Chương 312: Đội Vô Địch Bóng Chày Là Ai?
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Sau cú Fastball đầy uy lực ở quả đầu tiên, lựa chọn thứ hai của tôi là một cú Slider.
Với cầu thủ đánh bóng thuận tay phải, bóng sẽ xoáy vào trong... còn với cầu thủ thuận tay trái, bóng sẽ xoáy ra ngoài, một vũ khí lợi hại như thanh bảo kiếm vậy!
Từ trước đến nay, tôi ít khi dùng Slider so với Curveball.
Thực tế là với những đối thủ trước đây thì chỉ cần bấy nhiêu là đủ, và tôi dự đoán rằng việc giấu đi một vũ khí sẽ mang lại hiệu quả lớn hơn trong trận chung kết.
Và dự đoán đó hoàn toàn chính xác.
Bởi vì tôi đã đánh lừa được hoàn toàn Luke, người đang phân vân giữa Fastball và Curveball.
Nhìn vẻ mặt thẫn thờ của anh ta là đủ hiểu.
Có vẻ anh ta định bỏ qua quả đầu tiên để quan sát, nhưng sau khi vung gậy hụt trước cú Slider, cảm xúc của anh ta thay đổi rõ rệt.
Chắc chắn là anh ta đã có sự tính toán từ trước.
Và cú Slider của tôi đã đập tan hoàn toàn sự tính toán đó, dù tôi cũng chẳng biết anh ta tính gì.
Với những đối thủ đang bị dao động tâm lý thế này, có một liều thuốc đặc trị.
Chính là cú Fastball nhanh như điện xẹt của tôi!
Bộp-!
"……."
"Strike! Out!"
Oa oa oa-!
Khi tâm trí rối bời, phản ứng của cơ thể tự nhiên sẽ chậm lại.
Cú Fastball vốn đã nhanh nay lại càng nhanh hơn trước tốc độ phản ứng chậm chạp của đối phương.
Luke vung gậy hụt, và những người từng dự đoán một cuộc đối đầu cân sức đã phải reo hò trước thực lực áp đảo của tôi.
Ba quả, ba Strike.
Một chiến thắng áp đảo nhất mà một cầu thủ ném bóng có thể thể hiện!
"Nice! Đúng là Hani mà."
"Yê ê ê ê!"
"Hani à, đội trưởng sẽ đặc biệt khao em thịt bò Hanwoo. Đại hội kết thúc là chuẩn bị tinh thần đi nhé!"
Thấy tôi dễ dàng hạ gục tay đập giỏi nhất của Đội Mountain, các thành viên trong đội phấn khích hò hét.
Vì không khí quá náo nhiệt, trọng tài phải vẫy tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh lại.
Sân vận động yên tĩnh trở lại.
Cầu thủ đánh bóng số 2 vung gậy vài cái rồi bước vào vị trí.
Nhưng có gì đó lạ lắm.
Một cảm giác khác lạ mà tôi chưa từng thấy ở những cầu thủ đánh bóng khác.
"Cái gì thế nhỉ?"
Tôi dùng thị lực tăng cường để quan sát cầu thủ đánh bóng.
Tư thế hơi khom khom trông có vẻ kỳ quặc, nhưng không đến mức tạo ra cảm giác khác lạ, vậy rốt cuộc là cái gì?
Đến khi trọng tài giục giã mau chóng bắt đầu, tôi mới phát hiện ra nguồn cơn của sự khác lạ đó.
Anh ta đang cầm gậy cực kỳ ngắn.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra ngay.
Đội Mountain đang định dùng chiến thuật "khủng bố" số lượng quả ném.
Tôi nhớ đã từng đọc được điều này trên cộng đồng mạng.
Khi bàn luận về vấn đề thể lực của tôi, có người đã đặt câu hỏi: Nếu Đội Mountain cảm thấy không có cửa thắng ở môn bóng chày, họ sẽ dùng nó như một quân bài bỏ đi và tập trung vào việc khủng bố số lượng quả ném của tôi thì sao.
Hầu hết các câu trả lời bên dưới đều mang tính tiêu cực.
Có người nói nếu kiệt sức hoàn toàn rồi đi thi bơi thì có thể xảy ra tai nạn... Nói chung, mọi người đều bảo nếu Đội Mountain dùng thủ đoạn độc ác đó thì sự nghiệp của tôi coi như xong phim.
Cốp-!
Họ cố gắng tạo ra những cú Foul bằng mọi giá.
Ý chí kiên trì đó thể hiện rõ mồn một qua ánh mắt của họ, mục đích duy nhất chỉ là để gậy chạm được vào bóng.
Có người sẽ nghĩ rằng đây đâu phải chuyên nghiệp, chỉ là đại hội thể thao giữa các BJ thôi mà, có cần phải làm đến mức đó không.
Nhưng nếu họ thực sự làm đến mức đó, nghĩa là họ cực kỳ nghiêm túc với chuyện này.
"Phù……."
Hiệp 3, một Out.
Và tôi đang đối đầu với cầu thủ đánh bóng số 3.
Cho đến giờ tôi chưa để ai lên được căn cứ (base) số 1 cả.
Và đội chúng tôi đang dẫn trước 1-0.
Nhưng vấn đề là số lượng quả ném của tôi đang tăng vọt.
Ít nhất mỗi cầu thủ đánh bóng tôi cũng phải ném 4 quả.
Đây mới là cầu thủ thứ 8 mà số quả ném đã lên tới 35 rồi.
"Bắt đầu thấy bực mình rồi đấy."
Với dáng vẻ chỉ nhắm đến việc để gậy tiếp xúc với bóng, anh ta cầm gậy ngắn và đứng lùi hẳn về phía sau vị trí đánh bóng để quan sát bóng lâu nhất có thể.
Đúng là kiểu bất chấp tất cả vì chức vô địch tổng sắp.
Tôi hiểu tâm trạng đó, nhưng vì tôi là người đang bị nhắm vào nên không tránh khỏi cảm thấy bực bội.
Chắc là vì thế.
Tôi vô thức dồn thêm lực và ném bóng nhanh hơn một chút.
Bộp-!
"……!"
"Strike! Out!"
Vẻ mặt thẫn thờ của cầu thủ đánh bóng số 3 hiện rõ khi anh ta định bắt đầu tăng số quả ném trong tình thế Two Strike No Ball.
Ném xong tôi cũng giật mình tự nhủ "Chết tiệt!".
Cảm giác như tôi đã dùng khoảng 90% sức lực để ném vậy.
Ước chừng vận tốc khoảng 128? 129? Dù sao chắc cũng chưa đến 130km/h, nhưng rõ ràng là nhanh hơn hẳn so với vận tốc tối đa tôi từng thể hiện trước đây.
"Gì thế, vừa rồi nhanh khủng khiếp luôn."
"Đúng thế. Không có máy đo tốc độ à? Cảm giác đó là quả bóng nhanh nhất từ trước đến giờ luôn đấy."
Tiếng xì xào của mọi người khiến tôi hơi lấn cấn, nhưng tôi nghĩ đã đâm lao thì phải theo lao thôi.
Vả lại, ném đến 125km/h đã đủ gây chú ý rồi, thêm lên 129km/h mà không vượt quá 130km/h thì chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Trong lúc đó, một nhân viên đã mang máy đo tốc độ đến.
Cầu thủ số 3 bị loại đã lui ra, và cầu thủ số 4 bước vào vị trí.
Đã đâm lao thì phải theo lao, tôi sẽ nhanh chóng lấy thêm một Out nữa khi đối phương còn đang ngơ ngác, và quả này sẽ là quả quyết định.
Chiến thuật đó của tôi đã phát huy tác dụng hoàn hảo.
Bộp-!
"……!"
"Strike! Out!"
Anh ta định bắt đầu kéo dài số quả ném từ quả thứ ba, nhưng trước tốc độ nhanh hơn hẳn dự kiến, anh ta thậm chí còn không kịp chạm gậy vào bóng trước khi nó nằm gọn trong găng tay của cầu thủ bắt bóng.
Tiếng hô Strike Out vang dội của trọng tài đã xua tan đi sự bực bội đang âm ỉ trong tôi.
"1, 129km/h!"
"Cái gì? Thật á? Tốc độ đó thật sao?"
"Hả! Cái này có khi phải kiểm tra doping không nhỉ? 125km/h đã đáng kinh ngạc rồi, đằng này lại là 129km/h. Thật không thể tin nổi."
"Đúng là lãng phí tài năng mà. Nếu đi theo con đường thể thao từ sớm thì chắc giờ đã làm nên chuyện lớn rồi."
Tiếng kêu kinh ngạc của nhân viên trở thành một sự náo động lớn lan rộng ra xung quanh.
Các thành viên Đội Mountain cũng tỏ ra bàng hoàng trước tình huống nằm ngoài dự tính này.
Thực tế, chiến thuật tăng số quả ném cũng không hề dễ dàng.
Họ định đợi đến Two Strike rồi mới bắt đầu nhắm vào những cú Foul, nhưng nếu lỡ đánh ra một cú Ground Out hoặc vung hụt thì sẽ bị loại ngay mà chẳng làm được gì.
Tất nhiên, họ làm vậy vì tính toán rằng nó sẽ giúp ích cho đội hơn là đối đầu trực diện với tôi.
Dù sao thì khi vận tốc bóng của tôi đột ngột tăng lên, độ khó của việc đó cũng tăng theo là điều hiển nhiên.
Điều đó đã được chứng minh trong lượt tấn công ở hiệp 4 và hiệp 5 của Đội Mountain.
"Strike! Out!"
"Chết tiệt……"
Các cầu thủ đánh bóng của Đội Mountain lùi bước với vẻ mặt đầy hậm hực trước tiếng hô Strike Out dứt khoát.
Trước chiến thuật lấy Strike dễ dàng rồi dùng cú ném quyết định để giành Strike Out của tôi, họ không thể kéo dài thêm số quả ném và đành chấp nhận bị loại.
Thậm chí đến cuối cùng, có người vì tâm lý dao động nên đã bỏ cuộc và vung gậy ngay ở quả thứ hai, dẫn đến một cú Ground Out giúp tôi tiết kiệm được số quả ném.
Tất nhiên, dù vậy thì số quả ném của tôi cũng đã tăng lên nhiều so với các trận bình thường, nhưng không đến mức ảnh hưởng quá lớn.
Dù sao thì nhìn thấy vẻ mặt hậm hực của cầu thủ Đội Mountain là tôi thấy mãn nguyện rồi.
"Đội Jeong Star thắng với tỷ số 1-0. Xin chúc mừng Đội Jeong Star đã vô địch môn bóng chày!"
Oa oa oa-!
"Thắng rồi! Chúng ta làm được rồi!"
"Hani à! Chỉ có em thôi."
"Chị là nhất!"
Trận đấu kết thúc như vậy và trọng tài tuyên bố chiến thắng thuộc về đội chúng tôi.
Các thành viên trong đội ùa về phía tôi từ khắp nơi.
Sau đó, họ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế túm lấy tôi rồi tung lên trời.
"Á á á!"
Cảm giác cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng, chiến thắng trọng lực.
Đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm cảm giác này nên vô thức hét lên.
Các thành viên vừa cười nắc nẻ vừa liên tục tung tôi lên không trung.
Tiếng vỗ tay của các BJ đứng xem xung quanh vang lên không dứt.
"Thật là... một trận đấu thực sự tuyệt vời."
"Một trận đấu bắt đầu bằng những cú Strike Out áp đảo của Hani và kết thúc bằng màn ném bóng đầy nỗ lực của cô ấy. Thật tuyệt vời. Đặc biệt là vận tốc 129km/h đó. Càng nghĩ càng thấy..."
Nghe những lời cảm thán của các MC, tôi thận trọng đặt chân xuống đất.
Nhìn sang phía đối diện, tôi thấy các cầu thủ Đội Mountain dù mang vẻ mặt khá hậm hực nhưng vẫn vỗ tay công nhận thực lực của tôi.
Thực ra, điều tôi muốn xác nhận hơn cả là phản ứng của người xem.
Nhận những tràng pháo tay xung quanh, tôi quay về chỗ ngồi và tìm điện thoại.
- Những cú ném của Hani thực sự mang lại cảm động. Khi đối phương dùng thủ đoạn hèn hạ để tăng số quả ném, cô ấy đã dùng vận tốc nhanh hơn để vượt qua sao? Cái này hoàn toàn là truyện tranh thiếu nhi rồi còn gì. Cảm động phát khóc luôn, thật đấy.
- Đừng có làm quá kkk. Nhưng mà Hani thực sự phải kiểm tra doping đi chứ. Nhìn kiểu gì cũng không phải người bình thường mà.
- BJ mà đòi kiểm tra doping kkk. Bộ cứ người bình thường làm tốt là phải bị nghi ngờ à.
- Đừng có quan tâm đến mấy đứa muốn gây chú ý. Nếu không phải hạng muốn gây chú ý thì chắc là fan của Đội Mountain hoặc mấy đội mờ nhạt khác thôi. Vì Hani quá nổi tiếng nên họ mới làm thế đấy.
- Nhưng mà công nhận là đỉnh thật. Cuối cùng một mình bả gánh cả trận đấu. Hani ơi, mau mở livestream đi. Tôi muốn gia nhập hội fan quá.
Phản ứng của người xem cực kỳ tốt.
Tất nhiên thỉnh thoảng vẫn có những bình luận định hướng dư luận về tôi theo hướng kỳ quặc, nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Đại đa số người xem đều hài lòng và yêu thích màn trình diễn của tôi.
Sau khi xác nhận những phản ứng đó, tôi mới thực sự cảm thấy trận đấu đã kết thúc một cách trọn vẹn.
Cảm giác thật tuyệt.
Cảm giác sảng khoái khi đạt được điều mình mong muốn.
56 quả ném.
Đó là số lượng quả ném tôi đã thực hiện trong trận chung kết để giành chức vô địch.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn