Chương 263: Hết Thời Rồi Cưng!
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương - Hahaha chuyện này có thật không vậy? Hay là máy đo tốc độ bị chỉnh sửa rồi? Chắc Jeong Star muốn câu view thôi. Làm thế này rồi chiêu mộ Ha-ni để hút hết người xem chứ gì.
- Ây da, dù sao thì cũng cược tận 19 triệu won mà, lão dám làm thế sao?
- Dù sao thì chỉ cần thắng một lần là được mà, có khi lão bỏ môn bóng chày rồi cũng nên. Lão Jeong Star này làm kịch bản với diễn sâu quá nên khó tin thật sự.
- Nhưng nếu 124km/h là thật thì sao? Hahaha chỉ nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi. Một người chưa từng được huấn luyện bài bản... lại còn là phụ nữ mà ném được 124km/h á? Có lý không cơ chứ.
- Có khi Ha-ni là người ngoài hành tinh cũng nên. Giả làm con người để đi dạo chơi nhân gian ấy.
- Dạo chơi? Hahaha thà bảo là rồng dùng phép biến hình còn nghe hợp lý hơn. Dạo chơi cái nỗi gì.
- Thật lòng mà nói vụ này phải bắt Ha-ni đi kiểm tra doping. Đúng không?
- Hahaha bộ đây là thế vận hội Olympic hay sao mà đòi kiểm tra doping, hài hước thật đấy.
- Biết rồi, mọi người ra ngoài hết đi. Tôi chỉ muốn ở riêng với Ha-ni tiểu thư thôi.
- Bạn mới là người nên biến đi đấy. Mấy con "trâu nước" (simps) bắt đầu ló đầu ra rồi kìa.
Phản ứng của người xem đạt mức kỷ lục từ trước đến nay.
124km/h là tốc độ mà ngay cả trong các giải bóng chày phong trào, nơi tập trung nhiều người có kinh nghiệm, cũng không dễ dàng bắt gặp.
Hơn nữa, nếu tính cả độ hoàn thiện của Cú Xoáy lúc nãy thì đây quả thực là một đẳng cấp điên rồ đối với người bình thường.
Những thông tin này nhanh chóng lan truyền khắp các cộng đồng mạng.
Hiện tại là 1 giờ 40 phút chiều.
Vốn dĩ vào chiều ngày thường lượng người xem đã đông rồi, giờ lại càng tăng thêm.
Sau khi nghe quản lý báo cáo tình hình, Jeong Star cố gắng quản lý biểu cảm rồi chỉ tay về phía tôi.
"Cô rốt cuộc là ai!"
"Nếu anh hỏi tôi rốt cuộc là ai."
"Thì tôi sẽ trả lời anh vì lòng từ bi."
"...."
Màn bắt chước lời thoại của đội Rocket trong Pokemon đột ngột của tôi khiến biểu cảm của Jeong Star và mọi người xung quanh đờ đẫn vì ngỡ ngàng.
"Đừng có giỡn nữa, rốt cuộc làm sao cô ném được như thế hả!"
"Làm sao ném được á? Hừm, chuyện này hơi khó nói một chút..."
"Mau nói đi!"
Jeong Star hét toáng lên giục giã, có vẻ như không muốn bị tôi dắt mũi thêm nữa.
Tôi khẽ cười rồi đáp.
"Cứ làm là được thôi mà."
"Cái gì?"
"Cứ làm là được thôi, bộ anh không làm được à?"
"Á á á á! Đừng có mà khoe mẽ nữa!"
Jeong Star ôm đầu vật vã vì đau khổ.
Tôi nhún vai và tiếp tục câu trả lời.
"Không, thật mà, tôi chỉ cố gắng ném thật mạnh thôi, nó ra như thế thì tôi biết làm sao bây giờ."
"...."
Jeong Star chắc chắn là cứng họng rồi.
Biết nói gì trước một người bảo rằng mình đã nỗ lực và đạt được kết quả như thế chứ.
Cuối cùng, lão đành phải thực hiện nhiệm vụ của người đánh bóng cuối cùng với vẻ mặt hậm hực.
Jeong Star bước vào vị trí đánh bóng, nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm.
"Anh ơi. Cố lên anh. Anh chắc chắn sẽ làm được!"
"... Cậu ta nói thế đấy, liệu anh có thực sự làm được không?"
Rắc-!
Jeong Star nghiến răng ken két thay cho câu trả lời trước câu hỏi trêu chọc của tôi.
Đã lâu rồi mới thấy vẻ mặt nghiêm túc thế này của lão.
Có vẻ lời lão nói đã luyện tập chăm chỉ ở trung tâm tập luyện là thật, tư thế trông cũng khá ra dáng.
"Tất nhiên, với trình độ đó mà đòi đánh trúng bóng của mình thì còn khướt."
Dù là Jeong Star thì tôi cũng chẳng có lý do gì để đặc cách cả.
Tôi hít một hơi sâu và ném bóng thật nhanh ngay khi vừa chuẩn bị xong.
Bộp-!
"...!"
Lão bảo đã luyện tập với tốc độ 120km/h ở trung tâm đúng không?
Vậy thì với quả bóng nhanh hơn thế này, lão định làm gì đây?
Cây gậy và quả bóng lướt qua nhau một cách vô vọng.
Jeong Star thoáng chút bàng hoàng rồi hét lớn.
"Ball! Quả này là Ball!"
"Ờ..."
Vì phải nhìn sắc mặt của Jeong Star nên quản lý không dám hô Strike ngay lập tức.
Tôi liếc nhìn phản ứng của người xem.
- Hahaha Jeong Star hèn hạ thật sự!
- Phải thế này mới là Jeong Star chứ hahaha. Jeong Tae-sik đã trở lại rồi.
- Hôm nay cứ tưởng mọi chuyện diễn ra bình thường, ai dè lão lại giở quẻ ngay.
- Gào lên! Bóng cắm thẳng vào giữa khu vực Strike nhưng tôi bảo là Ball thì nó là Ball!
- Dù sao thì Jeong Star cũng hèn hạ quá hahaha. Làm vừa phải thôi, không dân tình lại tẩy chay bây giờ.
Khi dư luận đó được quản lý truyền đạt lại, Jeong Star lập tức đổi giọng.
"Tôi cứ tưởng là Ball, hóa ra là Strike à. A ha ha!"
"Bé Jeong Star nhõng nhẽo trông cũng đáng yêu đấy chứ."
"... Đã bảo đừng có làm thế rồi mà."
- Hahaha "đã bảo đừng có làm thế rồi mà". Cười chết mất.
- Bắt đầu lưu lại những khoảnh khắc hèn hạ của Jeong Star nào.
- Thật lòng mà nói nếu Ha-ni vào đội thì đổi đội trưởng đi. Ha-ni làm đội trưởng thì vô địch là cái chắc. Đúng không?
- Đúng đúng! Jeong Star hết thời rồi, ai nhìn cũng thấy Ha-ni mới là xu hướng hiện nay.
"Á á á á!"
Có lẽ vì theo dõi dư luận của người xem nên Jeong Star càng quyết tâm không thể thua, lão hét lên đầy dữ dội, thấy vậy tôi lại đưa ra một lời đề nghị ngọt ngào của ác quỷ.
"Muốn tôi nhường không?"
"...!"
Vẻ mặt lão thoáng chút dao động.
Nhưng có lẽ để giữ chút lòng tự trọng cuối cùng, lão kiên quyết lắc đầu.
"Tôi sẽ ném dưới 115km/h cho anh."
"...!"
Dưới 115km/h... Cái này thì không thể từ chối được!
Thấy Jeong Star gật đầu lia lịa, tôi đưa ra điều kiện.
"Nhưng! Phải nói là: Chị. Ha. ni. em. sai. rồi."
"Cái gì cơ?"
"Nhắc lại đi."
- Hahaha Ha-ni nhạy bén với sóng truyền hình thật đấy.
- Liệu Jeong Star sẽ chấp nhận nhục nhã hay giữ vững lòng tự trọng đây.
- Hôm nay có bao nhiêu cảnh huyền thoại xuất hiện rồi nhỉ hahaha.
- Mà hai người chênh nhau bao nhiêu tuổi thế? Nhìn mặt thì chắc kém nhau 10 tuổi? hahaha.
- Không đến mức đó đâu. Nhưng thật lòng mà nói Ha-ni nên đi làm vận động viên chuyên nghiệp đi.
- Muộn rồi. Phải bắt đầu từ khi còn nhỏ cơ, giờ 25 tuổi rồi thì không nổi đâu.
"Chị, chị Ha-ni..."
"To hơn nữa!"
"Khốn khiếp! Anh ơi. Mối nhục này nhất định sẽ có ngày em trả đủ."
Nhìn lão vừa run rẩy vừa nói theo câu tôi yêu cầu, tôi không nhịn được cười.
Jeong Star lại đứng vào vị trí đánh bóng, hét lớn.
"Đừng có rời mắt khỏi máy đo tốc độ đấy! Chỉ cần quá 115km/h là phải báo ngay lập tức!"
"Cứ tin ở em, anh ơi."
Nhìn cái điệu bộ vỗ ngực tự tin của Basasak mà thấy nực cười.
"Nào, tới đây!"
- Hahaha mới nãy còn rên rỉ "chị Ha-ni" mà giờ đã làm bộ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, đúng là ngứa mắt thật.
- Da mặt Jeong Star dày thật đấy. Độ trơ trẽn thì đúng là tầm cỡ quốc gia rồi.
- Ha-ni ơi, làm ơn dạy cho lão một bài học đi!
Tôi là một BJ biết cách làm hài lòng người xem.
Đương nhiên tôi phải đáp ứng kỳ vọng của họ rồi.
Nhưng sân khấu vẫn chưa được chuẩn bị hoàn hảo.
Tôi ném quả thứ hai chệch hẳn ra phía ngoài để làm mồi nhử.
"Hừ! Quả bóng lộ liễu thế này mà đòi đánh lừa nhãn quan của tôi sao!"
"...."
Tôi cố tình ném thế mà, đúng là người đơn giản thật.
Không ngờ lão lại phản ứng tức thì như vậy.
Tôi lại ném thêm một quả mồi nhử nữa.
Lần này cũng là một quả chệch hẳn khỏi khu vực Strike, Jeong Star suýt chút nữa đã vung gậy nhưng kịp dừng lại, lão đắc thắng hét lớn.
"5252! Tầm này thì chưa đủ để kéo được cây gậy của tôi ra đâu!"
- Hahaha ngoài đời mà cũng có người nói "5252" (ôi ôi) á? Oẹ!
- Không, nhìn cái cú Check-swing (vung gậy nửa chừng) đó thì chắc chắn là gậy đã vung quá đà rồi, tại không có trọng tài căn cứ 1 nên lão mới dám gáy thế đấy.
- Nhưng tự nhiên Ha-ni mất kiểm soát bóng à? One-strike, Two-ball rồi kìa. Tự nhiên ném hỏng liên tục thế.
Đúng là trong số các tay đập từ nãy đến giờ, chỉ có Jeong Star là dẫn trước được với hai quả Ball, nên lão có quyền vênh váo.
Nhưng tất cả đều nằm trong ý đồ của tôi.
Vốn dĩ ngã từ trên cao xuống thì mới đau chứ!
Tôi ném quả thứ ba tiếp tục là một quả mồi nhử lộ liễu để tạo thành Three-ball, rồi nhân lúc Jeong Star lơ là, tôi ném quả thứ tư nhanh như chớp vào giữa để tạo thành Full-count.
"Quả này chắc chắn quá 115km/h rồi đúng không? Hả? Kiểm tra đi."
"Ờ... anh ơi. Là 113km/h ạ. Không quá đâu."
"Xì!"
Dù vậy, việc đưa được về thế Full-count cũng khiến lão có thêm chút tự tin.
Lão chắc chắn không thể ngờ rằng chính tôi là người đã dẫn dắt đến tình huống này.
Khi có tự tin, động tác tự nhiên sẽ lớn hơn và vì nghĩ đây là quả cuối cùng nên lão sẽ dồn hết sức lực.
Vậy thì đây là cơ hội tuyệt vời để tạo ra cái kết mà tôi đã vẽ sẵn trong đầu!
Tôi cố tình tỏ ra mệt mỏi, đưa tay lên lau mồ hôi trên trán.
"Mệt rồi sao? Hừ hừ, vậy thì tôi sẽ cho anh nghỉ ngơi sớm thôi. Bằng cú đánh này!"
- Sắp có biến lớn rồi sao? Sắp có biến lớn rồi sao? Sắp có biến lớn rồi sao?
- Ha-ni thua thì vào đội cũng tốt, mà Ha-ni thắng thì nhìn Jeong Star bẽ mặt cũng hay. Tôi thấy kiểu gì cũng ổn!
- Nếu Ha-ni thực sự là thiên tài livestream thì quả này phải ném trúng người Jeong Star. Đúng không?
- Đúng đúng! Ném trúng một cái là tôi tặng ngay 3000 Bóng nước luôn hahaha.
Một khoảng lặng ngắn bao trùm không gian.
Trái ngược với những lời lẽ ngạo mạn, nhờ thị lực được tăng cường, tôi thấy rõ Jeong Star đang rất căng thẳng.
Chính vì vậy quả bóng này sẽ càng hiệu quả hơn.
Quả bóng rời khỏi đầu ngón tay, xoáy mạnh mẽ.
Nhưng tốc độ đã giảm đi so với trước.
Vẻ mặt Jeong Star rạng rỡ hẳn lên.
Có vẻ lão thực sự nghĩ tôi đã kiệt sức nên lực ném bị giảm.
Điểm đến của quả bóng là vị trí hơi chệch ra phía ngoài của khu vực Strike.
Không một tay đập nào có thể cưỡng lại quả bóng này.
Đương nhiên cây gậy của Jeong Star đã bị kéo theo.
Sắp chạm rồi.
Chắc chắn sẽ trúng.
Không chỉ Jeong Star mà tất cả mọi người xung quanh đều nghĩ vậy.
Nhịp độ và quỹ đạo hoàn toàn trùng khớp.
Đây chắc chắn là một cú đánh trúng!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó... quỹ đạo của quả bóng thay đổi.
Vốn dĩ đã ở phía ngoài rồi, vậy mà nó còn chạy xa hơn nữa.
Quả bóng đang lượn vòng.
"Á á á!"
Với ý chí sắt đá muốn đánh trúng bóng bằng mọi giá, Jeong Star vung gậy đến mức mất cả thăng bằng, nhưng quả bóng vẫn lạnh lùng lướt qua và nằm gọn trong găng tay người bắt bóng.
"...."
Nhìn Jeong Star đang quỳ một gối trên mặt đất vì mất đà, tôi đưa ngón trỏ lên ngoắc ngoắc rồi nói.
"Hết thời rồi cưng!"
"Á á á á á!"
Tôi đã tạo ra một cảnh tượng huyền thoại trước mắt hơn 60. 000 người xem.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn