Chương 342: Mối Thù Máu Đây!
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~25 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Sáng Chủ Nhật, sau khi trải nghiệm nhảy dù, tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra và bật stream vào buổi chiều.
Đó là một trải nghiệm cực kỳ phấn khích và tôi rất muốn khoe với người xem, nhưng vì vẫn còn khá lâu mới đến lúc đăng video nên tôi quyết định giữ kín miệng.
- Haha! Hani, chào nhé.
- Có lịch trình hay nội dung gì về audition Đặc Đẳng Xạ Thủ chưa sếp? Giấu kỹ quá làm tôi tò mò muốn chết đây này.
- Nhìn video thấy cơ bản là có súng tiểu liên, các loại lựu đạn có thể ném, rồi súng bắn tỉa, dùng cả bộ đàm nữa... còn gì nữa không nhỉ?
- Việc có Tử vong, Bị thương nhẹ, Bị thương nặng chắc cũng có ý nghĩa gì đó. Bị thương nhẹ thì thấy vẫn chiến đấu bình thường, còn bị thương nặng thì nằm im như tử vong vậy, khác nhau chỗ nào nhỉ?
- Stream của Hani mà hôm nay toàn nói chuyện Đặc Đẳng Xạ Thủ thế này. Hahaha. Mọi người quan tâm đến sếp chút đi.
- Chuẩn luôn, mấy ông lính mới đúng là có vấn đề mà.
[Dallyeo Hani đã ủng hộ 3. 000 bóng nước.] - Dallyeo Hani: Sếp ơi, lần trước tôi đã nhận được sự tiếp đãi rất tốt. Cảm ơn sếp nhé.
"A! Hội trưởng. Không có gì đâu ạ. Chính tôi mới là người phải cảm ơn chứ. Công việc của anh đã giải quyết ổn thỏa chưa?"
Đó là vị hội trưởng đã không xuất hiện trên stream suốt một tuần vì lịch trình bận rộn ở công ty.
Sau khi chào hỏi vui vẻ, tôi chính thức bắt đầu buổi phát sóng hôm nay.
"Mọi người ơi, hôm nay tôi định thực hiện content "Khoe khoang" như đã nói lần trước. Lúc nãy tôi kiểm tra thấy bảng tin mới lập ba ngày mà đã vượt quá 70 trang rồi. Không thể để mặc đó được nữa nên hôm nay tôi quyết định triển khai content này luôn."
Đây không phải là content do tôi tự nghĩ ra.
Hầu như BJ nào cũng từng làm qua ít nhất một lần vì độ nổi tiếng của nó.
Vì vậy, người xem cũng không cần tôi giải thích nhiều, ngay khi tôi lập bảng tin, họ đã hưởng ứng nhiệt tình và tạo ra vô số tư liệu cho buổi phát sóng hôm nay.
"Trước khi bắt đầu, tôi nói trước là những hình ảnh đồi trụy hay kinh dị sẽ bị cho vào danh sách đen ngay lập tức. Tôi đã nói rõ rồi đấy nhé. Đừng có để đến lúc đó lại bảo là không nghe thấy."
- Hahaha. Hôm nay lâu rồi mới có buổi hành hình công khai à?
- Chạy ngay đi! Pentakill! Hani đang nổi điên rồi.
- Tôi sợ quá... Cứ thế này thì chết hết mất!
- Triển thôi! Triển thôi! Triển thôi!
Tôi truy cập vào trang cá nhân và để bảng tin hiện lên trên màn hình cho người xem thấy.
"Nào! Vậy thì hãy kiểm tra bài đăng đầu tiên..."
Tôi chưa kịp dứt lời.
[Hani ơi, tôi khoe bộ sưu tập phim người lớn tôi sưu tầm được này!]
"Cái người này bị điên à! Sao lại thế này!"
Kiểm tra biệt danh thì thấy là "Chuyên Gia Phim Người Lớn".
Chỉ nhìn cái này thôi cũng đủ bằng chứng rồi, nhưng vì tôi luôn kiểm tra kỹ lưỡng để không có nạn nhân nào bị oan sai nên tôi đã cho anh ta cơ hội giải thích.
- Chuyên Gia Phim Người Lớn: Không, tôi oan quá. Phim người lớn thì có làm sao. Nội dung phim này cũng cảm động lắm đấy.
"Hầy, ai mà chẳng nói thế. Không chỉ có cảnh nóng mà còn có cả cốt truyện nữa. Tạm thời cấm chat anh nhé. Các quản trị viên kiểm tra trước giúp tôi với. Lỡ chiếu mấy cái linh tinh lên màn hình là bị khóa kênh như chơi đấy."
Sau khi kiểm tra xong, hình phạt sẽ tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng.
Dù sao thì ngay từ lượt đầu tiên đã bị chơi khăm khiến tâm trạng tôi không được tốt, tôi cau mày chờ đợi lời nói của quản trị viên.
- Hani Samchon Fan: Ờ... cái này, chắc là không sao đâu sếp.
"Dạ? Không, anh Samchon Fan ơi. Tôi thất vọng về anh quá! Chẳng lẽ cùng là đàn ông nên anh định bao che cho nhau trong mấy chuyện này sao? Thật là! Để tôi tự kiểm tra."
Đáng lẽ tôi phải nhận ra sớm hơn.
Nhìn thấy phản ứng cười ngặt nghẽo của người xem trong khung chat, lẽ ra tôi phải tinh ý nhận ra điều gì đó, nhưng tôi vẫn cứ thế nhấp vào bài đăng.
Và rồi tôi đứng hình ngay lập tức.
Những chiếc đĩa DVD được sắp xếp gọn gàng trên bàn, nhìn vào tiêu đề của chúng thì...
Cuộc đời của Chúa, Sự giác ngộ của Đức Phật, Khổ hạnh chân chính, Con đường Thập tự giá, vân vân...
Đúng nghĩa đen là những bộ phim về các bậc "Thánh nhân" (Thánh nhân và Người lớn trong tiếng Hàn đồng âm).
- Hahaha. Không biết sếp đang nghĩ cái gì đen tối thế không biết. Toàn là phim về cuộc đời của các bậc thánh nhân vĩ đại thôi mà.
- Chuẩn luôn! Thật thất vọng quá. Trong đầu Hani có yêu ma rồi! Cút ngay! Mau lui ra cho ta.
- Hê hê! Em hiểu chị mà. Em cũng hay nghĩ mấy chuyện đen tối giống chị vậy đó. Nên chị chơi với em đi. Chắc chúng mình hợp gu lắm!
- Hani đừng có chuyển màn hình nữa, hãy vào tìm kiếm file rồi gõ "Chim gõ kiến" với "Sếu" đi. Rồi xác nhận cho mọi người xem luôn. Triển luôn đi.
- Biến lớn đến chưa? Biến lớn đến chưa? Biến lớn đến chưa?
"..."
Tôi đã hoàn toàn sập bẫy cú lừa của người xem.
Đúng là cái đám người xem này!
Sau khi dẹp loạn đám người đang cười nhạo mình, tôi chuyển sang bài đăng khoe khoang tiếp theo.
"À! Nhắc trước là những bài có lượt đề xuất quá thấp thì xin lỗi nhưng tôi sẽ bỏ qua nhé. Vì nếu kiểm tra hết thì chắc phải mất mấy ngày mới xong mất. Hiểu chưa?"
Được sự đồng ý của người xem, tôi lướt qua trang đầu tiên và thấy bài đăng gần cuối có hơn 100 lượt đề xuất nên quyết định kiểm tra.
[Kỷ niệm ngọt ngào với Hani. Bóc lớp vỏ ngoài ra rồi liếm thật ngon lành...]
"Á, điên mất thôi! Tiêu đề kiểu gì thế này?"
Chỉ nhìn tiêu đề thôi là muốn cho ngay vào danh sách đen rồi.
Nhưng vì đã có tiền lệ lúc nãy nên tôi nén cơn giận và bảo quản trị viên kiểm tra trước.
Nghe bảo là không có vấn đề gì.
Phù... Lần này lại là nội dung lừa đảo gì đây.
Nhấp vào xem nội dung thì thấy một bức ảnh được đăng lên.
Đó chính là chiếc bánh Pepero tự làm mà tôi đã làm trong sự kiện ngày Pepero và gửi cho những người trúng giải.
Không, vậy là cái việc bóc lớp vỏ ngoài ra rồi liếm ngon lành chính là cái bánh Pepero đó sao?
Định giỡn mặt với tôi hả!?
- Hahaha. Nhìn cái bản mặt ngơ ngác của Hani kìa, đáng yêu xỉu.
- Kìa! Trúng đậm rồi, trúng đậm rồi. Hôm nay sếp cắn câu hơi bị nhiều đấy nhé.
- Ôi trời, mồi của tôi vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Hy vọng Hani sớm tới đớp mồi của tôi.
- Hahaha. Không biết đám này là antifan hay là người xem nữa. Cứ đi trên dây giữa ranh giới mong manh thế này à.
- Đúng là Hani phải trêu mới vui!
"..."
Mới bắt đầu chưa được bao lâu mà tôi đã cảm thấy tinh thần mình lung lay dữ dội.
Cứ thế này thì hỏng bét.
Vẫn còn rất nhiều thời gian phát sóng mà.
Tôi vội vàng tìm kiếm một bài đăng nào đó có thể giúp mình chữa lành.
[Mời mọi người ngắm mấy bé mèo, bé cún đáng yêu nè!] Đúng rồi, xem cái này để chữa lành chút đi.
Nghĩ vậy, tôi nhấp vào bài đăng ngay lập tức.
Trong bối cảnh một ngôi nhà bình thường, một chú chó Maltese đáng yêu đang nằm sấp bụng trên sàn nhà.
Bộ lông trắng muốt và đôi mắt đen láy trông thật dễ thương.
Và tiếp theo là một chú mèo tam thể đang ngồi trên ghế sofa.
Có vẻ như đây là một ngôi nhà nuôi cả mèo và chó cùng nhau.
"Oa, đáng yêu quá. Hồi nhỏ tôi cũng từng nuôi chó đấy. Nhưng vì phải chuyển nhà nên chúng tôi định mang nó về quê gửi. Thế mà lần sau về thì nghe bảo lúc mở cửa nó đã chạy mất tiêu rồi..."
- Có thật là nó chạy mất không?
- Có phải chú chó đó biến mất vào khoảng mùa hè không?
- Hahaha. Người xem điên hết rồi. Vừa phải thôi chứ. Cứ thế này sếp nổ tung cho mà xem.
- Đám antifan lại lén lút bò ra rồi kìa. Đúng là lũ gián mà. Hahaha. Chắc đến ngày tận thế chúng nó vẫn sống sót mất.
"... Những ai vừa nói mấy câu kỳ quặc đó đều bị cấm chat 5 phút nhé. Hãy tự kiểm điểm đi."
Tôi vừa quản lý khung chat vừa tiếp tục content.
Dù khởi đầu hơi gian nan nhưng càng về sau, có rất nhiều thứ để khoe khiến cả tôi và người xem đều phải trầm trồ, bầu không khí trở nên rất tốt.
Có người khoe căn hộ cao cấp mình đang sống, có người khoe bộ sưu tập tem hay tiền ngoại tệ hiếm mà mình sưu tầm bấy lâu nay, lại có người chứng minh mình đang theo học tại Đại học Quốc gia Seoul.
"Oa... Tôi không ngờ trong số những người xem stream của mình lại có nhiều người tuyệt vời đến thế."
- Hừm! Biết rồi thì liệu mà phục vụ cho tốt vào. Chúng tôi không phải hạng người dễ dãi đâu nhé?
- Đó là lời của đại diện hội thất nghiệp trong góc phòng phát biểu.
- Hahaha. Cùng cảnh ngộ sao lại cắn nhau thế. Đừng cãi nhau nữa, lo mà dọn phòng đi. Bốc mùi đàn ông độc thân rồi kìa. Đồng ý không?
- Đây chính là mức trung bình của người xem nè. Sống trong căn hộ cao cấp ở Gangnam, học Đại học Quốc gia Seoul, lái xe Mercedes và có sở thích sưu tầm rượu vang đắt tiền.
- Anh ơi. Mẹ anh đang khóc mỗi ngày kìa. Làm ơn tỉnh táo lại đi anh.
"Mọi người đừng cãi nhau nữa, giờ chúng ta xem cái cuối cùng nhé. Đã hơn 10 giờ rồi."
Content hôm nay cảm giác không phải là cú nổ lớn nhưng cũng đạt mức khá.
Dù đang là giờ vàng mà các BJ phát sóng nhiều nhất nhưng số lượng người xem vẫn duy trì ổn định ở mức 10. 000 người.
Hơn nữa, mọi người cũng chat rất nhiệt tình.
"Hừm, bài đăng cuối cùng là... À! Cái này hay nè. Lượt đề xuất khủng khiếp luôn."
Đó là một biệt danh tôi chưa từng thấy bao giờ.
Biệt danh là "BanVoiHani" (Bạn Với Hani), và lượt đề xuất đã vượt quá 300, là bài đăng nhận được sự hưởng ứng tốt nhất trong số các bài tôi kiểm tra hôm nay.
Và tiêu đề của bài đăng là...
[Tôi xin khoe lịch sử đen tối của Hani!]
"Cái gì đây?"
Không, tôi bảo mọi người khoe cái gì của bản thân mình cơ mà, sao lại đi khoe lịch sử đen tối của tôi?
Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy có điềm chẳng lành.
Hơn nữa, cái biệt danh khả nghi đó cũng khiến tôi bận tâm.
Vì vậy, tôi nhanh chóng nhấp vào bài đăng và kiểm tra nội dung.
"..."
- Ôi trời! Nhìn Hani mặt đỏ bừng nằm đó trông quyến rũ quá đi mất. Tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi.
- Hani là nữ thần sao! Hani là nữ thần sao! Hani là nữ thần sao!
- Hả! Ảnh này là sao vậy. Sếp uống rượu à? Hình như là ở phòng karaoke, chuyện gì thế này?
Đó là một nơi mà tôi cảm thấy dường như mình đã từng thấy ở đâu đó.
Một bức ảnh chụp tôi đang nằm bệt dưới sàn với đôi gò má đỏ ửng vì say rượu.
Nhìn lại lúc đang tỉnh táo thế này thấy thật là xấu hổ quá đi mất.
Và ngay sau đó còn có một thứ nữa, không phải ảnh mà là một file âm thanh.
Khi tôi phát nó, giọng nói quen thuộc của tôi vang lên ngay lập tức.
"Tôi không có say! Ư ư... Đã bảo là không say mà!"
"..."
Chỉ nghe giọng thôi cũng đủ biết là đã say mèm rồi.
Thế mà tôi còn đang làm loạn đòi uống thêm rượu nữa chứ.
Lẽ dĩ nhiên, khung chat nổ ra những tràng cười sảng khoái.
Những dòng chat "Hahaha" tràn ngập màn hình, và có rất nhiều người trêu chọc rằng buổi khoe khoang hôm nay thì thói xấu khi say rượu của tôi là quán quân.
Và tôi đã nhận ra.
Danh tính của kẻ đã đăng bài này với biệt danh "Bạn Với Hani"!
"Kim Yun-jin, mày chết chắc rồi!"
Cái thằng ranh con như con mèo rừng, chỉ chực chờ cơ hội để trả thù sau khi bị tôi đá vào chỗ hiểm.
Có vẻ như nó đã âm thầm theo dõi buổi phát sóng của tôi.
Tôi vội vàng tìm kiếm trong danh sách người xem nhưng có vẻ nó đã đánh hơi thấy điềm chẳng lành và chuồn mất rồi.
Quên mất là mình đang lên sóng, tôi cầm điện thoại gọi ngay cho nó.
Thế nhưng chỉ nghe thấy tiếng thông báo rằng điện thoại đang tắt máy.
"Ư ư... Kim Yun-jin, cứ đợi đấy!"
Đàn ông bị đá vào chỗ hiểm lúc say rượu một chút thì có làm sao đâu, sao lại trả thù hèn hạ thế này chứ!
[Hãy thử nghĩ xem nếu lúc còn là đàn ông mà bạn bị đá mạnh vào chỗ đó xem. Hơn nữa còn chưa nhận được lời xin lỗi nào.]
"..."
Trong khoảnh khắc lương tâm tôi cũng thấy hơi cắn rứt, nhưng giờ tôi là phụ nữ rồi.
Tôi không biết nỗi đau của đàn ông khi bị đá vào chỗ đó đâu!
Tôi cứ thế mặt dày hạ quyết tâm sẽ thực hiện một cuộc trả thù đẫm máu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn