Chương 86: ...Không thể nhịn thêm được nữa. (Hoàn)
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~20 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN Lễ cưới kết thúc nhanh chóng ngoài dự tính.
Đáng tiếc là không có chuyện "này nọ" xảy ra trong phòng chờ cô dâu như mấy cuốn tiểu thuyết "nặng đô" khác... Thực ra phải sau khi hôn lễ kết thúc tôi mới chợt nhớ đến chuyện đó, chứ ngay trước giờ G, vì quá lo lắng sợ làm hỏng chuyện nên đầu óc tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung.
Dù là một đám cưới không có khách mời, nhưng bản thân nghi thức trang trọng cùng lễ đường rộng thênh thang cũng đủ để khiến sự căng thẳng tăng lên gấp bội.
- Con... con xin thề...!
-... Ừ.
Hơn nữa, giữa chừng tôi còn mắc lỗi lỡ cắn vào lưỡi, nên có thể nói là đã hỏng bét cả rồi. Lúc đó, tôi lén liếc nhìn về phía bố mẹ, thấy cả hai đều đang cố nhịn cười khiến tôi càng thêm xấu hổ. Ngoài ra còn vô số lỗi nhỏ khác nữa, nhưng dù sao thì lễ cưới cũng đã kết thúc tốt đẹp.
"Chụp nhé, một, hai, ba!"
Tiếng anh thợ chụp ảnh vang lên phía trước. Tôi đã cố gắng hết sức để mỉm cười thật tự nhiên và xinh đẹp. Nhờ vậy mà khóe miệng tôi run bần bật như sắp bị chuột rút đến nơi, nhưng khi nhìn lại ảnh, thấy mình lên hình cực kỳ lung linh nên tôi cũng thấy mãn nguyện.
'…Nghĩ lại thì, đây là bức ảnh đầu tiên chúng mình chụp chung nhỉ?'
Dù quen nhau mới được khoảng 6 tháng, nhưng bức ảnh đôi đầu tiên lại là ảnh cưới sao...? Cảm giác thật kỳ diệu. Nhìn vào bức ảnh có Joo-hyuk đứng cạnh bên, tôi tự nhủ sau này phải chụp thật nhiều mới được. Bình thường tôi là đứa lười chụp ảnh, đến ảnh đồ ăn còn chẳng buồn chụp nói gì đến ảnh đôi, nhưng nhìn chằm chằm vào bức ảnh tập thể, tôi thầm quyết tâm sau này sẽ chụp Joo-hyuk thật nhiều.
À không, chính xác là tôi chỉ nhìn chằm chằm vào mỗi mình Joo-hyuk trong bức ảnh đó thôi.
'…Dù có nghĩ thế nào đi nữa, gặp được anh ấy đúng là điều tuyệt vời nhất.'
Chắc hẳn số lấy chồng của mình là số hưởng rồi. Vì đang trang điểm nên tôi không thể nhào vào lòng Joo-hyuk mà nũng nịu được, đành ngậm ngùi nhìn qua nhìn lại giữa ảnh và người thật để tự an ủi bản thân.
"…?"
Đúng lúc đó, Joo-hyuk dùng khăn tay lau khóe miệng cho tôi. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn anh.
"Em chảy nước miếng kìa."
"!!"
Ngay khi nghe "chân tướng sự việc", mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín, để mặc cho Joo-hyuk lau giúp. …Nhưng cảm giác cũng không tệ chút nào.
=====
"Huhu… Tuần trăng mật của em…"
"Ha ha… Tuần sau chúng mình đi nhé, được không?"
Cứ ngỡ là cưới xong sẽ đi tuần trăng mật ngay nên tôi đã rất phấn khích, ai ngờ lại bị dội một gáo nước lạnh.
'Trong tiểu thuyết thấy cưới xong là đi luôn mà…'
Dĩ nhiên không phải là không đi, mà chỉ là dời sang tuần sau thôi. Nhưng tiếc thì vẫn cứ tiếc chứ. Tôi luôn nghĩ đi thẳng từ lễ đường ra sân bay mới là đúng bài, giờ mọi chuyện không như ý muốn nên tôi thấy hơi hụt hẫng.
'…Mà khoan?'
Còn một tuần nữa mới đi, có khi trong thời gian này mình nên tích cực giảm cân để lúc đi chơi trông xinh đẹp hơn cũng nên. …Nhưng mà, nhớ lại anh ấy từng bảo thích mình có chút mỡ bụng hơn, hay là thôi không tập thể dục nữa nhỉ? Người ta chẳng bảo "đang yên đang lành mà thay đổi thói quen là dễ tèo" đó sao. Vừa mới kết hôn xong, không thể vì tập thể dục mà xảy ra chuyện gì được.
'…Tuyệt đối không phải vì mình lười tập đâu nhé.'
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi băn khoăn không biết có nhất thiết phải tập thể dục không. Bình thường thể lực của tôi cũng chẳng tốt lành gì, vận động tí là thở hồng hộc, nhỡ đâu tập tành quá sức lại ảnh hưởng đến em bé thì sao. Em bé là kết tinh tình yêu của tôi và Joo-hyuk, không thể để gặp nguy hiểm được.
Đây là một kết luận vô cùng hợp lý, tuyệt đối không phải vì tôi lười đâu.
Sau khi chốt xong xuôi, tôi nhảy tót lên lưng Joo-hyuk khi anh đang ngồi.
'Anh ấy bảo việc học đang bận rộn thì biết làm sao được…'
Joo-hyuk nói anh phải học bù cho những ngày nghỉ vừa qua, lại còn có bài đánh giá năng lực trong tuần này nên không thể đi ngay được. Tất nhiên nếu tôi nhõng nhẽo đòi đi thì anh cũng sẽ chiều thôi, nhưng tôi không muốn vì ham muốn của bản thân mà gây rắc rối cho anh.
'Với lại, để mấy "ả hồ ly" vây quanh Joo-hyuk thì nguy hiểm lắm.'
Mấy đứa đó có thể tiếp cận Joo-hyuk với ý đồ xấu, nên tôi phải ngăn chặn từ sớm. Vừa thỏa mãn lòng tham muốn chiếm hữu anh cho riêng mình, vừa bảo vệ được anh, đúng là một công đôi việc. Ít nhất thì tôi nghĩ thế.
"Hít… Hàaa…"
Tôi hít hà mùi hương trên người Joo-hyuk, mùi hương mà hôm qua, hôm kia tôi đều đã ngửi. Quả nhiên so với mùi áo sơ mi hay gì đó, thì mùi hương tỏa ra trực tiếp từ cơ thể Joo-hyuk vẫn là tuyệt nhất.
"…Anh xin lỗi."
"Vâng… À không, hửm?"
Đang mải mê "thưởng thức" mùi hương của anh, tôi bỗng ngẩn người khi nghe Joo-hyuk nói lời xin lỗi.
"Chắc em đã mong chờ lắm, vậy mà tuần sau mới đi được."
"Không sao đâu mà…"
"Tại anh thấy có lỗi với em."
Nói rồi, Joo-hyuk xoay người lại, ôm chầm lấy tôi khi tôi vẫn còn đang đu trên lưng anh.
"…Ơ?"
Hành động ôm bất ngờ của Joo-hyuk khiến não bộ tôi trong phút chốc bị đình trệ.
"A, á á á?"
Sau đó, từ miệng tôi chỉ phát ra được những âm thanh vô nghĩa. Vừa bàng hoàng, vừa xấu hổ, lại thêm cái ôm bất ngờ khiến hai cơ thể dán chặt vào nhau, mùi hương của anh càng nồng đậm hơn. Thêm vào đó, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Joo-hyuk truyền qua, tôi cảm thấy mình sắp đánh mất lý trí đến nơi rồi.
"Giá mà anh giỏi giang hơn chút nữa thì đi ngay bây giờ cũng chẳng sao… Anh xin lỗi em nhiều lắm."
"Hà, hự… ưm…"
Anh vừa nói lời xin lỗi bằng chất giọng vốn đã trầm ấm nay lại tràn đầy tình cảm chân thành dành cho tôi, khiến tôi thực sự phát điên.
Thình thịch. Thình thịch.
Tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cả người nóng bừng lên. Mọi suy nghĩ vẩn vơ đều tan biến, giờ đây trong mắt tôi chỉ còn lại hình bóng của Joo-hyuk.
"…Không thể nhịn thêm được nữa."
Bịch.
"…Ơ?"
Tôi dùng một chút ma pháp nhẹ nhàng đè Joo-hyuk xuống. Nếu là bình thường, chắc giờ này tôi đã lấy lại lý trí và nói lời xin lỗi, nhưng để giữ được bình tĩnh lúc này thì đã quá muộn rồi. Lần trước tuy đã giải tỏa được phần nào ham muốn, nhưng tôi vẫn chưa thấy thỏa mãn chút nào.
'Anh làm thế này là đang mời gọi em đúng không…?'
Đã đến lúc tôi được đền đáp cho những ngày tháng nhẫn nhịn vừa qua rồi.
"Em đã cố nhịn lắm rồi đấy…"
Khiến em ra nông nỗi này hoàn toàn là lỗi của anh. Là do Joo-hyuk đã quyến rũ em trước. Ai bảo anh trông "ngon" thế này làm gì.
"K-Khoan đã Ji-yeon? Em vẫn đang mang thai mà…"
"Dùng bao cao su là được chứ gì."
"K-Khoan— Ưm! Ưm!"
"Tại Joo-hyuk quyến rũ em nên mới thành ra thế này đấy…"
Tôi dùng ma lực chặn miệng Joo-hyuk lại một cách vừa phải rồi bắt đầu cởi quần anh ra. Nghĩ lại thì, có khi thế này còn tuyệt hơn cả đi tuần trăng mật ấy chứ. Vào đêm tân hôn, lần đầu tiên tôi là người chủ động dẫn dắt Joo-hyuk.
========== Thấm thoắt đã 13 năm trôi qua kể từ ngày cưới ấy.
"Su-hyun! Joo-hyun! Ra ăn cơm con ơi!"
Sau khi chuẩn bị xong bữa sáng, tôi gọi các con yêu quý của mình. Hồi mới cưới, tôi từng khóc hết nước mắt vì trình độ nấu ăn tệ hại của mình, nhưng qua thời gian rèn luyện, giờ đây các món tôi nấu cũng đã bắt đầu "nuốt trôi" được rồi.
"Ưm…"
"Cho con 10 phút nữa thôi…"
Cả hai đứa vẫn còn ngái ngủ, chẳng đứa nào chịu rời khỏi giường. Chắc là giống mẹ nên cả hai đều rất sợ buổi sáng. Những lúc thế này tôi lại ước giá mà chúng giống Joo-hyuk thì tốt biết mấy, nhưng nghĩ lại thì đây chính là minh chứng cho việc chúng là con do mình dứt ruột đẻ ra, nên cũng không tệ lắm.
"Không được! Phải ngủ sớm dậy sớm thì mới thành người lớn tuyệt vời được chứ!"
Dù vậy, tôi không thể để chúng thức khuya dậy muộn giống mình được, nên tôi cố dùng lời lẽ thuyết phục để chúng dậy sớm, nhưng…
"…Chẳng phải mẹ là người ngủ muộn nhất nhà sao ạ? Vậy mẹ không phải là người lớn tuyệt vời ạ?"
"C-Cái đó…"
Bị con gái "phản đòn" trực diện, tôi cứng họng không nói được lời nào. Con gái tôi mới 12 tuổi thôi mà sao nó thông minh thế không biết.
"…J-Joo-hyun à! Con không muốn trở thành người lớn tuyệt vời sao? Để trở thành người lớn tuyệt vời thì…"
"……"
Tôi lập tức quay sang gọi đứa thứ hai là Joo-hyun, hy vọng ít nhất cũng bảo được nó dậy sớm, nhưng Joo-hyun chỉ im lặng nhìn tôi với khuôn mặt không cảm xúc.
"…Con dậy đây ạ."
"Ơ, ừ? Ừ…"
Thằng bé mới 9 tuổi mà lại dùng giọng điệu như thể "con hiểu mà" rồi lẳng lặng rời giường, gấp chăn màn gọn gàng. Nhìn cảnh đó, tôi bỗng thấy mình như kẻ thua cuộc, cảm giác thật kỳ lạ.
'Rõ ràng chúng vẫn còn là trẻ con mà…?'
Tại sao tôi lại có cảm giác mình luôn là người thua cuộc trong các cuộc đối thoại nhỉ? Cứ cho là Su-hyun đã lớn, sắp lên cấp hai đi, nhưng đến cả Joo-hyun mà tôi cũng không thắng nổi thì thật là thê thảm quá.
"Em ngủ ngon không?"
"A, Joo-hyuk!"
May thay, cảm giác thê thảm đó tan biến ngay lập tức khi tôi nhìn thấy Joo-hyuk. Không hiểu sao đã nhìn nhau hơn mười năm rồi mà tôi vẫn không thấy chán khuôn mặt này chút nào.
Chụt.
"Hì hì…"
Được Joo-hyuk hôn lên má, tôi cười hì hì rồi bắt đầu xới cơm cho các con.
"Con mời cả nhà ăn cơm ạ!"
"Con mời cả nhà ăn cơm."
Su-hyun đáp lại bằng giọng rạng rỡ, phấn khởi, còn Joo-hyun vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Lại một buổi sáng bình yên nữa bắt đầu.
"Thế nào? Đây là món canh mới mẹ vừa học đấy."
"…Dở tệ."
"N-Ngon… ực… ngon lắm ạ…"
…Xem ra món ăn tôi vừa học lần này lại thất bại rồi.
(Hết)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn