Chương 91: Chương 11: Thanh Mai Trúc Mã và Cuốn Doujinshi
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 2 Sou đứng nhìn bóng lưng Nagine khuất dần cùng cuốn sổ ghi chép của mình.
Ngay lập tức, Suzuki và Tanaka từ đâu lao vút tới từ phía sau, mặt mày hớn hở, không giấu nổi sự phấn khích.
"Này, Tsukimi! Cậu vừa mới cãi nhau với Hoshimiya-san đấy à?"
"Sao hai cậu lại nghĩ thế?" Sou hỏi lại, mặt đầy hoang mang.
"Thì bởi vì" Suzuki và Tanaka liếc nhau một cái đầy ẩn ý, rõ ràng là hai bộ não đang nhảy cùng một số.
Tanaka nhảy vào giải thích, "Hôm nay Hoshimiya-san cứ cư xử kỳ kỳ thế nào ấy."
"Đúng đấy, nhìn cứ như một mũi tên hoàn toàn khác hẳn so với lúc cậu ấy chủ động đến tìm cậu trước đây vậy," Suzuki gật gù phụ họa.
"Thật sao?" Sou ngơ ngác.
"Trước đây thì cậu ấy bám cậu như sam"
"Thế mà bây giờ lại cứ cố tình giữ khoảng cách."
Suzuki và Tanaka kẻ tung người hứng, nhịp nhàng nói tiếp lời nhau.
"Dù cậu ấy vẫn rất đáng yêu, nhưng cứ có cảm giác không được 'ngọt ngào' như mọi khi. Cậu hiểu ý tụi này chứ?" Cả hai chốt hạ bằng một cái kết luận đầy triết lý.
Sou lắc đầu chịu chết.
"Không, chịu thôi, tớ chẳng hiểu gì cả."
"Ôi trời, cậu đúng là đồ đầu gỗ mà!"
"Nếu không phải vì biết rõ tính cậu, tớ lại cứ ngỡ cậu là một gã tra nam lão luyện, đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, thao túng tâm lý của con nhà người ta đấy," Tanaka thở dài thườn thượt.
Cả hai thằng bạn chán nản buông xuôi, lết xác trở về chỗ ngồi của mình.
Thế nhưng, Sou vẫn không thể gạt bỏ được cái cảm giác rằng hôm nay Nagine quả thực có chút khác lạ.
Có điều, cậu sẽ không bao giờ đồng tình với nhận định cô "kém đáng yêu đi".
Ngược lại, từ tận sâu trong thâm tâm cậu Cô của ngày hôm nay thậm chí còn đáng yêu hơn gấp bội phần.
Giờ nghỉ trưa.
Nagine mượn cớ đi vệ sinh, lén lút ôm theo cuốn sổ ghi chép mà Sou vừa đưa cho.
Cô tự nhốt mình trong một buồng vệ sinh đơn.
Đây chính là một phân cảnh hài hước kinh điển bước ra từ vô số câu chuyện ACG[note101150] cô bạn thanh mai trúc mã xinh đẹp vô tình bắt quả tang nam chính đang lén lút xem tài liệu cấm.
Và vì chính tay Sou đã dâng nó tận miệng cô, cô nghĩ mình nên tận dụng triệt để cơ hội ngàn năm có một này.
Cuốn sách nhỏ này hoàn toàn có thể trở thành thứ vũ khí bí mật của cô.
Để bắt đầu kế hoạch, cô có thể giả vờ hờn dỗi, ghen tuông một chút với nữ chính trong truyện.
Hành động đó sẽ là một lời ẩn ý khéo léo về tình cảm cô dành cho Sou.
Hơn nữa, nó còn chứng minh cho cậu thấy cô không còn là một cô nhóc tì ngây thơ ngậm kẹo ngày nào nữa, mà đã là một thiếu nữ biết thấu hiểu những chuyện yêu đương phức tạp của người trưởng thành.
Khi đem trả lại cuốn sách, cô chỉ cần trưng ra bộ mặt thẹn thùng, hờn trách, rồi bồi thêm một câu đại loại như "Cậu… cậu thèm khát chuyện đó thì cứ đến tìm tớ là được mà……"
Câu nói đó chắc chắn sẽ ghim chặt vào đầu cậu một suy nghĩ "Chỉ cần bản thân muốn, cậu có thể làm bất cứ điều gì với cô bạn thanh mai trúc mã yêu dấu của mình vào bất cứ lúc nào."
Chiêu này sẽ làm giảm đến mức tối thiểu xác suất cậu bị rơi vào bẫy rập cám dỗ của những người đàn bà hư hỏng khác ở bên ngoài.
Ừm, hoàn hảo~ Cô thầm phấn khích trước sai lầm ngớ ngẩn này của Sou, nó đã trao cho cô một cơ hội vàng.
Dù sao thì, ở kiếp trước dưới thân phận là một thằng đàn ông, cô cũng đã từng không ít lần mơ mộng hão huyền về những khoảnh khắc như thế này.
"Một lỗi lầm nhỏ nhặt khiến người con gái mình thích phải ăn giấm chua với một nhân vật hư cấu sao? Phải rồi, đúng là một kịch bản giả tưởng thuần túy."
"Mà nói mới nhớ, dạo gần đây Sou-kun có vẻ vã quá rồi thì phải?" Nagine lầm bầm, sự tò mò bị kích thích tột độ khi cô chuẩn bị mở ra một thứ mà đã từ rất lâu rồi cô chưa từng đặt mắt tới.
Cô không khỏi cằn nhằn về Sou trong lòng. Rõ ràng mới chỉ có vài ngày trôi qua kể từ lần cuối cô gọi điện chúc cậu ngủ ngon, vậy mà cậu chàng đã lén lút đắm chìm vào mấy cái thứ đồi trụy này rồi sao?
Thế nhưng, khi Nagine vừa lật giở những trang minh họa đầu tiên, cô liền cảm thấy gương mặt khả ái, thanh tú của mình đang dần dần nóng bừng lên, nhuộm một sắc đỏ rực đầy quyến rũ.
Ua oa~ Ngày trước mình thấy chuyện này cũng bình thường, nhưng giờ nhìn lại, cái kích thích thế này mà cũng tồn tại được sao?
Ểeee~ Làm sao một cô gái lại có thể uốn éo tạo dáng kiểu đó được cơ chứ? Chuyện này mà cũng làm được á?
Không đời nào, tuyệt đối không! Ngay cả khi sau này Sou-kun có mở lời yêu cầu mình làm vậy đi chăng nữa…
"Không, không, không được nghĩ nữa! Tại sao mình lại đột nhiên tự thay thế bản thân vào vai cô gái trong sách thế này? Đã vậy còn tưởng tượng đối phương là Sou-kun nữa chứ?!"
Nagine nhắm nghiền mắt lại, ra sức lắc đầu thật mạnh như muốn rũ bỏ toàn bộ những suy nghĩ đen tối đó ra khỏi đại não. Cô đặt cuốn sách xuống, gương mặt vẫn còn vương lại tầng tầng lớp lớp huyết sắc ngượng ngùng.
Thế nhưng, sự cám dỗ này quả thực quá lớn để có thể cưỡng lại. Cô khẽ hé mở một bên mắt, lén lút liếc nhìn cuốn sách một lần nữa, tâm trí xoay mòng mòng.
Thú thật, cô cũng đã từng cân nhắc qua chuyện này. Những việc mà cô dự định sẽ làm với Sou trong tương lai quả thực có chút tàn nhẫn. Sự tội lỗi nảy sinh trong lòng lúc này là do lương tâm cắn rứt, hay là vì cô đang theo đuổi một kế hoạch hoàn mỹ hơn để khiến cậu phải hối hận suốt đời đây?
Từ sâu trong thâm tâm, Nagine tự nhủ bản thân cũng nên phát chút phúc lợi nho nhỏ cho Sou.
Không, không chỉ là một chút.
Chỉ cần bản thân cô và mục đích thực sự của cô không bị phơi bày, cô sẵn sàng chiều theo bất cứ điều gì mà Sou-kun mong muốn.
Vào khoảnh khắc đó, cô thầm nghĩ nếu như có Ánh Sao ở đây, cô chỉ cần nhắm mắt xuôi tay là mọi chuyện sẽ trôi qua một cách êm đẹp.
Nhưng nếu trong tương lai Ánh Sao không còn là một sự lựa chọn khả thi nữa thì sao?
Cô buộc phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho viễn cảnh đó
"Hửm? Một cô gái mà lại có thể chịu đựng được 'chừng đó' hiệp sao?"
Nagine nuốt nước bọt cái ực, cảm nhận thấy trái tim mình đang đập loạn nhịp trước những suy nghĩ mà trước đây cô luôn cố tình phớt lờ.
Liệu cơ thể này của cô có thực sự chịu đựng nổi ngần ấy hiệp không?
Rồi cô bỗng nhận ra một điểm bất thường tại sao mọi tình tiết trong cuốn sách này lại mãnh liệt và bạo lực đến mức cực đoan như vậy?
Và rồi có một câu thoại quen thuộc đập vào mắt cô, nghe như thể cô đã từng nghe thấy ở một xó xỉnh nào đó trước đây thì phải
"Phu nhân, chắc hẳn người cũng không muốn chuyện này bị…"
Cô khẽ nhíu mày, cúi xuống nhìn kỹ cuốn sách đang đặt trên đùi mình. Phần bìa sách được thiết kế vô cùng táo bạo với một chữ "寝[note101152]" cỡ đại, và ngay ngay sát bên dưới nó là một chữ "睡[note101151]" khác.
Bên cạnh đống chữ đó là ba chữ cái viết hoa được khoanh tròn một cách nổi bật 'NTR' Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, toàn bộ cơ thể Nagine hoàn toàn hóa đá. Bộ não của cô đứng hình, chật vật tìm cách xử lý và tiếp thu luồng thông tin kinh hoàng vừa mới tiếp nhận.
Phải mất một lúc lâu sau, cô mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, cô nhẹ nhàng đặt cuốn sách lên đầu gối. Để rồi ngay giây tiếp theo, trong một cơn sang chấn tâm lý tột độ, cô dùng cả hai tay ôm chặt lấy đầu mình.
"Sou-kun thực ra lại là một tên cuồng cuồng cuồng NTR sao?!"
"Oa oa oa oa~tại sao chứ?! Mình sờ sờ ngay trước mắt đây này! Mình chính là cô bạn thanh mai trúc mã thuần khiết, đáng yêu của cậu ấy cơ mà! Tại sao cậu ấy lại có thể nảy sinh cái gu mặn chát như thế này được hả trời?!"
HỆ THỐNG QUÁ TẢI, KHÔNG THỂ XỬ LÝ!
Bất kể cậu tự đặt bản thân vào vị trí nào trong cái vòng bùng binh đó, mọi viễn cảnh xuất hiện trong đầu cô đều nhuốm một màu sắc vô cùng u ám. Cái ý nghĩ về việc cậu đứng ở bên phía "nạn nhân bị cắm sừng" khiến cô không khỏi rùng mình ớn lạnh dọc sống lưng.
Cái sở thích quái đản tìm kiếm "khoái cảm" thông qua việc "bị tước đoạt".
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như sau này cô có mệnh hệ gì, hy sinh ngay trước mặt cậu, cậu lại không nhỏ lấy một giọt nước mắt nào mà ngược lại còn cảm thấy phấn khích, đê mê vì cảm giác mất đi cô?
Không, rút lại toàn bộ những lời cô vừa tự nhủ lúc nãy ngay lập tức!
Nếu Sou-kun dám hé răng đề xuất một cái trò biến thái nào tương tự như thế này, cô thề là cô sẽ hóa điên và tiễn cậu về chầu ông bà ông vải ngay tại trận!
Đành rằng cô luôn tôn trọng gu và sở thích cá nhân của mỗi người, nhưng làm ơn đi! Một vị anh hùng sở hữu cái gu mặn mòi như thế này thì làm sao có thể gánh vác trọng trách cứu rỗi thế giới được cơ chứ!
Chẳng lẽ phương châm giáo dục định hướng từ trước đến nay của mình đã bị sai lệch ở đâu đó rồi sao? Phải chăng hào quang của Ánh Sao đã làm mù mắt mình nên mới không nhận ra sự biến chất này ở cậu?
Không, không, khoan đã, bình tĩnh lại nào. Cuốn sách này chưa chắc đã thuộc sở hữu của Sou-kun. Cậu ấy là nam chính của thế giới này cơ mà.
Chẳng phải việc nam chính thỉnh thoảng vướng vào mấy cái tình huống hiểu lầm dở khóc dở cười kiểu "hài kịch lãng mạn" thế này là điều vô cùng bình thường sao?
Thế nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, trong ký ức của cô, mỗi khi một nữ chính vô tình phát hiện ra nam chính sở hữu thể loại tài liệu thuộc gu này, cái kết thường chẳng bao giờ có hậu cả. Xem ra tất cả các nữ chính trong đó đều sẽ bị đẩy vào một tương lai đầy bi kịch và đau đớn…
Giờ mình phải làm sao đây? Liệu có nên vờ như không thấy cuốn sách này và trả lại nó một cách bình thường không?
Sau cái cú sốc này, cô làm sao có thể mặt dày thốt ra cái câu "Cậu thèm khát chuyện đó thì cứ đến tìm tớ……" mà không làm lung lay hình tượng cô bạn thanh mai trúc mã ngây thơ, thánh thiện của mình được nữa cơ chứ?
Nhưng nếu cô chọn cách nhắm mắt làm ngơ, lỡ như Sou-kun thực sự có cái gu lệch lạc này thì sao?
Không đời nào! Cho dù khả năng đó có thấp đến mức nào đi chăng nữa kể cả là 0. 001% cô cũng buộc phải bóp chết cái ý tưởng độc hại này ngay từ trong trứng nước, không cho nó có cơ hội được bén rễ đâm chồi.
Cô nhất định phải tìm cách thử lòng Sou-kun một vố, đồng thời phải cho cậu thấy được những hương vị ngọt ngào, tuyệt vời của một tình yêu thuần khiết, chính thống là như thế nào!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn