Chương 89: IF2) Mối tình đầu năm lớp 6
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN Lưu ý: Đây là phần ngoại truyện IF (giả định) khai thác câu chuyện trước khi nhập hồn. Những ai không chịu được các thẻ tag dưới đây vui lòng cân nhắc trước khi xem.
Thẻ cảnh báo: Harem, Chị em cùng một nhà (Jamaedeopbap).
==========
"Chị ơi, bao giờ chị mới về nhỉ…?"
Trong lúc Han Jisoo đang nũng nịu với Lee Joohyuk, Han Jiyeon vẫn đang mòn mỏi đợi chị gái mình về.
"Lần này điểm kiểm tra định kỳ của mình cao lắm, mình muốn khoe với chị quá…"
Trên tay Han Jiyeon là tờ bài kiểm tra được nắm chặt. Nếu người khác nhìn vào, họ sẽ thắc mắc tại sao cô bé lại muốn khoe một tờ giấy thi chỉ vỏn vẹn 52 điểm – con số chẳng lấy gì làm cao. Nhưng với riêng Han Jiyeon, đây là kết quả rất đáng tự hào.
"Chắc chắn chị sẽ khen mình cho xem. Hì hì…"
Bởi vì điểm kiểm tra lần trước còn thấp hơn thế này nhiều. Khi đó, thấy Han Jisoo nhìn bảng điểm của mình rồi thở dài bất lực, Han Jiyeon đã vô cùng bồn chồn lo lắng. Thế nên giờ đây, nhìn con số cao hơn hẳn trước kia, cô bé không khỏi cảm thấy phấn khích.
"Sao chị vẫn chưa về nhỉ…"
Đang trong tâm trạng hăm hở đó, Han Jiyeon chỉ muốn được khoe với chị ngay lập tức. Thế nhưng, đã quá giờ tan tầm mọi khi từ lâu mà Han Jisoo vẫn chưa thấy tăm hơi, khiến Han Jiyeon bắt đầu sốt ruột.
'Chẳng lẽ… chị gặp tai nạn rồi sao?'
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến cô bé bắt đầu bất an. Vì hôm nay vừa được học tiết an toàn giao thông ở trường, Han Jiyeon lo sợ rằng biết đâu chị mình gặp tai nạn và sẽ không bao giờ về nhà được nữa.
'Nếu chị không bao giờ về nhà nữa thì…'
Chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình, cô bé lắc đầu nguầy nguậy để xua đi những suy nghĩ tiêu cực đó. Thế nhưng, càng cố xóa bỏ thì chúng lại càng hiện rõ trong tâm trí. Sự lo lắng của Han Jiyeon cứ thế lớn dần chứ không hề thuyên giảm.
"…Phải rồi, có lẽ anh trai sẽ biết."
Cuối cùng, Han Jiyeon rời khỏi phòng và đi về phía phòng của Han Jihyuk. Cô bé chọn cách này vì biết anh trai lớn tuổi hơn và cũng thông minh hơn mình.
"Anh ơi, chị bao giờ mới về?"
"Làm sao anh biết được. Mà này, điểm chác của em kiểu gì thế kia…"
"Hì hì, lần này em được tận ngần này điểm đấy!"
"Không… Haiz, thôi bỏ đi."
Han Jihyuk định nổi trận lôi đình khi nhìn thấy con số trên tờ giấy thi, nhưng khi thấy Han Jiyeon đang cười rạng rỡ đầy tự hào, cậu chẳng thể thốt nên lời mà chỉ đành nuốt cơn giận vào trong.
'…Sao mình lại giúp nó học nhỉ?'
Thấy em gái dạo này chăm chỉ, cậu cũng đã bỏ công kèm cặp đôi chút. Nếu cậu không dạy thì chẳng nói làm gì, đằng này đã dạy rồi mà điểm số vẫn lẹt đẹt như thế, Han Jihyuk không khỏi cảm thấy hoài nghi về cuộc đời.
— Chị về rồi đây!
"A, chị!"
Đang lúc Han Jihyuk còn đang thẫn thờ, nghe thấy tiếng Han Jisoo gọi, Han Jiyeon liền hớn hở chạy tót ra phía cửa chính. Cô bé nắm chặt tờ bài kiểm tra, sẵn sàng để khoe thành tích. Khác hẳn với vẻ lười vận động thường ngày vì nhanh mệt, lần này Han Jiyeon chạy với tốc độ cực nhanh.
"Chị ơi!"
"Jiyeon à!"
Vừa nhìn thấy Han Jisoo ở cửa, Han Jiyeon lập tức lao đến ôm chầm lấy chị. Vì nỗi lo sợ chị không thể về nhà lúc nãy, cô bé ôm chặt hơn mọi khi và dụi mặt vào người chị nũng nịu.
"Chị ơi…"
"Phù, Jiyeon à, em thích chị đến thế sao?"
"Vâng ạ!"
Nói rồi, cô bé lại tiếp tục dụi mặt vào lồng ngực Han Jisoo.
"A, đúng rồi."
Sau vài phút quấn quýt, Han Jiyeon mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình.
"Chị xem này, bài kiểm tra lần này em làm tốt lắ…"
Vừa buông Han Jisoo ra để mở tờ giấy thi đang cầm ở tay trái, cô bé bỗng chạm mắt với người đàn ông đang đứng cạnh chị mình.
"Tốt… lắ… lắ…"
Ngay lập tức, não bộ của Han Jiyeon như bị đóng băng. Vốn dĩ cô bé là người cực kỳ nhát gan và ngại người lạ. Vậy mà ngay trước mặt người này, cô bé lại vừa mới làm nũng với chị mình xong.
'M-mình phải làm sao đây…?'
Ý nghĩ muốn bỏ chạy ngay lập tức xâm chiếm tâm trí cô bé. Han Jiyeon còn chẳng có lấy một người bạn, nên cô bé hoàn toàn không biết phải đối phó thế nào với một người đàn ông trông như nam sinh trung học, lại còn mặc đồng phục giống hệt chị mình.
"…Chào em."
"…!!!!"
Cảm nhận được bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ, anh chàng nọ cất tiếng chào. Han Jiyeon giật bắn mình, lập tức trốn tót sau lưng Han Jisoo. Cô bé nhắm nghiền mắt, người run cầm cập, cầu nguyện cho người đàn ông lạ mặt kia biến mất.
"Ơ?"
Khi Han Jiyeon đang lẩn trốn người đàn ông đó – chính là Lee Joohyuk – thì anh chợt phát hiện ra tờ giấy thi mà cô bé vừa đánh rơi. Nội dung trên tờ giấy vừa mới được vuốt phẳng sau khi bị vò nát hiện rõ trước mắt anh.
"52 điểm…?"
"……."
Tiếng đọc điểm của Lee Joohyuk vang lên giữa phòng khách, Han Jiyeon chỉ muốn hét lên trong lòng. Con số mà mới vài phút trước cô bé còn thấy tự hào, giờ đây nghe sao mà xấu hổ đến thế, chẳng gì có thể sánh bằng.
'M-mình sẽ bị cười nhạo mất…'
Ở trường, mỗi khi bị bạn bè phát hiện điểm số, cô bé đều bị trêu chọc đến mức bật khóc. Han Jiyeon lo sợ rằng lần này cũng sẽ như vậy.
Trong khi Han Jiyeon đang gào thét trong lòng, Lee Joohyuk dời mắt từ con số điểm xuống những dấu vết làm bài trên tờ giấy.
'Nhìn những nỗ lực này thì thấy cô bé có ý chí đấy chứ…'
Nếu có ý chí, chỉ cần tận dụng tốt điều đó thì việc dạy dỗ sẽ không quá khó khăn. Dù anh không ngờ một học sinh lớp 6 lại có thể nhận số điểm này, nhưng dù sao vẫn còn là tiểu học, vẫn có thể đuổi kịp bất cứ lúc nào.
"Này… em tên là Jiyeon đúng không?"
"V-vâng ạ…"
Sau khi đưa ra quyết định, Lee Joohyuk cất tiếng gọi. Han Jiyeon cố gắng trả lời nhưng vì quá bối rối nên bị líu lưỡi, càng rụt người trốn kỹ hơn.
'Đáng yêu thật.'
Cô bé ngây thơ và đáng yêu đến mức khó tin là đã học lớp 6.
"Sắp tới anh định dạy em học, em thấy thế nào?"
"D-dạ…?"
Vừa nhẹ nhõm vì không bị cười nhạo, Han Jiyeon lại ngơ ngác tự hỏi tại sao tự dưng lại học hành gì ở đây. Cô bé khẽ ló đầu ra nhìn Lee Joohyuk.
Dáng người cao lớn hơn cả chị mình, gương mặt cực kỳ điển trai, lại còn kèm theo một nụ cười rạng rỡ. Hình ảnh của Lee Joohyuk lúc này chẳng khác nào một chàng hoàng tử bạch mã, hội tụ mọi yếu tố của một hình mẫu lý tưởng trong lòng Han Jiyeon. Cô bé cứ thế ngẩn ngơ nhìn anh không chớp mắt.
Thình thịch. Thình thịch.
Một cảm xúc lần đầu tiên nếm trải khiến gương mặt Han Jiyeon đỏ bừng lên. Chỉ có điều, khác với cái đỏ mặt vì xấu hổ lúc nãy, giờ đây đó là gương mặt của một thiếu nữ vừa rơi vào lưới tình ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Anh là Lee Joohyuk, người sẽ kèm cặp Jiyeon học hành từ nay về sau. Anh được chị em nhờ vả nên mới đến giúp, em đồng ý chứ?"
"Vâng…"
Han Jiyeon trả lời bằng một giọng nói như thể đã hoàn toàn tan chảy trước giọng nói của anh. Han Jisoo bắt đầu cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng Lee Joohyuk – người vừa khiến Han Jiyeon trở nên như vậy – lại chẳng mảy may suy nghĩ gì.
13 tuổi. Đó là cái tuổi mà mối tình đầu của một cô gái bắt đầu chớm nở.
=========
"E-em làm xong hết rồi ạ!"
"Vậy sao? Để anh xem thử nhé?"
"V-vâng ạ…!"
Em gái của tiền bối… Han Jiyeon lúc đầu thì cảnh giác ra mặt, nhưng chẳng biết từ lúc nào lại bắt đầu nghe lời tôi răm rắp. Dù không hiểu tại sao, nhưng chẳng phải kết quả tốt là được rồi sao?
Tôi đã từng lo lắng không biết phải thuyết phục thế nào nếu cô bé nói không thích, nhưng sau một thoáng ngẩn ngơ, mọi chuyện bỗng được giải quyết dễ dàng. Tuy tiền bối có nhìn tôi và Han Jiyeon bằng ánh mắt kỳ lạ, nhưng thấy chị ấy không nói gì thêm, tôi đoán chắc cũng chẳng có vấn đề gì lớn.
"Jiyeon à, câu này mình cùng giải lại nhé?"
"Vâng… Hưm?!"
Khi tôi hơi xích lại gần để chỉ ra lỗi sai, Han Jiyeon giật mình nảy người lên. Cô bé ghét tiếp xúc thân thể sao?
"À… xin lỗi em, nếu em thấy khó chịu khi ngồi gần thì cứ bảo anh nhé."
"K-không sao đâu ạ! Anh có ngồi sát sạt cũng không sao hết…!"
"Thế à?"
Thấy cô bé cuống quýt bảo không sao, tôi nảy ra ý định trêu chọc một chút nên đã xích lại gần hơn nữa – thậm chí là bế hẳn Han Jiyeon đặt lên đùi mình.
"Hưm…"
Dù khẽ run rẩy và mặt đỏ bừng như gấc chín, Han Jiyeon vẫn im lặng không nói lời nào. Thấy mình đùa hơi quá, tôi định đặt cô bé trở lại ghế thì bất ngờ Han Jiyeon nắm chặt lấy tay tôi như không muốn rời đi.
"K-không sao đâu mà… Cứ để thế này đi ạ."
"…Thật không đấy?"
Nhìn mặt cô bé đỏ đến mức như sắp ngất đi đến nơi rồi. Dù là trêu đùa nhưng tôi cũng không muốn quá giới hạn, định dừng lại nhưng đối phương lại bảo cứ tiếp tục khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.
"…Vậy anh cứ để thế này dạy tiếp nhé?"
"V-vâng ạ…"
"Vậy thì, nhìn vào câu hỏi này nhé…"
Đáng lẽ tôi nên dứt khoát để cô bé xuống, nhưng vì Han Jiyeon cứ khăng khăng muốn thế nên tôi đành phải tiếp tục buổi học trong tư thế cô bé ngồi trên đùi mình.
"…Phải giải như thế này này. Em hiểu chưa?"
"Vâng ạ…"
Cuối cùng, sau khi giải xong các câu sai, Han Jiyeon như tan chảy, tựa hẳn lưng vào bụng tôi. Chẳng lẽ mới bắt đầu mà đã dạy nhiều quá nên cô bé mệt rồi sao? Nhưng nếu nghĩ đến việc phải tiếp tục học sau này, tôi chỉ có thể tăng thêm cường độ chứ không thể giảm bớt được.
"Jiyeon à."
"Dạ?"
"Nếu Jiyeon đạt được số điểm mà anh với em đã hứa, anh sẽ thực hiện cho em một điều ước, được không?"
Tôi quyết định đưa ra một phần thưởng khích lệ để Han Jiyeon có thêm động lực tự mình cố gắng.
"T-thật không anh…?!"
"Thật mà."
"Điều gì cũng được ạ…?"
"Ừ, điều gì cũng được."
Dù sao thì tiền để thực hiện điều ước đó cũng là tiền của chị em mà thôi. Có vẻ như đòn tâm lý này của tôi đã phát huy tác dụng rõ rệt, từ đó cho đến khi kết thúc buổi học, Han Jiyeon hoàn toàn tập trung vào lời tôi nói và giải bài tập đến cùng.
…Hình như mình cũng có năng khiếu sư phạm đấy chứ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn