Chương 244: Tôi Là Ca Vương 3 Lần Liên Tiếp Đấy!
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Bịt Mặt Ca Vương đã trải qua thời kỳ hoàng kim thứ hai nhờ sự trị vì của "Enigmatic Magician H" và "You Go Hawaii".
Nội dung phong phú, khả năng ca hát đỉnh cao, cùng những câu chuyện đa dạng.
Nhưng vấn đề là thời kỳ hoàng kim đó quá ngắn ngủi.
Có lẽ vì "You Go Hawaii" cảm thấy áp lực trước danh tiếng của người tiền nhiệm, nên đã chọn một bài hát của một giọng ca nữ trẻ trung, hoàn toàn không phù hợp với sức hút của bản thân.
Kết quả là cô ấy đã phải hạ mặt nạ vàng xuống một cách đầy nuối tiếc khi chỉ mới đạt được 2 chiến thắng liên tiếp, một thành tích không hề tương xứng với danh tiếng vốn có.
Kể từ đó, chương trình rơi vào tình trạng thiếu vắng những Ca Vương có giọng hát áp đảo hay sức hút đặc biệt trong một thời gian dài.
Thời kỳ đen tối của Bịt Mặt Ca Vương.
Điều đó cuối cùng đã khiến khán giả bắt đầu hoài niệm về quá khứ.
- Ôi, thực sự nhớ cái thời Magician H còn làm Ca Vương quá. Hồi đó lúc nào cũng mong chờ xem sân khấu tiếp theo sẽ là gì.
- Thật sự, đã lâu rồi cuối tuần mới đáng mong chờ đến thế. Giờ thì nhạt nhẽo quá rồi;; - Cứ coi như không biết gì đi, tổ sản xuất mau mời Magician H quay lại đi.
- Hoa rơi rồi mới biết là mùa xuân đã qua ㅠㅠ - Nghe bảo Magician H là streamer cá nhân, hay là sang đó xem nhỉ?
- Mà thực sự không chỉ hát hay đâu, từ nhảy nhót, tài lẻ cho đến cách nói chuyện đều rất cuốn hút, đúng là một Ca Vương tỏa sáng về mọi mặt.
- Mọi người ơi. Nghe bảo Magician H hiện đang mặc đồ hầu gái và hát tại một nhà hàng Ý ở Wirye kìa.
- Kkk câu view rẻ tiền quá đấy. Chuyện đó mà nghe được à?
- Thật mà;; Link video đây này các ông.
- Hả! Điên rồ thật! Tôi đi ngay đây. Ai biết địa chỉ quán này không!
- Lên mạng tra tên quán đi. Gõ Molto Bene là ra ngay.
- Cảm ơn nhé, tôi phi đến đó ngay đây.
"Thì, chuyện là như vậy đấy ạ."
"Tôi, tôi không còn sức để nghe giải thích đâuuuu……"
Muốn chết quách cho xong.
Phải đối phó với đám đông kéo đến như mây thế này, lại còn tổ chức cả buổi ký tên như idol nữa, toàn thân tôi rã rời không còn chút sức lực nào.
Cảm giác như mỗi bước đi đôi chân đều run rẩy sắp quỵ xuống.
"Mấy nhóm idol thực sự làm chuyện này kiểu gì không biết. Tôi thì chắc không làm nổi lần thứ hai đâu."
Nhưng dù sao cũng bõ công.
Có những người bảo rằng họ đã lặn lội từ Seoul…… từ Seongnam đến đây chỉ để gặp tôi.
Khi tôi giới thiệu kênh YouTube của mình, họ còn hứa sẽ trực tiếp quảng bá cho những người xung quanh nữa.
Dù hiện tại chưa thấy hiệu quả ngay lập tức, nhưng tất cả họ sẽ trở thành những người đăng ký trong tương lai.
Nghĩ vậy, dù mệt mỏi nhưng tôi vẫn có thể nở một nụ cười mãn nguyện.
"Ư ư, đã muộn thế này rồi sao……"
Yerin vừa rên rỉ vừa nói.
Thực sự hôm nay cô bé đã vất vả thay cho tôi rất nhiều.
Thấy thương quá, tôi tiến lại gần ôm đầu cô bé vào lòng.
"Hi hi."
Chỉ chờ có thế, Yerin dụi mặt vào ngực tôi một cách đầy thỏa mãn.
Hừ! Vì ngực là vùng nhạy cảm nên cảm giác có chút kỳ lạ, thật khó xử quá.
Này! Anh Yoon-jae, không ngăn cản thì thôi, sao lại còn giơ máy ảnh lên thế hả?
"Tốt lắm, hai người cùng nhìn về phía này nhé!"
"……."
Đúng là một mớ hỗn độn.
Lúc đó, Maepjja từ trong bếp bước ra.
Anh ấy trông cũng rất mệt mỏi vì phải xử lý lượng khách nhiều hơn hẳn so với bình thường.
"Vất vả cho mọi người rồi!"
Cúi đầu—!
Tôi khẽ cúi đầu chào, nhưng không thấy tiếng đáp lại.
Gì vậy?
Hay là vì tôi làm ồn ào quá nên anh ấy giận rồi?
Đúng là việc mọi người kéo đến đông nghịt thế này nằm ngoài dự kiến thật.
Có lẽ anh ấy sẽ phàn nàn vì chuyện này không phù hợp với concept kênh của mình chăng…….
"Tôi có thể nói chuyện với cô một lát được không?"
"Dạ? À, vâng."
Tôi hơi căng thẳng đi theo Maepjja vào trong bếp.
Nhưng những lời tôi nghe được lại khá bất ngờ.
"Ngày mai ạ? Ơ, như vậy có được không? Nhưng còn việc kinh doanh ngày mai thì sao……"
"Phải nghỉ một ngày thôi."
"……."
Dù Maepjja nói một cách thản nhiên, nhưng tôi biết anh ấy chưa từng đóng cửa quán một ngày nào, cũng giống như việc anh ấy đã đi làm từ thiện hàng tuần suốt 5 năm qua vậy.
Vì thế tôi thấy lo lắng.
Khuôn mặt u ám của Maepjja mà tôi thấy sáng nay và vẻ mặt bình thản hiện tại đang chồng chéo lên nhau.
Chắc chắn có chuyện gì đó mà tôi không biết.
"……."
Nhưng tôi không thể hỏi.
Tôi nghĩ việc gặng hỏi chuyện riêng tư khi đối phương chưa chủ động kể là một hành động thiếu lịch sự…….
"Vậy là ngày mai đóng cửa quán và đi thẳng đến cô nhi viện luôn ạ?"
"Nếu Hani thấy ổn thì tôi muốn làm như vậy."
"Chờ tôi một chút. Tôi cần phải thảo luận lại đã."
Khi tôi nhắc đến Yoon-jae đang ở bên ngoài, Maepjja gật đầu.
Tôi đi ra ngoài và kể lại lời đề nghị của Maepjja.
"Hửm? Cũng không có gì tệ, nhưng việc anh ấy đột ngột thay đổi lịch trình thì hơi lạ đấy."
Vì Yoon-jae là người đã điều tra và kể cho tôi nghe về Maepjja nên cậu ấy đương nhiên hiểu rõ về anh ấy hơn tôi.
Đó là một nghi vấn hoàn toàn hợp lý.
"Hừm…… Không lẽ có chuyện gì đó xảy ra ở cô nhi viện sao? Thế nên anh ấy mới đột ngột muốn đổi lịch để đến đó sớm hơn."
"……!"
Dù không thể khẳng định chắc chắn, nhưng suy đoán của Yerin có vẻ khá thuyết phục.
Yoon-jae cũng có vẻ đồng tình.
"Tư liệu quay hôm nay đã quá đủ rồi, nên về phía video thì không vấn đề gì. Chỉ cần biên tập khéo một chút là có thể chia làm ít nhất hai tập đấy."
Đồng thời, đó cũng là thông điệp rằng vì hôm nay đã quá thành công nên phân đoạn ở quán thế này là đủ rồi.
Maepjja cũng không phải là người sẽ làm hại chúng tôi.
Cuối cùng, mọi người thống nhất đồng ý thay đổi lịch trình.
Khi tôi thông báo điều đó, Maepjja chỉ lẳng lặng gật đầu.
Chỉ nhìn vào đó thì không thể biết được anh ấy đang nung nấu điều gì trong lòng.
Sau khi giúp rửa bát và dọn dẹp bên trong quán xong thì đã hơn 9 giờ tối.
Nghe bảo hôm nay nhờ có thêm người giúp nên mới xong sớm hơn bình thường đấy.
Cũng vì đã bỏ qua phần chuẩn bị cho việc kinh doanh ngày mai nữa.
"Hẹn gặp lại anh vào ngày mai."
Cúi đầu—!
Khi tôi chào, Maepjja khẽ vẫy tay đáp lại.
Và trên đường về nhà.
Vì đã muộn nên tất cả quyết định di chuyển bằng xe của Yerin.
Yerin cứ nằng nặc đòi ngồi cùng tôi nên hai đứa cùng leo lên ghế sau.
Trong lúc di chuyển, túi đồ đựng bộ đồ hầu gái mặc cả ngày hôm nay lọt vào tầm mắt tôi.
Tôi định trả lại cho Yoon-jae nhưng cậu ấy bảo tôi cứ giữ lấy đi.
Cậu ấy bảo mình có nhiều lắm.
Nhiều? Đồ hầu gái mà có nhiều á?
Cái này rốt cuộc là có ý gì đây?
Dù có chút choáng váng nhưng tôi không thể nghi ngờ Yoon-jae được.
Đó là người bạn đã dũng cảm lao vào cứu tôi khỏi kẻ bám đuôi mà.
Chắc là cậu ấy chỉ có một chút sở thích hơi đặc biệt (?) thôi.
Phải rồi! Sở thích thì cần được tôn trọng mà.
"Chị ơi, chị định tham gia môn bơi lội không?"
"Hả? À…… Chị đang cân nhắc."
Ôm chặt—!
"Không được đâu. Chị đừng tham gia nhé. Nha?"
Vừa dứt dòng suy nghĩ về sở thích của Yoon-jae thì đến lượt Yerin.
Cô bé sà vào lòng tôi nũng nịu.
Sự nũng nịu của một nữ sinh trung học, đúng là quý giá thật đấy.
Nhưng không được để bị lung lay.
Bên ngoài là học sinh trung học nhưng bên trong Yerin là cả một con hồ ly chín đuôi đấy.
"Nhưng nếu làm vậy thì dư luận sẽ……"
"Em ghét cay ghét đắng việc đám đàn ông cứ nhìn chị bằng ánh mắt thèm thuồng."
"……."
Cảm giác từ lâu rồi, Yerin chắc chắn là có triệu chứng ghét đàn ông, dù không biết mức độ nặng nhẹ thế nào.
Không biết tại sao cô bé lại mắc phải triệu chứng này nữa.
Dù sao thì chuyện môn bơi lội không thể quyết định dễ dàng được nên tôi bảo sẽ suy nghĩ thêm rồi đẩy cô bé ra khỏi lòng mình.
Em định dụi mặt vào ngực chị đến bao giờ hả?
"Xì!"
Bị ngăn cản ngay khi định đưa tay về phía ngực tôi, cô bé tặc lưỡi đầy tiếc nuối.
Yerin…… đúng là một đứa trẻ đáng sợ.
"Vậy là môn bóng chày và chạy 100m đã chốt rồi chứ ạ? À, cả chạy tiếp sức nữa."
"Đang thương lượng cậu ạ. Vì nếu tôi độc chiếm hết các môn thi đấu thì sẽ có những thành viên trong đội chỉ biết đứng cổ vũ thôi."
Một cuộc giao dịch ngầm đang diễn ra quyết liệt.
Tôi đã nhận được tấm séc khống từ A-Plus cho phép ưu tiên chọn hai môn, còn các đội khác thì tôi đang thăm dò xem họ có thể đáp ứng đến mức nào.
"Mình muốn tham gia khoảng ba môn."
Ba môn thi đấu cộng với màn thể hiện trong phần cổ vũ, dù thành tích của đội có thế nào thì một mình tôi cũng đủ để gây ấn tượng mạnh với người xem rồi.
"Bóng chày là chắc chắn rồi, còn lại là một trong hai môn chạy 100m hoặc tiếp sức…… và cuối cùng là."
Có bơi lội, tennis, bóng đá, v. v. nhưng môn nào cũng có lý do khiến tôi hơi lấn cấn.
Đầu tiên, môn bơi lội thì lý do rất đơn giản.
Đồ bơi.
Nếu loại trừ yếu tố đó thì đây thực sự là một môn thi đấu hoàn hảo.
Đây là môn thu hút sự chú ý nhất của người xem, và vì tôi đã có đủ kinh nghiệm nên dù không đầu tư điểm hệ thống, tôi vẫn có thể dễ dàng trở thành ứng cử viên vô địch nhờ thể lực không kém gì nam giới.
Tiếp theo là tennis.
Đáng tiếc là tôi chưa từng chơi môn này bao giờ.
Điều đó có nghĩa là để vươn lên tầm vô địch, tôi cần phải đầu tư điểm hệ thống.
Hơn nữa, vì tennis diễn ra cùng khung giờ với bơi lội nên trừ khi là fan cuồng của tennis hoặc fan của BJ tham gia môn đó, xác suất người xem theo dõi là rất thấp.
Nói tóm lại, đây là môn thi đấu bị bơi lội làm cho mờ nhạt hoàn toàn.
Cuối cùng là bóng đá.
Vấn đề là đây là môn đồng đội.
Trò chơi đồng đội cần thời gian để phối hợp, nhưng trong khi đã chọn bóng chày mà còn phải tập thêm bóng đá nữa thì tốn quá nhiều thời gian.
Đã vậy bóng đá cũng không phải môn quá nổi bật…… Có thể nói là hiệu quả mang lại không cao.
[Vậy nên kết luận cuối cùng vẫn là đồ bơi nhỉ. Tôi rất mong chờ đấy.]
"Cậu đợi đấy, lúc nào tôi phải tóm được cậu để cho một trận mới được."
[Tôi xin phép từ chối một cách lịch sự.] Một ngày với những nỗi lo âu chồng chất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn