian đã cài đặt sẵn, nhạc nổi lên.
Ca khúc Rollin" của Brave Girls, bài hát đã tạo nên huyền thoại lội ngược dòng.
Cùng với tiếng búng tay ấn tượng ở phần dạo đầu, tôi hạ thấp trọng tâm và bắt chước theo.
- Ngày đó em chẳng thể nào quên, babe.
Một cử chỉ gợi cảm khi khép đôi chân đang hơi dang ra trong lúc ngồi trên ghế.
Đồng thời, tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào màn hình.
Trong khoảnh khắc, hơi thở của người xem như ngừng lại.
Một ánh mắt sắc lẹm như xuyên thấu tâm can.
- Nhìn em và nở nụ cười rạng rỡ của anh.
Tôi bật ngực tạo độ nảy (bounce), và đứng dậy đúng theo nhịp điệu chính xác.
Động tác nhấc nhẹ chân và vuốt tóc.
- Như bị mê hoặc, I"m fall in love.
Đúng như lời bài hát.
Một chuyển động mộng mị khi khẽ vuốt dọc theo đôi chân.
Và rồi tôi ngồi xổm xuống, khẽ tựa cánh tay lên ghế.
- Điên rồi. Điên rồi. Điên rồi.
- Cô ấy là nữ thần sao? Cô ấy là nữ thần sao? Cô ấy là nữ thần sao?
- Mẹ ơi con lớn lên muốn làm cái ghế! Mẹ ơi con lớn lên muốn làm cái ghế! Mẹ ơi con lớn lên muốn làm cái ghế!
- I wanna you.
Tôi giao phó thân trên cho chiếc ghế, còn phía sau là động tác luân phiên dậm chân đầy quyến rũ.
Khung chat bị lấp đầy bởi từ "ㅓㅜㅑ" (Oa).
Trong đầu người xem, hình ảnh tôi là đồ mù vũ đạo hay điệu nhảy robot trước đây đã biến mất từ lâu rồi.
Thứ còn lại chỉ là những người hâm mộ đang hoan nghênh sân khấu đầy bất ngờ của ngày hôm nay.
- Trong đầu em chỉ toàn là hình bóng anh thôi, em cũng sắp phát điên rồi.
Tôi đứng dậy khỏi ghế và đưa tay chỉ về phía trước.
Và lần đầu tiên tôi phô diễn chuyển động hông mềm mại.
Khung chat bị lấp đầy bởi những dấu ngã (), và ngay sau đó là những cơn mưa bóng nước bắt đầu nối đuôi nhau.
"Không dễ dàng chút nào."
Có lẽ vì là thực chiến nên tôi thấy căng thẳng hơn và hơi hụt hơi so với lúc luyện tập.
Thế nhưng tôi không thể dừng lại ở đây.
Dù không thể cảm nhận trực tiếp tại hiện trường nhưng tôi có thể tưởng tượng được.
Sự cuồng nhiệt của người xem và những tiếng reo hò họ gửi đến.
Những ánh mắt tràn đầy kỳ vọng hướng về tôi.
Đó chính là động lực thúc đẩy tôi vận động.
- Người hỡi hãy nói với em rằng anh yêu em!
Tôi bước lên ghế.
Đôi chân dài miên man duỗi thẳng.
Một phần nhờ hiệu quả của Vóc dáng cân đối Lv. 3, nhưng việc tập luyện đều đặn suốt gần hai tháng qua cũng đang giúp ích rất nhiều.
Tôi nhanh chóng giữ thăng bằng, dang rộng hai tay sang hai bên và chuẩn bị cho phần cao trào của bài hát.
- Rolling Rolling Rolling Rolling.
Điệu nhảy đã trở thành thương hiệu của Rollin' mà ai nấy đều cuồng nhiệt.
Tôi dẫn dắt chuyển động hông mà cô giáo đã nhấn mạnh nhất cùng những động tác tay thay đổi theo từng nhịp điệu một cách tự nhiên, đánh cắp trái tim của người xem.
Nụ cười của Squirtle-jwa?
Thật lòng tôi nghĩ đó là sức hút bẩm sinh hơn là ngoại hình.
Vì thế tôi không có ý định bắt chước nó một cách gượng ép.
Ngược lại, tôi không cười.
Một ánh mắt hờ hững, và một thái độ như thể chẳng có chút quan tâm nào.
- Điên rồi, điên rồi, điên rồi!
- Chúng ta đang sống trong thời đại của Hani!
- Chị ơi cho em xin lỗi trước ạ. Hiện tại em đang quỳ gối xem live đây ạ. Kết thúc em sẽ viết thư xin lỗi trên bảng tin ngay ạ.
- Tôi... tim tôi thấy lạ quá. Cứ đập thình thịch và run rẩy. Đây là... tình yêu sao?
- Đó là triệu chứng nhồi máu cơ tim đấy ạ. Mau đi bệnh viện đi bác ơi.
Phần 1: Kết Thúc.
Lời bài hát lại lặp lại.
Và điệu nhảy cũng vậy.
Vì thế, giờ đây tôi đã hoàn toàn rũ bỏ được sự căng thẳng và có thể tận hưởng sân khấu một cách trọn vẹn hơn.
- Em vẫn đang chờ đợi như thế này đây!
Lại một phần cao trào nữa.
Giọng cao vút vang lên và điệu nhảy trở nên năng động.
Một chân đặt lên ghế và thân trên hơi ngả về phía sau.
Trong tư thế đó, một màn sóng (wave) đầy cảm xúc bắt đầu.
- N-nảy tưng tưng kìa! Điên rồi! Cái này điên thật rồi!
- Bác ơi nói thế là bị cấm đấy nhé hahaha.
- Oa... giờ chỉ biết cười thôi. Thật sự là Hani che giấu sức mạnh sao? Là cái này sao? hahaha. Suốt thời gian qua hoàn toàn giả vờ làm đồ mù vũ đạo để hôm nay vẽ nên một bức tranh lớn thế này sao?
- Thiết kế điên rồ thật sự.
[Run Hani đã ủng hộ 5000 bóng nước.] - Run Hani: Tuyệt vời quá.
Hội trưởng cũng tham gia đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy rực rỡ.
Bầu không khí cuồng nhiệt không có dấu hiệu hạ nhiệt.
Thế nhưng bài hát nào cũng có lúc kết thúc.
- Em vẫn đang chờ đợi mà Babe. Just only you.
Kết thúc bằng lời bài hát cuối cùng với tư thế ngồi trên ghế, hai chân hơi dang ra.
Hình ảnh không nhìn vào màn hình mà nhìn xuống mặt đất trông thật mong manh và cô độc, khiến trái tim người xem thắt lại.
- Diễn lại đi, diễn lại đi, diễn lại đi!
- Những người xem hèn mọn này đã lỡ không nhận ra nữ thần vũ đạo Hani. Chúng tôi xin dập đầu tạ lỗi ngay ạ.
- Từ hôm nay tôi sẽ lạy 108 cái về hướng nhà Hani trong vòng một tuần. Làm ơn hãy cho tôi bánh Pepero...
- Á;; Đúng rồi. Còn vụ bánh Pepero nữa. Làm sao đây... cuộc bình chọn này điên mất thôi.
Sân khấu đã thành công rực rỡ.
Hơn 2000 người xem đồng thanh ca tụng.
Thế nhưng kết quả của cuộc bình chọn có liên quan đến bánh Pepero thì sao?
"Này! Lũ không có lương tâm kia!"
- Khụ... chúng tôi xin lỗi.
- Đúng thế. Chúng tôi thừa nhận. Chúng tôi đúng là lũ tồi tệ. Làm sao mà sau khi xem một sân khấu thế này lại có thể...
[Cua-dong-nam-beo đã ủng hộ 5000 bóng nước.] - Cua-dong-nam-beo: Xin lỗi nhé. Nhưng tôi thèm ăn bánh Pepero quá.
Kết quả cuộc bình chọn là tôi đã thua.
Sau khi xem một sân khấu như thế này mà vẫn vứt bỏ lương tâm vì bánh Pepero, lũ người xem xấu tính này!
Quả nhiên người xem là ác quỷ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn