Chương 103: Chương 23: Đêm Trước Buổi Hẹn Hò Ở Thủy Cung
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 2
"Onii-chan, ngồi nghiêm túc lại cho em."
"Anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi mà."
Buổi tối.
Tại nhà Tsukimi.
Sou đang ở trong không gian quen thuộc của phòng mình. Chỉ có anh và cô em gái Yukino đang cùng nhau tham gia một cuộc họp kiểm điểm vô cùng nghiêm túc. Chủ đề của buổi họp? Toàn bộ những gì đã diễn ra dưới sân trường ngày hôm nay.
"Onii-chan, nói thật lòng đấy, chuyện này có hơi quá đáng rồi đấy biết không hả~!"
Yukino đứng khoanh tay, bộ quần áo mặc ở nhà giản dị làm tôn lên mái tóc ngắn màu nâu nhạt đang được buộc gọn thành một chỏm đuôi ngựa nhỏ nhắn.
Con bé cúi đầu nhìn xuống Sou, người đang quỳ gối trên sàn nhà với cái đầu cúi gầm, trông chẳng khác nào một tội nhân đang chờ ngày phán xử.
Trước đó, sau khi được đám bạn cùng lớp nhắc nhở, Sou mới bừng tỉnh nhận ra hành động của mình dưới sân trường trong mắt người ngoài trông sẽ như thế nào. Việc anh và Nagi chỉ là "người yêu hờ" vốn không quan trọng. Hành vi của anh rõ ràng là đã vượt quá giới hạn.
Không, đó không chỉ đơn thuần là vượt giới hạn, đó là một tội ác.
Nhất là khi mới ngày hôm qua, anh vừa lờ mờ cảm nhận được hình như Nagi-chan có chút tình cảm với mình. Vậy mà ngay ngày hôm sau, anh đã vứt cô bạn thanh mai trúc mã "có thể là thích mình" sang một bên để đi thể hiện sự thân thiết với một cô nàng hậu bối xinh đẹp ngay trước thanh thiên bạch nhật.
Trong mắt những người xung quanh, anh lúc này chẳng khác nào một gã tra nam bắt cá hai tay, đứng núi này trông núi nọ. Thế nên, việc Yukino nổi trận lôi đình rồi giáo huấn anh một trận ra trò cũng là điều dễ hiểu.
"Thật tình, onii-chan, anh đã thực sự nhận ra mình sai ở đâu chưa?"
"Rồi, anh đã sâu sắc nhận thức được lỗi lầm của mình."
"Tốt. Vì cái tội dám đi gặp một nhân vật thú vị như vậy mà không chịu dắt em gái theo, anh hãy tự mình sám hối cho thật tốt đi!"
"Ừ, anh đang sám hối đây, ơ kìa, em vừa nói cái gì cơ?"
Sou giật nảy mình ngẩng bật đầu lên trước những lời của con bé. Đôi má Yukino bấy giờ bỗng ửng hồng lên vì ngượng ngùng.
"Onii-chan của em đẹp trai quá đi~ Yukino thật là một đứa trẻ hạnh phúc khi có một onii-chan vừa dịu dàng lại vừa đẹp trai đến thế này~"
"Này này này, tự dưng em lại khen anh kiểu đấy làm gì thế!?"
"Chậc, là quái vật của tổ chức sao? Onii-chan! Anh cứ chạy trước đi, để em ở lại bọc lót phía sau cho!"
"Cái kiểu đại chiến thế giới gì vừa mới diễn ra trong phòng anh thế hả!?"
"Onii-chan, xin hãy tự kiểm điểm lại việc tối nay anh đã không chịu ăn ớt chuông xanh đi."
"Cái đó đúng là anh nên kiểm điểm thật! Nhưng chuyện đâu có phải là như thế!?"
Sou thở dài một tiếng thườn thượt, hoàn toàn cạn lời.
"Thật tình, trả lại sự hối lỗi vừa rồi cho anh ngay."
"Hừm, tất cả những chuyện này là hình phạt dành cho onii-chan đấy, ai bảo anh dám làm cho một người em gái như em phải bỏ lỡ mất cái khoảnh khắc Nagi-nee nổi lòng ghen tuông cơ chứ."
Nỗi lòng thực sự của Yukino rốt cuộc cũng lộ ra, con bé đang vô cùng hậm hực vì đã không được tận mắt chứng kiến dáng vẻ ghen tuông của Nagine. Dù sao thì con bé cũng biết thừa rằng sự si mê của anh trai mình dành cho Nagine đã chạm đến mức vô phương cứu chữa rồi. Anh dứt khoát không có một chút hứng thú nào với bất kỳ cô gái nào khác.
Sou bỗng khựng lại một nhịp khi đại não bắt đầu xử lý những lời Yukino vừa nói.
"Ghen tuông… nghĩa là sao cơ?" anh hỏi với một vẻ mặt vô cùng ngơ ngác.
"Onii-chan à, nếu anh mà cứ chậm tiêu đến mức này thì ngay cả em cũng không thấy buồn cười nổi nữa đâu, không, em sẽ thực sự nổi điên lên đấy, anh biết chưa?"
Lời nói của con bé cứ văng vẳng bên tai, khiến Sou rơi vào một khoảng trầm tư suy nghĩ.
Nếu như giả định "Nagi-chan có lẽ thực sự thích mình" là đúng?
Vậy thì ở dưới sân trường ngày hôm nay, lẽ ra cô ấy phải nổi giận với anh mới phải chứ?
Thế rồi anh chợt nhớ lại cuộc chạm trán giữa hai người dưới sân trường lúc trưa. Nagi-chan quả thực đã chủ động tiến về phía anh, nhưng trên gương mặt cô lúc ấy tuyệt nhiên không hề có một chút dấu vết nào của sự ghen tuông hay tức giận cả. Thay vào đó, cô có vẻ như lo lắng cho tình hình của Tenjouin-san nhiều hơn.
Vậy thì, chẳng lẽ Chuyện "Nagi-chan có thể thích mình" suy cho cùng cũng chỉ là do anh tự mình ngộ nhận mà thôi sao?
Một luồng suy nghĩ đột ngột xẹt qua tâm trí anh giống như một tia sét giữa trời quang.
"Mà nhắc mới nhớ, onii-chan, anh vẫn chưa làm bất kỳ điều gì mà một người bạn trai nên làm cho Nagi-nee đúng không?"
Sou ngập ngừng: "Nhưng anh và Nagi-chan chỉ là đang giả vờ"
"Kể cả là giả vờ thì cũng phải giả vờ cho ra ngô ra khoai chứ! Bằng không thì trong mắt người khác, trông hai người chẳng khác nào đang chiến tranh lạnh với nhau cả."
Yukino giơ một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt anh.
"Nếu ngay cả onii-chan và Nagi-nee mà cũng cãi nhau, chẳng phải sẽ càng làm tăng độ xác thực cho những lời đồn đại về lời nguyền đang lan truyền trong trường sao?"
"Thế cho nên, onii-chan cần phải làm nhiều việc mang tính chất của các cặp đôi hơn nữa với Nagi-nee!"
"Ví dụ như là chuyện gì?" anh yếu ớt hỏi, cảm thấy bản thân lúc này giống hệt như một gã lính mới tờ mờ bước vào thế giới của tình yêu.
"Thì là mấy việc như các cặp đôi sẽ cùng nhau đi học và cùng nhau đi về này? Rồi sau đó là nắm tay nhau suốt cả quãng đường đi nữa."
Sou chớp chớp mắt. Khoan đã. Những việc này chẳng phải là những việc anh vẫn làm cùng Nagi-chan mỗi ngày hay sao.
"Yukino này, không lẽ bản thân em thực ra… cũng hoàn toàn mù tịt về chuyện yêu đương đấy chứ?"
"!"
Anh vừa vô tình chạm vào một sự thật động trời.
"K-Không có nhé! So với onii-chan thì em đây sở hữu một kho tàng kinh nghiệm yêu đương vô cùng phong phú đấy nhé!"
"Không lẽ là từ mấy cuốn truyện tranh thiếu nữ mà em hay đọc"
"Sách vở chính là sự đúc kết tinh hoa kinh nghiệm của nhân loại! Đã đọc qua nhiều truyện tranh lãng mạn đến thế này, việc gọi em là 'bậc thầy tình yêu, người nắm giữ mọi trải nghiệm yêu đương trên toàn thế giới' cũng không có gì là quá lời cả!"
"Không, không, thế thì quá lời rõ ràng rồi."
Yukino đỏ bừng mặt, rồi từ sau lưng, con bé bất ngờ rút ra hai tấm thẻ trông giống như vé vào cửa.
"Và tiếp theo chính là một buổi hẹn hò! Cái này là do Tenjouin-san đã đưa cho em vào chiều nay như một lời xin lỗi dành cho onii-chan đấy."
Sou đón lấy hai tấm vé từ tay con bé, trái tim anh bỗng chốc đập loạn nhịp khi nhận ra đó chính là vé tham quan thủy cung.
"Ngày mốt là cuối tuần rồi đúng không? Onii-chan, hãy nhân cơ hội này mà hẹn Nagi-nee đi chơi đi!"
"H-Hẹn hò… đi hẹn hò với Nagi-chan á!?"
Ngày hôm sau.
Thứ Sáu.
Sou vẫn đang phải vật lộn với những dòng suy nghĩ hỗn độn của mình, anh hoàn toàn bế tắc không biết phải làm sao để mở lời mời Nagine.
Đến giờ nghỉ trưa, anh liền kéo Ryo đi ăn cùng, hy vọng có thể cùng nhau nghĩ ra một chiến lược vẹn toàn.
Ryo bấy giờ chỉ biết chán nản đảo mắt nhìn anh.
"Nói thật nhé Sou, việc cậu đi tìm tớ để xin lời khuyên về chuyện này trông buồn cười kinh khủng ấy. Cậu và Nagiko tính ra còn chưa hẹn hò với nhau nổi ba ngày nữa là…"
"Thay vào đó, đáng lẽ ra lúc này cậu phải đi mời Nagiko ăn trưa cùng mới đúng chứ?" Ryo nói thêm, khẽ nhướng một bên chân mày lên.
Những lựa chọn cho bữa trưa ở trường thực sự khá là ít ỏi.
Sân thượng thì đã bị cấm cửa, còn trong các lớp học thì lại quá đỗi đông đúc.
Lựa chọn duy nhất còn lại là sân trường, nhưng sau sự cố ngày hôm qua, Sou tự biết thân biết phận rằng mình không nên mạo hiểm để rồi bị gắn mác là một gã tra nam đốn mạt kẹt giữa hai cô gái.
Vì vậy, điểm đến cuối cùng của hai người bọn họ là phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên.
"Thủy cung à… quả thực là địa điểm tuyệt vời nhất rồi còn gì nữa," Ryo khẽ thở dài, tay xé mở bao bì của chiếc bánh mì.
Đây chính là bữa trưa mà hai đứa vừa mới tiện tay mua ở cửa hàng tiện lợi của trường.
"Thế nên, tớ đang nghĩ là hay là tớ sẽ rủ tất cả mọi người cùng đi chung cho vui…" Sou rụt rè đề xuất, giọng điệu của anh tràn ngập sự không chắc chắn.
Ryo bỗng khựng lại, biểu cảm trên khuôn mặt trở nên cứng đờ.
"Cậu nghiêm túc đấy à? Thủy cung về cơ bản chính là địa bàn dành riêng cho các cặp đôi đấy. Cậu lại muốn rủ cả hội bạn đi cùng á? Cái kiểu chuyện đùa tai hại gì thế hả?!"
"T-Thật vậy sao?" Ánh mắt của Sou khẽ trĩu xuống, anh cắn một miếng bánh mì, trong lòng cảm nhận rõ sức nặng từ những lời nói của bạn mình.
Thế rồi, như vừa hạ quyết tâm, anh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Ryo.
"Thực ra, dạo gần đây tớ có phát hiện ra một chuyện, nhưng tớ lại không dám chắc chắn lắm. Tớ muốn nghe thử ý kiến của cậu xem sao."
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm tích hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt của anh, Ryo cũng bất giác thẳng người dậy.
"Cụ thể là chuyện gì?" gặng hỏi.
"Tớ nghĩ là Nagi-chan có lẽ… hình như… có khả năng… là thích tớ… thì phải……"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn