Chương 261: Trận Đấu Bắt Đầu!
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương - Hahaha, mới bắt đầu đã thành huyền thoại rồi, điên thật sự. Đúng là con điên huyền thoại mà.
- Thề luôn, tôi là fan cứng của Jeong Star nên tôi biết, biểu cảm vừa rồi của lão không phải diễn đâu. Lão bị đứng hình thật đấy hahaha.
- Cười chết mất. Đang đấu mắt nghiêm túc thế mà tự nhiên thổi hơi vào mắt người ta à?
- Nhìn Basasak cố nhịn cười kìa hahaha, má sắp nổ tung đến nơi rồi. Cứ thế này thế nào cũng bị lão đập cho một trận cho xem.
Sự náo loạn trên các cộng đồng mạng ngày hôm qua quả không uổng công.
Dù là một buổi chiều ngày thường lúc một giờ, nhưng số lượng người xem vẫn chạm mốc 60. 000.
Đây là một sức nóng khó tin đối với một nội dung mang tính nhất thời.
"Hự!"
Tôi cởi áo khoác ngoài, thực hiện vài động tác giãn cơ nhẹ nhàng để làm nóng cơ thể.
Luôn phải khởi động thật kỹ trước khi vận động để tránh nguy cơ chấn thương mà.
Tôi xoay các khớp từ thân trên đến thân dưới, làm nóng toàn bộ cơ thể.
Basasak đứng quan sát, có lẽ cảm thấy cần phải phủ đầu tôi nên bắt đầu lôi bộ đồng phục ra để bắt bẻ.
"Đừng nói cô là fan của Hanha Eagles nhé? Cái đội mà năm nay đứng thứ 10 chót bảng ấy!"
Dù tôi không phải fan của Hanha, nhưng vì công sức mượn đồng phục của Yoon-jae và cũng để tăng thêm tính giải trí cho buổi phát sóng, tôi liền đáp lại lời khiêu khích của Basasak.
"Hanha mạnh nhất!"
"Hừ! LD vô địch!"
"Này! Đừng có mà làm càn trước mặt Lotte nhé."
Jeong Star đột ngột xen vào khiến khung hình trở nên hỗn loạn.
Cả Dongnae Chukgu-wang và Lucky Hyun-seung cũng đứng ở góc sân hét lớn tên đội bóng mà mình ủng hộ.
Quả nhiên bóng chày là thứ không thể tách rời trong những câu chuyện của đàn ông.
[Vậy bạn là fan của đội nào?]
"Tôi á? Tôi không ủng hộ đội nào cả. Tôi chỉ ủng hộ các cầu thủ thi đấu ở nước ngoài thôi."
Đã có một thời gian cực kỳ khó khăn, tôi đã vượt qua được nhờ xem các trận đấu của cầu thủ Ryu Yeon-jin đấy.
Mỗi khi có lịch thi đấu chính thức của Ryu Yeon-jin vào cuối tuần, tôi lại chờ đợi với trái tim đập thình thịch.
Dù nói vậy nhưng cứ hễ thấy anh ấy bị đánh tơi tả ngay từ đầu trận là tôi lại tắt máy ngay lập tức.
Khụ khụ! Dù sao thì đó cũng chỉ là ký ức quá khứ thôi.
"Nào, luật thi đấu vẫn giống như những gì chúng ta đã nói ngày hôm qua. Nếu Ha-ni tiểu thư khiến cả 4 người chúng tôi bị loại thì cô thắng. Nếu chúng tôi có từ hai cú đánh trúng trở lên thì chúng tôi thắng."
"Này! Thời gian qua tôi đã luyện tập với bóng tốc độ 120km/h ở trung tâm tập luyện rồi đấy. 117km/h à? Tôi sẽ đánh một cú Home-run ngay lập tức cho xem."
"Đúng là anh của em có khác. Em hoàn toàn tin tưởng vào anh."
"Nếu nhặt được bóng Home-run thì tôi sẽ ký tên cho luôn, nên cứ chuẩn bị tinh thần mà chạy đi nhặt đi nhé."
"Rõ!"
Jeong Star học theo ai đó, giơ gậy bóng chày về phía ngoại dã để ra hiệu sẽ đánh một cú Home-run.
Dù ở đây làm gì có khu vực ngoại dã.
Tôi đứng trên bục ném bóng, hét lớn về phía Jeong Star.
"Chú ơi, nếu uống say rồi thì đừng có đi lung tung nữa, mau về nhà đi."
"Này! Tôi không có uống rượu."
"Vậy là không uống rượu nhưng thừa nhận mình là chú đúng không. Ok! Lưu lại: Jeong Star là chú."
"Ư ư, đừng có gọi tôi là chú!"
"Hừm. Muộn rồi, quá 30 tuổi thì đều là chú hết."
Trái ngược với Jeong Star đang run rẩy vì giận dữ, khung chat lại ngập tràn tiếng cười.
- Hahaha, đã mang danh hạng 2 vĩnh cửu, lại còn hết thời, giờ còn bị gọi là chú nữa.
- Đúng rồi còn gì. Quá 30 tuổi thì chẳng là chú thì là gì ^^ - Bộ bạn không già đi chắc! Tuổi 30 cũng có lòng tự trọng của nó đấy nhé.
- Mà kết quả sẽ thế nào nhỉ? Tôi nghĩ ít nhất cũng phải có 2 cú đánh trúng chứ. Chỉ cần đưa bóng qua nội dã là được mà, chỉ cần đánh trúng là xong.
- Đúng thế. Không có cầu thủ phòng thủ nên chỉ cần bóng lăn tốt là kiểu gì cũng được. Chẳng phải Ha-ni đang gặp bất lợi sao?
Phản ứng của người xem mà tôi kiểm tra qua điện thoại đều đang dự đoán tôi sẽ gặp bất lợi.
Vậy thì tôi sẽ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ đó của họ.
Cuối cùng trận đấu cũng bắt đầu.
Bốn người họ tụm năm tụm ba quanh đĩa đệm bàn tán xôn xao.
Có vẻ như đang sắp xếp thứ tự thi đấu.
Trong lúc đó, một quản lý có khả năng vận động tốt đã mặc bộ đồ bắt bóng và tiến về phía bục ném bóng.
Tôi ra hiệu về các loại bóng với cậu ta rồi bảo cậu ta quay về vị trí.
Trong lúc đó, có vẻ thứ tự đã được quyết định, Basasak cầm gậy bóng chày chuẩn bị bước vào vị trí đánh bóng.
"Hự!"
Quả ném thử đầu tiên.
Cùng với một tiếng động trầm đục, quả bóng lao thẳng vào găng tay của người bắt bóng.
Nhìn ở khoảng cách gần, có vẻ tốc độ đó khiến Basasak cảm thấy nhanh hơn tưởng tượng nên sắc mặt cậu ta hơi biến đổi.
Tạch-!
Tôi nhận lại quả bóng từ người bắt bóng rồi nói với Basasak.
"Ngươi đã chết rồi."
"Hả?"
"Chỉ là ngươi chưa nhận ra thôi."
"Phụt!"
"...!"
Thấy quản lý không nhịn được cười, Basasak nhận ra mình vừa bị trêu chọc liền hậm hực bước vào vị trí đánh bóng.
Tôi có thể thấy tư thế và cơ bắp của cậu ta đang căng cứng vì bị kích động.
Đây là một cơ hội tốt.
Theo tín hiệu của quản lý đang làm trọng tài, trận đấu bắt đầu, tôi ném quả bóng đầu tiên vào vị trí thấp hơn khu vực Strike một chút.
Vút-!
"Strike!"
"Chết tiệt!"
Tôi đoán rằng nếu là Basasak đang bị kích động thì dù là bóng hỏng (Ball) cậu ta cũng sẽ vung gậy bừa bãi.
Suy đoán đó hoàn toàn chính xác, cây gậy bóng chày vung vào không trung một cách vô vọng.
Basasak với vẻ mặt như vừa dẫm phải phân, lại vào tư thế đánh bóng.
"Hự!"
Sức mạnh bắt đầu từ đôi chân đạp mạnh xuống đất, truyền qua thân trên!
Tôi ném bóng đi một cách mạnh mẽ.
Dù Basasak đã tập trung hơn lúc nãy nhưng làm sao mà trúng được.
Cây gậy bóng chày bị kéo theo một cách ngớ ngẩn trước quả ném chệch ra phía ngoài khoảng một quả bóng rưỡi.
"Đừng có chơi chiêu né tránh nữa, hãy đấu chính diện đi!"
Vì bị kích động nên cậu ta đã bắt đầu nói trống không.
Tôi vừa mân mê vành chiếc mũ màu cam của đội Hanha Eagles vừa đáp lại.
"Ok. Lần này tôi sẽ đấu chính diện."
"Phùuu..."
Trước lời tuyên bố của tôi, Basasak đang bị dồn vào thế Two-strike liền cắn chặt môi và vào tư thế đánh bóng.
Dù hét lớn tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng ánh mắt căng cứng vì lo lắng thì không thể giấu được.
Tôi không lãng phí thời gian, lại một lần nữa ném bóng thật mạnh.
Điểm đến của quả bóng trong lần đấu chính diện này là ở đâu?
Chính là vị trí chệch ra phía ngoài một quả bóng rưỡi y hệt như lần trước.
Bộp-!
"Strike! Strike-out!"
Sau ba lần vung gậy hụt và nhận ra mình đã bị trêu đùa một cách triệt để, Basasak học theo ai đó, cầm gậy bóng chày định đập vào đầu gối.
Nhưng làm sao mà cây gậy bóng chày lại gãy trên cái đầu gối gầy tong teo đó được.
Ngược lại, có khi cái chân của Basasak bị "rắc" trước cũng nên?
"Ái chà chà!"
Có vẻ đau đớn thật sự, cậu ta ôm lấy đầu gối rồi lăn lộn trên mặt đất.
Liếc nhìn khung chat, tôi thấy mọi thứ đã nổ tung.
- Hahaha, đúng là Basasak, diễn hài hình thể vẫn là đỉnh nhất.
- Cái quạt máy Basasak này gió mạnh thật đấy. Mùa hè này tôi chọn cậu nhé!
- Bộ trong bóng với gậy có gắn nam châm cùng cực hay sao vậy? Tuyệt đối không chịu gặp nhau luôn.
- "Ngươi đã chết rồi" hahaha, hợp lý thật đấy. Chết thật rồi kìa.
- Ba quả bóng là loại luôn! Những người còn lại chắc cũng chung số phận thôi nhỉ? Cứ tưởng Ha-ni sẽ gặp bất lợi, ai dè hoàn toàn ngược lại.
Có vẻ như đã thấy phản ứng của khung chat, Jeong Star với vẻ mặt nghiêm trọng nói gì đó với hai người còn lại.
Sau đó lão kéo họ lại gần màn hình và nói với người xem.
"Thưa người xem, tôi biết mọi người đang thất vọng vì màn thể hiện tệ hại của Basasak. Tôi xin lỗi."
"Tôi xin lỗi."
"Chúng tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi mọi người."
Cúi đầu-!
Cái màn cả đám cùng cúi đầu thế này chắc chắn là đã dàn dựng từ trước rồi.
Quả nhiên, Jeong Star lại cất lời với giọng điệu đầy ẩn ý.
"Nhưng thưa người xem, mọi người không cần lo lắng quá đâu. Vì có một tin vui đây."
"Tin vui đây!"
Trước sự hưởng ứng của hai người kia, Jeong Star vung mạnh tay và hét lớn.
"Basasak không phải là át chủ bài của đội!"
"Congratulations!"
"Congratulations!"
Họ khoác tay nhau xoay vòng vòng.
Trời ạ, rốt cuộc đó là trò đùa từ thời nào thế?
Tôi là người đứng xem mà còn thấy xấu hổ thay cho họ.
- Hahaha, cái chương trình đã trở thành ký ức đó.
- Thử tháchvô hạn! Mu-ya-ho!
- Không, vậy rốt cuộc ai mới là át chủ bài đây!
- Chắc chắn không phải là Jeong Star rồi. Đúng không?
- Đúng đúng!
"Này, ai là gián điệp đấy! Nhìn kiểu gì thì tôi cũng là át chủ bài mà. Ai mà tung tin đồn nhảm là tôi kiện ngay lập tức đấy nhé."
- Kiện cái gì, mắt tôi sắp mù vì cái màn quạt gió của ông rồi đây, tôi kiện ngược lại bây giờ ^^ - Tôi thấy Jeong Star kiểu gì cũng làm màu rồi tuột tay ném gậy đi cho xem. Mọi người xung quanh nhớ cẩn thận nhé.
- Hả... Bạn là nhà tiên tri à? Xem giúp tôi bao giờ tôi có bạn gái với.
- Ờ, không có đâu.
- Hahaha, nhà bạn ở đâu thế?
Basasak, bậc thầy hài hình thể, thấy sự chú ý đã rời khỏi mình liền lủi thủi đứng dậy rồi nép vào một góc.
Thay thế vị trí đó là người đánh bóng thứ hai, Dongnae Chukgu-wang.
Chiều cao lý tưởng tầm 1m84 hay 1m85 gì đó, cùng với những khối cơ bắp được rèn luyện qua nhiều môn thể thao đang cuồn cuộn.
Nghe nói cậu ta đã thể hiện rất tốt trong buổi thử thách bóng đá trong nhà nên mới được chọn.
Bóng chày nghe bảo cũng chơi khá ổn.
"Thì sao chứ?"
Bộp-!
"Strike!"
Quả bóng được ném mạnh mẽ lướt qua trước mặt người đánh bóng trong nháy mắt và lao thẳng vào găng tay người bắt bóng.
Có vẻ như Dongnae Chukgu-wang không ngờ tôi lại dám ném thẳng vào chính diện ngay từ quả đầu tiên nên cậu ta đứng im bất động.
"Hửm?"
Tôi cứ ngỡ cậu ta hoàn toàn không phản ứng kịp, nhưng ánh mắt cậu ta vẫn còn rất sắc bén.
Dongnae Chukgu-wang khẽ đưa gậy ra để kiểm tra quỹ đạo của quả bóng vừa bay qua, hành động đó khiến tôi phải chú ý.
Cảm giác có chút gì đó không bình thường.
Nếu cậu ta quan sát quả đầu tiên để nắm bắt nhịp độ thì sao?
Để kiểm tra, tôi cố tình ném quả thứ hai chệch đi một chút.
Đó là một đường bóng chệch ra ngoài khoảng một quả bóng.
"Nào, để xem cậu ta sẽ làm gì."
Tạch-!
"...!"
Một âm thanh không ngờ tới vang lên.
Gậy bóng chày và quả bóng đã va chạm với nhau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn