Chương 86: Chương 6: Đây Thực Sự Chỉ Là Diễn Sao?
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 2 Sau phát ngôn gây bão của Yukino, người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng như tờ trong phòng sinh hoạt Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên lại là
"Nagi-chan, cậu có sao không?"
Sou là người đầu tiên phản xạ, sự lo lắng hiện rõ mồn một trên gương mặt khi cậu vội vã lao đến bên cạnh Nagine.
"Hả? Ừm… tớ không sao… chỉ là hơi bất cẩn một chút thôi…"
Dù Nagine có phần giật mình trước sự tiếp cận đột ngột của Sou, cô vẫn cố gắng trấn an cậu. Tuy nhiên, lời nói đó chẳng thể làm vơi đi sự lo lắng của Sou. Cậu vươn tay ra, nhẹ nhàng nâng niu bàn tay thon thả của cô, chăm chú kiểm tra như thể đó là một báu vật dễ vỡ có thể bị tổn hại bất cứ lúc nào.
"Ch-Chuyện đó, ừm, Sou-kun, tớ thật sự không sao mà! Ly cũng không có bể, với lại đây chỉ là trà lúa mạch đá thôi…"
Gò má Nagine ửng lên một sắc hồng rực rỡ khi cô khẽ cúi đầu nhìn xuống.
Kế hoạch thành công mỹ mãn.
Sâu trong thâm tâm, một nụ cười đắc thắng khẽ nở trên môi cô. Sự hoảng hốt mà cô vừa giả vờ chính là minh chứng cho kỹ năng diễn xuất đỉnh cao được mài giũa từ những ngày còn là một "ngôi sao nhí thiên tài".
Vì đã cày nát tựa game Star Guidance 2 không biết bao nhiêu lần, cô quá tường tận tính cách có phần tiểu quỷ và đầy mưu mẹo của Yukino Tsukimi.
Cô bé đó rất thích tận hưởng vai diễn "em gái của nam chính" để chọc ghen nữ chính, rồi lại lấy làm thú vị trước những biểu cảm bối rối, cuống cuồng sau đó. Cô bé hoàn toàn chấp nhận sắm vai "ác nữ".
Bên ngoài, cô bé luôn duy trì một phong thái đoan trang và thanh lịch, nhưng đó thuần túy chỉ là một lớp mặt nạ. Nhân vật của cô bé giống như kiểu một "người bạn kiêm đối thủ" của nam chính vậy.
Vốn dĩ không biết cách phải tương tác thế nào với người "anh trai" đột ngột bước vào cuộc đời mình thời thơ ấu, cô bé cuối cùng đã tạo ra lớp "ngụy trang" mang phong cách tiểu quỷ này.
Nhờ có cô bé, nam chính trong cốt truyện gốc mới có thể vượt qua một tuổi thơ thiếu vắng sự đồng hành của cha mẹ.
Ở thế giới này, Nagine đã luôn ở bên cạnh Sou từ thuở nhỏ, đồng thời xây dựng một mối quan hệ rất tốt với Yukino. Thế nhưng, "vỏ bọc" của cô đã sớm bị Yukino nhìn thấu, và con bé thi thoảng lại phát động những cuộc "tập kích bất ngờ" như thế này.
Hôm nay là lần đầu tiên một đòn tấn công trực diện như vậy xảy ra, nhưng Nagine đã chuẩn bị sẵn sàng. Với tư cách là "cô bạn thuở nhỏ đang thầm thương trộm nhớ Sou", cô bắt buộc phải biểu lộ sự bối rối khi nghe thấy lời tỏ tình đó.
Dù sao thì cô cũng là một diễn viên chuyên nghiệp. Từng chi tiết nhỏ nhất đều phải thật hoàn hảo để giữ cho màn trình diễn của mình luôn có sức thuyết phục.
Mà này, Sou-kun, chẳng phải nhịp tim của cậu đang đập quá lớn rồi sao? Chỉ là nắm tay thôi mà có cần phải khiến cậu lo lắng đến mức này không? Nagine thầm nghĩ, dòng suy nghĩ của cô kéo bản thân trở về với thực tại.
Khi cô từ từ ngước mắt lên nhìn khuôn mặt của Sou, cô đã hoàn toàn ngẩn người. Chẳng có một chút dấu vết thẹn thùng nào trên đó cả; thay vào đó là một gương mặt vô cùng nghiêm túc, ngập tràn sự lo lắng.
Nhịp tim của cậu ấy kêu to đến điếc cả tai Hử?
Đó là nhịp tim của chính mình sao?
Bàn tay nhỏ nhắn, ẩm ướt của cô vẫn còn hơi lạnh từ những giọt trà lúa mạch lúc này đang được bao bọc trọn vẹn trong sự ấm áp từ đôi bàn tay lớn hơn của Sou. Trái ngược với những ngón tay thanh mảnh của cô, đôi tay cậu mang lại cảm giác thô ráp, với các khớp xương lộ rõ toát lên vẻ cứng cáp nam tính.
Đầu ngón tay của Sou, hơi có vết chai sạn, khẽ chạm nhẹ vào làn da nhạy cảm của cô, truyền một cảm giác ngứa ran dọc theo lòng bàn tay Nagine. Sự tương phản giữa cái lạnh của nước trà và hơi ấm từ cái chạm của cậu như thiêu đốt những ngón tay mảnh mai của cô, khiến chúng vô thức khẽ giật nảy lên.
Những giọt nước khẽ lăn qua các kẽ ngón tay đang ửng hồng, rồi rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên một vũ điệu mong manh của những vệt nước ẩm ướt.
Bị bất ngờ trước những xúc cảm lạ lẫm chưa từng có này, Nagine khẽ cắn chặt bờ môi mọng, hàm răng trắng như ngọc ấn sâu vào làn môi mềm, liều mạng kìm nén tiếng thở dốc ngọt ngào suýt chút nữa đã bật ra khỏi cổ họng.
Ánh sao tinh tú trong mắt cô dao động một cách hỗn loạn.
"Ch-Chuyện đó, ừm, tớ thật sự không sao đâu" Đột ngột bị kéo giật ngược trở lại thực tại, Nagine dùng lực rụt mạnh hai tay về. Thế nhưng, hơi ấm từ cái nắm tay của Sou vẫn cứ vương vấn mãi trong tâm trí cô, mang lại một cảm giác ngượng ngùng khó tả. Cô theo bản năng vội né tránh ánh mắt của cậu, dồn sự chú ý vào khung cửa sổ bên cạnh.
Phản chiếu trên tấm kính thủy tinh là hình bóng của một thiếu nữ tóc đen với đôi gò má đỏ bừng, hai tay đang đan chặt vào nhau đặt trước ngực.
Đôi mắt long lanh, ngấn nước của cô đang xoáy sâu trong sự hỗn loạn và hoảng hốt.
'Tại sao chứ? Mình đâu có cố ý kích hoạt Đồng Tử Ánh Sao đâu?'
'Tại sao tim mình lại đập nhanh đến mức này?'
"Nagine-chan, mau lau khô tay đi nào."
Đúng lúc đó, Mana bước lên can thiệp để giải vây, cô rút một chiếc khăn tay màu trắng từ trong túi ra và nhẹ nhàng lau đi những vệt trà còn sót lại trên những ngón tay của Nagine.
"C-Cảm ơn cậu…"
"Nagi-nee, chị không sao chứ?" Yukino tiến lại gần, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Ch-Chị không sao đâu! Xin lỗi vì đã làm cho mọi người phải lo lắng nhé…" Nagine nặn ra một nụ cười, cố gắng trấn an bọn họ.
Dù sao thì, cô cũng nhìn thấy sự hối lỗi chân thành trên gương mặt của Yukino.
Trong cốt truyện gốc của Star Guidance 2, Yukino Tsukimi tuy có một chút khía cạnh hắc ám, nhưng bản chất cốt lõi của con bé vẫn là một người nhân hậu. Con bé biết chính xác điểm dừng khi nào và ở đâu để tung ra những trò đùa nghịch ngợm của mình, và nếu lỡ có đi quá giới hạn, con bé sẽ là người đầu tiên nhanh chóng nói lời xin lỗi.
Tuy nhiên, vào chính khoảnh khắc này, bản thân Yukino lại cảm thấy có chút đứng ngồi không yên vì phản ứng của Nagine.
"Tất cả là tại Sou hết đó! Cậu ấy cứ làm quá lên." Ryo bước đến bên cạnh Sou, giúp cậu dọn dẹp chiếc ly bị đổ và lau sạch số trà lúa mạch trên bàn.
"Tớ xin lỗi, lúc nãy tớ hơi bị hoảng quá," Sou thừa nhận, khẽ cúi đầu xin lỗi.
Tâm trí của cậu vài phút trước chỉ hoàn toàn đổ dồn vào mỗi mình Nagine.
Đặc biệt là sau lời nói trêu chọc của Yukino, một sự căng thẳng vô cớ bỗng chốc bủa vây lấy cậu. Cậu sợ rằng Nagine sẽ hiểu lầm về mối quan hệ giữa mình và Yukino.
Chính vì thế nên màn kịch vừa rồi mới diễn ra như vậy.
Mãi đến tận lúc này cậu mới nhận ra hành động vừa rồi của mình táo bạo đến nhường nào.
Và rồi, một suy nghĩ có phần hơi không đúng đắn bất chợt lóe lên trong đầu cậu Ủa? Tay của Nagi-chan từ trước đến nay lúc nào chạm vào cũng thích như thế này sao?'
Kể từ khi bước chân vào năm hai, cậu chưa từng nắm tay Nagine thêm một lần nào nữa.
Cảm giác đã đánh mất từ lâu nay bỗng chốc ùa về, nhắc nhở cậu rằng bàn tay của cô thực sự nhỏ bé và mềm mại đến nhường nào.
Cảm xúc đó đơn thuần là một sự tận hưởng không gì sánh bằng… Không, không, Sou ơi là Sou!
Mày đang nghĩ cái thứ kỳ quái gì thế hả!? Tỉnh táo lại đi!!!
Cậu lắc lắc đầu, cố gắng xua tan đi những ảo tưởng của tuổi thanh xuân đang quay cuồng trong tâm trí khi quay trở lại vị trí chỗ ngồi của mình.
Ngay khi Yukino trở lại chỗ, Sou liền chủ động lên tiếng hỏi trước "Vậy, chuyện em vừa định nói lúc nãy là gì?"
"Cái gì cơ? Anh định thực sự trả lời lời tỏ tình của em hả"
"Chuyện đó là tuyệt đối không có cửa đâu nha." Vừa nói, cậu vừa không kìm được lòng mà lén lút đưa mắt liếc nhìn về phía Nagine.
Đúng lúc đó, ánh mắt của hai người họ lại chạm nhau.
Sắc hồng đỏ trên gò má cô vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt, dưới ánh đèn trông lại càng thêm phần quyến rũ, giống như một quả chín mọng.
Trong tích tắc, cả hai cùng đồng loạt đánh mắt nhìn sang hướng khác.
Chứng kiến toàn bộ màn này diễn ra, đôi mắt của Yukino chợt lóe lên một tia tinh nghịch.
"Mà này, anh ngó lơ một người con gái vừa mới tỏ tình với mình như vậy không thấy có chút bất lịch sự nào sao, Onii-chan~? Tra nam chính hiệu luôn rồi chứ còn gì nữa~"
"Không, làm gì có ai lại đi coi em gái của mình là một người phụ nữ cơ chứ?"
"Wow~ phát ngôn mạnh miệng ghê chưa kìa~ Onii-chan, anh coi chừng có ngày bị hội những người cuồng em gái trên toàn thế giới hợp lực lại tẩn cho một trận ra trò đấy nhé!"
"Trước khi chuyện đó xảy ra, anh muốn tẩn em một trận trước đấy."
"Bạo lực gia đình kìa!? Đây là bạo lực gia đình đúng không? Cho dù anh có là Onii-chan của em đi chăng nữa, em cũng cần phải suy nghĩ lại về một người đàn ông có xu hướng bạo lực gia đình…"
"Không hiểu sao, tự dưng anh lại thực sự muốn trở thành một gã đàn ông bạo lực gia đình ghẽ."
Màn tung hứng châm chọc qua lại giữa hai anh em họ đã làm bầu không khí trong phòng trở nên nhẹ nhàng, thư thái hơn rất nhiều.
Mọi người đều thừa hiểu đó chỉ là một trò đùa tấu hài thường ngày của hai người họ mà thôi.
"Ra là vậy, hèn chi cái tên Sou hướng nội âm u này lại có kỹ năng tấu hài và phản sác[note101004] đỉnh cao đến thế; tớ nghĩ là tớ hiểu nó từ đâu mà ra rồi," Ryo nhận xét, khẽ gật gù với một khuôn mặt như vừa mới ngộ ra chân lý.
Cảm giác như cậu chàng vừa mới giải mã được một bí ẩn chưa có lời đáp bấy lâu nay vậy.
Mana cũng không khỏi cảm thấy có chút bất ngờ. Một Sou vốn yếu đuối và khép kín lại vừa mới bộc lộ một khía cạnh mạnh mẽ đầy kinh ngạc trước mặt em gái mình.
"Vậy ra, Yukino-san, dạo gần đây em hay bị các bạn nam tỏ tình lắm sao?" Mana kéo cuộc trò chuyện quay trở lại chủ đề trước đó.
Với tư cách là một học sinh lai hiếm hoi tại Trường Cao trung Starlight, Mana đã quá quen với việc đám con trai tự lao đầu vào mình với hy vọng có được một cơ hội. Cô nghĩ rằng mình có thể đưa ra một vài lời khuyên hữu ích cho cô bé hậu bối đáng yêu đang phải đối mặt với rắc rối này.
Nói thêm một chút, những nam sinh từng nếm mùi bị Mana từ chối thẳng thừng cho đến nay vẫn chưa ai góp nhặt đủ dũng khí để tiếp cận cô thêm một lần nào nữa. Chính vì lý do này, cô đã bị gán cho vài cái biệt danh chẳng hạn như "Nữ hoàng băng giá" hay "Tiên tử độc lưỡi" trong cộng đồng nam sinh của trường.
"Vâng ạ~" Yukino thở dài, nở một nụ cười đắng cay pha lẫn ngọt ngào.
"Mỗi lần em từ chối lời tỏ tình của ai đó và nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của họ, bản thân em cũng không kìm được lòng mà cảm thấy có chút đau buồn theo…"
"Không, em tuyệt đối không hề nghĩ như thế đâu," Sou ngắt lời, bóc mẽ sự đồng cảm giả tạo của Yukino.
"Thế nên, em đã nghĩ ra một ý tưởng cực kỳ hay ho!"
"Uwah, bị ngó lơ luôn rồi! Cái con bé này dám bơ đẹp câu nói của mình luôn kìa."
"Chỉ cần em giả vờ như đang hẹn hò với Onii-chan, những người khác tự khắc sẽ nghĩ rằng, 'Cô nàng này cuồng anh trai đến mức vô phương cứu chữa rồi', và từ đó sẽ từ bỏ ý định theo đuổi em. Đây là một kế hoạch vẹn cả đôi đường, nơi không một ai phải chịu tổn thương cả, đúng không nào?"
"Chẳng phải người chịu trận ở đây chính là anh sao!? Em có bao giờ nghĩ đến việc anh cũng sẽ bị người ta nhìn ngó với ánh mắt 'Cái gã này cuồng em gái đến mức vô phương cứu chữa' chưa hả!!!"
"Ủa, lỗi em. Ra anh thực sự là một con người hả, Onii-chan?"
"Rốt cuộc trong mắt em anh là cái thứ gì vậy hả!?"
"Chỉ là một chút sai sót nhỏ thôi mà, không sao đâu; cho dù Onii-chan có mang hình hài của một con người đi chăng nữa, kế hoạch này cũng chỉ làm tổn hại đến danh tiếng của anh và em mà thôi."
"Khoan đã, nếu là như vậy thì tớ có một ý tưởng tốt hơn có thể né tránh được những tổn hại danh tiếng không đáng có này nè." Ryo lập tức nhảy vào cuộc vui của hai anh em.
"Yukino, em cứ tiếp tục giả vờ cuồng anh trai của mình đi, nhưng thay vào đó, tớ và Sou sẽ hẹn hò với nhau" Biểu cảm của Ryo thay đổi xoạch một cái, sự nghiêm túc bao trùm lấy cậu khi cậu dõng dạc trình bày lập luận của mình đầy tâm huyết.
"Bằng cách này, những người khác sẽ hiểu rằng Yukino, em chỉ đơn thuần là một cô gái thích 'mối quan hệ trên mức thân thiết giữa những chàng trai' mà thôi, và điều đó sẽ ngăn chặn các nam sinh khác bám đuôi em. Em thấy sao?"
"Tại sao tớ lại có cảm giác tổn hại danh tiếng của mình vừa mới leo thang lên một tầm cao mới thế này!?" Sou thốt lên, cảm thấy tình hình bằng một cách thần kỳ nào đó đang lao dốc không phanh.
"Em hiểu rồi, quả thực nếu là như vậy, em sẽ không bị người ta nhìn nhận như một kẻ đi hẹn hò với một sinh vật hình người mang danh Onii-chan nữa."
"Thế là rốt cuộc cái danh tiếng duy nhất được cứu vãn ở đây lại là của Yukino thôi sao!?"
Nhìn ba người họ cứ thế tiếp tục màn tấu hài tung hứng một cách vui vẻ, Mana không khỏi nở một nụ cười bất lực.
Nếu Yukino thực sự gia nhập Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên, những ngày tháng sau này chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt cho mà xem.
Trong khi đó, Nagine vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn chấn động lúc nãy. Khuôn mặt đáng yêu của cô lúc này đỏ lựng lên như một quả táo chín.
Bất thình lình, một tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang màn tấu hài vô tri của Sou và những người khác.
"Yahallo~ Xin lỗi vì đã làm phiền nha~" Người bước vào phòng là tân hội trưởng hội học sinh, Mika Iketani.
"Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên hôm nay vẫn náo nhiệt như mọi khi nhỉ… Oa~ một cô bé đáng yêu quá chừng nè~" Sou không khỏi dấy lên một cảm giác rằng khung cảnh này trông quen mắt một cách kỳ lạ, cứ như là một phân cảnh nào đó đã từng diễn ra vào năm ngoái vậy.
"Xin chào chị, em là Yukino Tsukimi, rất vui được gặp chị ạ."
Vừa nhìn thấy Mika, Yukino lập tức điều chỉnh lại tư thế của mình ngay tức khắc, phô diễn ra một khía cạnh vừa đoan trang lại vừa thanh lịch chuẩn mực.
"Chào em, chị là hội trưởng hội học sinh, Mika Iketani~" Mika đáp lại bằng một tông giọng vui vẻ, nhưng cô dường như cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng đang ngầm ẩn hiện ở đây.
"Tsukimi… chẳng lẽ em là…"
"Vâng, chính là em đây ạ, em là của Onii-chan"
"Em còn định chơi cái trò đùa này thêm bao nhiêu lần nữa mới chịu thôi hả!?" Sou vội vàng nhảy vào cắt ngang, chặn họng màn tự giới thiệu của Yukino.
Lần này, Mika ghé qua là để bàn giao một nhiệm vụ ủy thác mới dành cho Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn