Chương 118: Chương 38: Nam Chính Của Một Bộ rom-com
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 2 Sau khi trao đổi những lời chào hỏi, Sou-kun hít một hơi thật sâu, chuẩn bị giải thích mọi chuyện cho Nagine.
Cuốn doujinshi kỳ lạ đó chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi.
Chính là cậu bạn của cậu đã cố tình nhét nó vào trong ba lô của cậu.
Nghe có vẻ hơi gượng ép, nhưng đó hoàn toàn là sự thật.
Thế nhưng, Nagine dường như… không hề tin chuyện đó.
Biểu cảm của cô rất khó đoán, nhưng trong ánh mắt cô lại lộ ra một sự nhẹ nhõm, như thể muốn nói rằng "Tớ hiểu mà, cậu không cần phải nói thêm gì nữa đâu."
Thái độ đó mới là thứ khiến lòng Sou-kun đau nhói nhất.
"Dù đó có là quyền tự do của cậu đi chăng nữa, Sou-kun…cậu cũng nên nghĩ đến cảm nhận của những cô gái thích cậu chứ," Nagine nhấn mạnh với một tông giọng vô cùng nghiêm túc.
"……Không, làm gì có cô gái nào lại đi thích một người như tớ cơ chứ." Sou-kun lắc đầu, những lời nói mang đầy vẻ tự giễu, nhưng một chút chán nản vẫn không tự chủ được mà lộ ra.
"Ủa~ Chẳng lẽ tên này lại là…" Một suy nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu Nagine, và cô đã vô thức lẩm bẩm thành tiếng.
"Hả? Nagi-chan, cậu vừa nói gì cơ?"
"À, không, tớ có nói gì đâu." Nagine nhận ra mình vừa mới nói ra những suy nghĩ thầm kín trong lòng.
Chẳng lẽ lầm bầm một mình là một thói quen của cô sao?
Cô chỉ là một cô bạn thanh mai trúc mã tóc đen dài, thi thoảng lại thì thầm những lời bộc bạch từ tận đáy lòng…
Liệu cô có thực sự sở hữu nhiều đặc điểm nhân vật đến thế không?
Sự tự nhận thức của Nagine về bản thân lại được mở rộng thêm một chút.
Rũ bỏ những suy nghĩ đó, Nagine quyết định đi theo Sou-kun đến văn phòng giáo viên.
Khi đã vào bên trong tòa nhà trường học, Sou-kun đã giúp cô tìm tủ để giày của mình.
Trong lúc cô đang thay sang đôi giày đi trong nhà, vài học sinh đi ngang qua đã cẩn thận cất tiếng chào hỏi cô.
Một cô gái đã thu hút sự chú ý của Nagine, một kouhai vô cùng đáng yêu với mái tóc nâu được tết thành những bím tóc nhỏ, đôi mắt sáng và một khuôn mặt dịu dàng. Cô bé xinh đẹp ở mọi góc nhìn, nhưng kỳ lạ thay, cô bé lại đang mặc đồng phục nam sinh.
Chẳng lẽ ở trường cấp hai lại có chính sách tự do lựa chọn đồng phục sao?
Sự tò mò của Nagine dâng cao khi cô nhìn thấy cô gái tóc nâu tiến lại gần Sou-kun, thì thầm điều gì đó vào tai cậu ấy.
Cô bé liên tục liếc nhìn về phía Nagine, khiến cô cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Họ chắc chắn là đang bàn luận về cô.
Nhưng điều thực sự gặm nhấm Nagine chính là bản chất mối quan hệ của họ. Họ trông có vẻ vô cùng thân thiết, và cô gái xinh đẹp này…
Liệu cô bé có phải là người mà Sou-kun thích không?!
Chẳng lẽ mình lại là kẻ thứ ba xen vào giữa họ sao?!
Những suy nghĩ của Nagine xoay mòng mòng khi cô gái tóc nâu tiến về phía cô.
"Chào buổi sáng, Nagiko… Đã lâu không gặp nhỉ? Tớ cũng không chắc nói thế có đúng không nữa, ha ha~" Trước sự ngạc nhiên của Nagine, giọng nói của cô gái lại mang một tông giọng trung tính của cả nam lẫn nữ.
"Nagi-chan, cậu còn nhớ tớ không? Tớ là Ryo, Ryo Haibara." Cô gái tóc nâu tự chỉ vào mình.
"Tụi mình đã trò chuyện trong nhóm LINE tối qua đấy…"
Nagine cảm thấy một chút quen thuộc. Ryo Haibara. Cô nhớ lại cái tên này từ những cuốn nhật ký của mình.
Cô nhớ cậu ấy là một trong những người bạn thân thiết của Sou-kun…nhưng không phải Ryo đáng lẽ phải là con trai sao?
Nagine cảm thấy những dấu chấm hỏi liên tục hiện lên trên đầu mình.
"À, đúng rồi nhỉ~" Ryo, dường như hiểu được lý do tại sao Nagiko lại có phản ứng như vậy, khẽ vén vài sợi tóc mái đầy nữ tính của mình ra sau.
"Thật ra, tớ là con trai."
"Cái gì cơ!?"
Cảm giác giống như một tia sét vừa đánh ngang tai cô vậy.
Cô gái đáng yêu này lại là con trai sao!?
Và cậu ấy lại là bạn thân của Sou-kun?
"V-Vâng, đúng vậy, Haibara-san… Mình thực sự xin lỗi, mình đã không nhận ra cậu…"
"Không sao, không sao đâu mà~ Dù sao thì Nagiko hiện tại đang…. thôi, tụi mình đừng bận tâm đến chuyện đó nữa. Cứ gọi tớ là Ryo-kun như trước đây là được rồi, nhé?"
"Tớ hiểu rồi. Mong được cậu giúp đỡ nhé, Ryo-kun…"
"Mmm, tớ học cùng lớp với cậu đấy, Nagiko. Nếu cậu cần giúp đỡ gì thì cứ tìm tớ bất cứ lúc nào nhé."
Đã thế tính cách của cậu ấy lại còn vô cùng dịu dàng nữa chứ!?
Hóa ra, đây là lý do tại sao Sou-kun dường như không hề có hứng thú với một cô bạn thanh mai trúc mã xinh đẹp như thế này
"Không, không phải như thế đâu!"
Sou-kun ngay lập tức phản ứng trước ánh mắt của Nagine, sự hoảng loạn hiện rõ trong mắt cậu.
"Ryo và tớ chỉ là bạn bè bình thường thôi. Tớ không hề có sở thích kiểu đó đâu"
"Ừm, tớ hiểu mà. Không cần phải cuống cuồng lên như vậy đâu, Sou-kun." Nagine gật đầu khi nghe vậy, bày tỏ một thái độ vô cùng thông cảm và thấu hiểu.
"Mỗi người đều có những quyền tự do riêng" Hóa ra là như vậy sao~ Sou-kun thì ra là…..
Mặc dù cô tôn trọng sự tự do của mỗi người về xu hướng của họ, nhưng "sự tự do" này của cậu ấy có phải là hơi… phức tạp quá rồi không?
Cậu vẫn còn là trẻ vị thành niên cơ mà, đúng không?
Liệu có phải do chịu ảnh hưởng xấu từ đâu đó không? Với tư cách là thanh mai trúc mã của cậu ấy, cô không thể không cảm thấy lo lắng.
"Ý tớ hoàn toàn không phải như thế!" Sou-kun lo lắng kêu lên.
Ryo nhướng mày, quan sát hai người bạn thân thiết.
"Heh~ Cảm giác như chẳng có gì thay đổi cả nhỉ. Nagiko, cậu thực sự đã mất trí nhớ sao?"
Trước khi Nagine và Sou-kun kịp trả lời, một giọng nói mới đã chen ngang.
"Chào buổi sáng, Nagine-chan. Thật tuyệt vời khi thấy cậu vẫn bình an vô sự."
Giọng nói ấy trong trẻo và rạng rỡ, tựa như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ phẳng lặng vào lúc bình minh. Nagine quay đầu lại và nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đến mức đáng kinh ngạc đang tiến lại gần.
Các đường nét trên khuôn mặt cô ấy vô cùng sắc sảo và nổi bật, một sự kết hợp hoàn mỹ giữa vẻ thanh nhã và quyến rũ. Nơi khóe mắt cô ấy mang một nét tinh nghịch đầy cuốn hút như một chú mèo. Làn da cô ấy trắng như tuyết đầu mùa, và vóc dáng thì mảnh mai, gần như là một người mẫu thực thụ.
Nhưng điều thu hút sự chú ý của Nagine nhất chính là mái tóc màu vàng bạch kim dài ngang thắt lưng, khẽ lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Nagine đã hoàn toàn bị sững sờ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng khi cô chăm chú quan sát cô gái trước mặt, tâm trí cô đã nhanh chóng hoạt động để tìm kiếm những đặc điểm trùng khớp với các dòng ghi chép trong nhật ký của mình.
"Ma-Mana-san? Là cậu phải không, Mana Hinata-san?" Nagine ngập ngừng cất tiếng hỏi đầy vẻ không chắc chắn.
Thế nhưng, từ ngoại hình của cô ấy, ai cũng có thể nhận ra ngay cô ấy là một người lai.
"Đúng vậy, mình rất vui vì cậu vẫn nhớ đến mình, Nagine-chan…" Mana trả lời với một tiếng cười khúc khích đầy bất lực.
Ngay cả khi bị mất trí nhớ, Nagine vẫn có thể nhận ra cô ấy.
Lý do rõ ràng là vì Sự pha trộn độc đáo thừa hưởng từ dòng máu Bắc Âu của người cha đã giúp Mana trở nên vô cùng nổi bật giữa một rừng học sinh Nhật Bản.
Về cơ bản, rất khó để có thể nhận nhầm được.
"Cậu cứ gọi mình là Mana-chan như trước đây là được rồi. Mình học cùng lớp với Tsukimi-kun, lớp 2-B đấy," Mana nói.
"Nagine-chan, nếu cậu cần bất cứ điều gì, cứ trực tiếp đến tìm mình nhé."
"Được chứ, tớ biết rồi…" Nagine gật đầu, đồng thời cô cũng ngày càng cảm thấy kinh ngạc trước tình huống đang diễn ra trước mắt mình.
Những cuốn nhật ký của cô có nhắc đến Mana như một người bạn tốt từ thời tiểu học, một mối quan hệ được chia sẻ cùng với Sou-kun.
Nói cách khác, Mana cũng chính là thanh mai trúc mã của họ.
Sou-kun có đến tận hai cô bạn thanh mai trúc mã vô cùng đáng yêu sao?
Không chỉ có vậy, mà ngay cả cậu bạn thân thiết trông cũng giống như một cô gái dễ thương nữa chứ?
Chẳng phải những yếu tố mang đậm chất shoujo xung quanh cậu ấy có hơi bị quá nhiều rồi không?
Một bộ học đường rom-com? Chẳng lẽ cô thực sự đang sống trong một bộ phim học đường hài hước, với Sou-kun là nam chính hay sao!?
Ai sẽ là nữ chính tiếp theo đây? Một senpai lạnh lùng, băng giá? Hay một kouhai tiểu ác ma hay bám người?
Ai mới là tình yêu thực sự của Sou-kun chứ?
Liệu cô có thực sự phải dấn thân vào bộ rom-com đầy rẫy sự cạnh tranh và kịch tính này không?
Đôi mắt của Nagine xoay mòng mòng như hai vòng nhang muỗi, tâm trí cô hoàn toàn rơi vào một mớ hỗn độn cực kỳ hỗn loạn. [note102388]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn