Chương 72: Tại sao tôi lại là Lãnh tụ?
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~28 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Tôi thấy một học viên đang tìm mình ở bên ngoài thao trường. Ai lại tìm tôi vào lúc này nhỉ.
Người đầu tiên bước ra khi nghe thấy tiếng gọi là giáo quan Gustav.
"Có chuyện gì vậy?"
"À, chào giáo quan Gustav. Tôi là nghiên cứu viên dưới quyền Giáo sư Lux. Giáo sư muốn gặp tiểu thư Bathory ạ."
Giáo sư Lux? Hình như mụ già chưa chồng lúc nãy tên là Lux thì phải.
Nghiên cứu viên sao? Vậy là nô lệ rồi. Đến cả môn giáo dục đại cương mà cũng có nô lệ sao.
"Hừm. Bathory?"
Tôi tiến lại gần tên nô lệ đó theo ánh mắt của Gustav.
"Giáo sư tìm tôi có việc gì sao?"
"Vâng. Giáo sư bảo muốn gặp tiểu thư tại phòng giáo sư vào khoảng 9 giờ tối nay ạ."
Có gì đó hơi nghi ngờ đấy.
Tại sao mụ già chưa chồng đó lại đột ngột muốn gặp tôi vào lúc 9 giờ tối chứ?
Chẳng phải lúc đó đã quá giờ giới nghiêm của ký túc xá rồi sao? Dù có giấy phép ra ngoài thì vẫn có thể đi được, nhưng việc giáo sư gọi học sinh vào giờ giới nghiêm thì thật là kỳ lạ.
Đáng nghi lắm.
"Tại sao lại đột ngột gọi gặp vào giờ đó chứ. Đêm hôm khuya khoắt thế này?"
"Mụ giáo sư già đó đáng nghi lắm đấy."
"Đúng vậy. Vì ngài trẻ hơn mụ ta nên mụ ta cứ nhắm vào ngài mãi thôi."
Thôi nào, chẳng lẽ mụ ta lại làm thế thật sao.
"Dù sao thì cũng đều là phụ nữ mà?"
"Là phụ nữ thì đã sao chứ? Tình yêu đâu có phân biệt giới tính đâu."
"Không, nếu theo logic đó thì tuổi tác cũng không quan trọng..."
"Tình yêu giữa một người phụ nữ đã sắp hết thời và một cô gái đang độ xuân thì chính là tội ác đấy."
Oa, phụ nữ thực sự rất nhạy cảm với tuổi tác nha.
Quả nhiên nhan sắc chính là tất cả đối với phụ nữ mà.
Vì nhan sắc và tuổi tác là hai thứ không thể tách rời.
Khi tuổi tác tăng lên thì nhan sắc cũng sẽ phai tàn, lúc đó liệu có người đàn ông nào thèm nhìn ngó tới không chứ.
"Dù sao thì tôi cũng chẳng mong đợi điều đó."
"Tình yêu giữa phụ nữ với nhau là thiêng liêng lắm đấy. Nghe bảo ngay cả Nữ thần thái cổ cũng có mối quan hệ sâu sắc với các Chòm sao cai quản lục địa mà."
Đó chẳng phải chỉ là lời đồn thôi sao. Chỉ bảo là mối quan hệ sâu sắc thôi, chứ thực tế là quan hệ gì thì ai mà biết được.
Chắc chắn nếu nghĩ đến cuốn Thánh thư lúc trước thì có vẻ như vẫn còn những ghi chép về Nữ thần mà chúng ta chưa biết đến.
Nhưng cứ cho là tình yêu đồng giới đó là điều đáng hoan nghênh và đương nhiên đi.
Tôi vốn là một người khá cởi mở mà.
Gạt chuyện tôi vốn là đàn ông nên có cảm tình với phụ nữ hơn sang một bên, thì chuyện tình yêu đồng giới, miễn là đừng có ôm ấp hôn hít ngay trước mặt tôi thì họ muốn làm gì ở đâu tôi cũng chẳng quan tâm hay phán xét gì cả.
Đột nhiên tôi lại nghĩ thế này.
Suy cho cùng, nếu đã là người yêu của nhau thì việc quan hệ tình dục cũng là chuyện bình thường đúng không.
Tôi đã từng thấy phụ nữ làm chuyện đó với nhau rồi.
Vì tôi đã từng thấy các kỹ nữ làm chuyện đó khi đi cướp ở kỹ viện mà.
Vậy ngược lại, đàn ông với đàn ông thì sao?
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình rồi.
"Vậy thì hãy thử tưởng tượng xem. Nếu đồng giới không có vấn đề gì, thì việc hai gã đàn ông cọ xát hạ bộ vào nhau rồi hôn nhau..."
"Thứ bẩn thỉu đó thì không đáng để tưởng tượng đâu."
"Đúng vậy. Tại sao chúng ta lại phải tưởng tượng ra thứ đó chứ?"
Không, tôi cũng thấy bẩn thỉu thật.
Nhưng tôi nghĩ như vậy chẳng phải là phân biệt đối xử nam nữ sao.
Có vẻ như tôi đang hiểu lầm gì đó về tình yêu của Hoàng nữ và Công chúa của chúng ta rồi.
Tôi vốn là đàn ông nên hiện tại nếu phải chọn một trong hai giới tính thì tôi vẫn có cảm tình với phụ nữ hơn, nhưng chẳng phải hai người này vốn dĩ là phụ nữ từ đầu sao.
Tất nhiên Arietta vì hoàn cảnh gia đình nên chắc chắn sẽ không có chuyện tự mình quyết định hôn nhân, còn Luciella thì vì có thể nhìn thấu lòng người nên chắc chẳng ai dám đụng vào.
Khoan đã, giờ nghĩ lại thì hai người này.
À không, Luciella thì đã có biểu hiện như vậy từ trước rồi. Nhưng không ngờ ngay cả Arietta cũng đang nhắm vào tôi.
Quả nhiên con rắn Laitena đó có gì đó rất yêu mị.
Tạm thời thì. Phải rồi. Mọi chuyện đều ổn. Gạt hết mấy chuyện đó sang một bên thì kết luận là hai người này hiện giờ đang dùng trực giác phụ nữ để bảo rằng mụ giáo sư già chưa chồng đó rất đáng nghi đúng không.
"Tóm lại là mụ giáo sư già chưa chồng đó rất đáng nghi đúng không."
"Đúng vậy."
"Phải đấy. Một người phụ nữ khao khát tình yêu nhưng lại lỡ dở chuyện chồng con thì xu hướng tính dục sẽ bị lệch lạc đấy."
Hừm, cũng có trường hợp như vậy sao.
Lần đầu tôi nghe thấy chuyện này đấy.
"Nên dù là nam hay nữ, miễn là "ngon" là được?"
"Thú thật đi Ciel. Ngay cả phụ nữ nhìn ngài cũng thấy thèm muốn đấy."
"Thèm... cái gì cơ?"
"Thèm muốn đấy ạ. Chuyện đó thì không tránh khỏi rồi."
Hoàng nữ mà lại nói những lời như vậy sao.
Hai người này đang lén lút công kích tôi đấy à?
"Hừm, chắc chắn là vì vậy nên ngay cả mụ già chưa chồng cũng có thể bị đổ gục thôi. Thậm chí lúc nãy ngài còn công khai tặng quà cho mụ ta như thế nữa."
"Tôi chỉ làm vậy để kiếm điểm như bình thường thôi mà."
Tôi oan ức lắm nhé. Tôi có thiếu thốn gì đâu mà phải đi quyến rũ mụ giáo sư già chưa chồng đó chứ.
Nhan sắc của tôi như thế này thì cũng đành chịu thôi chứ biết sao giờ.
"Cũng đành chịu thôi. Nhan sắc như vậy mà."
"Nhưng tại sao lại là ban đêm chứ? Hơi kỳ lạ đấy."
"Dù sao thì cũng là trong khuôn viên Schpern, chắc chẳng có chuyện gì bất thường xảy ra đâu. Cứ thử đi gặp xem sao."
Thú thật là nhìn cái vẻ mặt ngơ ngác của tên nghiên cứu viên kia. Có vẻ như đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy chuyện này.
Tại sao... Tại sao tôi lại có cảm giác bất tường thế này nhỉ.
Tôi thực sự muốn tin rằng mụ già chưa chồng đó sẽ không làm chuyện điên rồ là nhắm vào tôi đâu.
Phải rồi, mụ già đó thực sự đã nhắm vào tôi.
À không, đệch thật chứ. Lẽ ra trước khi đến đây tôi phải bảo quản giáo dùng Thiên Bình để kiểm tra mới đúng. Chẳng hiểu sao con mụ đó lại cấp giấy phép ra ngoài một cách dễ dàng và không chút nghi ngờ như vậy.
Mụ già chưa chồng mà tôi gặp lúc này đã hoàn toàn khác trước.
Đêm đã khuya, quá giờ giới nghiêm từ lâu.
Tôi đã đến phòng giáo sư của mụ già đó.
"Ôi, xin chào Lãnh tụ mới của Commune."
Nhưng mụ già này thực sự đã trở nên rất kỳ lạ.
Mụ ta đã biến đổi một cách cực kỳ đáng ghét, và đột nhiên gọi tôi là Lãnh tụ của Commune.
Cái tình huống quái quỷ gì thế này. Tại sao tôi lại là Lãnh tụ của Commune chứ?
Chẳng lẽ sư phụ lại giở trò gì nữa rồi sao. Không phải đâu. Chắc chắn là không phải rồi. Rõ ràng cho đến tận buổi trưa mụ ta vẫn còn là một người phụ nữ bình thường mà.
"Không, tại sao tôi lại là Lãnh tụ chứ? Hửm?"
Giờ nhìn kỹ lại thì đầu óc mụ đàn bà này đã bị ai đó tác động rồi đúng không?
Tôi thử kiểm tra đầu óc mụ ta một chút thì thấy trạng thái có vẻ hơi bất thường.
Cảm giác này, mùi vị này là của những ngôi sao.
Đúng lúc tôi đang thắc mắc như vậy thì có tiếng người từ phía sau.
"Quả nhiên là Lãnh tụ. Ngài nhận ra ngay lập tức."
"Quả nhiên là người xứng đáng trở thành Lãnh tụ."
Lũ đỏ con này là ai vậy. Tóc đỏ rực cả đầu luôn kìa.
Chẳng lẽ chính lũ đáng ghét này đã tẩy não mụ già này để khiến tôi gặp rắc rối sao.
Tâm trạng tôi đang cực kỳ tệ đây. Phải rồi. Để xem các người nghĩ cái gì mà lại làm ra chuyện này nào.
Ít nhất thì có vẻ lúc này họ không đến để chiến đấu.
"Chúng tôi theo lệnh của Lãnh tụ đến để bái kiến ngài."
"Lãnh tụ thì là Lãnh tụ, còn Lãnh tụ mới là cái gì chứ. Rốt cuộc là sao?"
Thật lòng mà nói, lúc này đầu tôi đang ong ong và tay chân thì run rẩy vì tức giận đây này.
"Lãnh tụ hiện tại là người dẫn dắt, còn ngài chính là biểu tượng!"
"Nếu ngài muốn, Lãnh tụ sẵn sàng giao lại mọi quyền hạn cho ngài."
Hừm, tóm lại là bây giờ các người muốn lôi kéo tôi vào cái lũ ngốc nghếch các người đúng không.
Tôi đưa mắt nhìn cặp anh em tóc đỏ này từ trên xuống dưới.
Quả nhiên nhìn kiểu gì thì hai đứa này cũng không bình thường.
Dù chắc chắn là sở hữu Chòm sao nhưng tuổi đời vẫn còn quá trẻ, chỉ là những kẻ vô tri với cái đầu đầy rẫy những tư tưởng lý tưởng hóa thôi.
Nếu những thứ đó mà thành công thì thế giới này đã bị đảo lộn không biết bao nhiêu lần rồi.
Tôi chỉ định dùng những lời lẽ đó để kích động lũ nô lệ thôi, ai ngờ giờ đây lại gặp phải cặp anh em tóc đỏ này chứ.
Đây là sai lầm của tôi.
Ai mà ngờ được thứ đó lại trở thành tư tưởng để quy tụ lũ ngốc chứ.
Vậy thì giết lũ này đi là xong đúng không.
Hay là cứ để chúng đi nhỉ.
Đã đến lúc phải cân nhắc kỹ một trong hai phương án rồi.
Thú thật là nếu để hai đứa này sống thì sẽ rất khó đối phó.
Nhìn cái năng lực khiến mụ già đang chảy nước mũi ròng ròng kia trở nên như vậy mà xem.
Nghĩa là nó có thể biến đầu óc con người thành kẻ ngốc đấy.
Ai mà đảm bảo được sau này khi nổ ra chiến tranh toàn diện chúng sẽ không dùng năng lực đó chứ?
Chẳng có gì đảm bảo cả.
Nếu vậy thì đành phải dùng phương án ngược lại thôi. Tạm thời tôi vẫn chưa nghe được nội dung chính nên cứ dùng chuyện đó để trò chuyện một chút xem sao.
"Tạm thời hãy cho tôi nghe nội dung chính đi."
"Chẳng phải ngài phải trả thù cho anh trai mình sao?"
"Trả thù là quyền lợi đương nhiên của một thành viên trong gia đình mà."
"Cái gì cơ?"
"Chẳng phải Dũng sĩ đã giết chết Lãnh tụ Sien vĩ đại sao?"
Lũ Commune này đúng là lũ đại ngốc ngoài sức tưởng tượng mà.
Dũng sĩ giết Sien sao.
Dũng sĩ giết hắn thì được lợi lộc gì chứ. Mà tại sao chuyện đó lại liên quan đến tôi nữa chứ.
Có vẻ như sau khi thu thập thông tin, họ đang nghĩ chúng tôi là anh em.
Năng lực thu thập thông tin của Commune có ổn không vậy trời.
Hay là vì sư phụ đã thêu dệt thông tin quá kỹ càng chăng.
Chẳng biết là vì lý do gì, nhưng lũ này đang đối đầu với Tổ đội Dũng sĩ. Và chúng cũng biết tôi đang đối đầu với Dũng sĩ.
"Chúng ta sẽ dùng cuộc cách mạng của những người lao động để lật đổ Đế quốc và bắt sống cả Tổ đội Dũng sĩ!"
"Nếu làm vậy thì tất cả sẽ chết hết đấy."
"Sức mạnh của những người lao động là vô giá! Cuối cùng chúng ta sẽ giành chiến thắng thôi."
"Thứ các người muốn là tôi sẽ dẫn dắt các người sao."
"Tất cả chúng tôi chỉ đi theo Lãnh tụ mà thôi."
Tạm thời tôi phải suy nghĩ kỹ đã.
Phải làm thế nào mới có thể bắt được lũ này đây.
Một lũ miệng còn hôi sữa mà đã mải mê với những tư tưởng lý tưởng hóa phi thực tế rồi. Quả nhiên cái tư tưởng đó rất phù hợp để kích động con người mà.
Đó chính là một thể chế cực kỳ phù hợp để thực hiện chế độ độc tài một cách hợp pháp đấy.
Nếu là những người có tri thức bình thường thì chắc chắn sẽ không nói ra những lời vô lý như vậy đâu.
Thậm chí lũ này còn khiến tôi thấy rất khó chịu nữa chứ.
Cảm giác giống như về mặt sinh học là không thể chấp nhận được ấy, một cảm giác rất khó chịu.
Khoan đã.
Đột nhiên tôi nảy ra một ý hay.
Nếu lũ này thực sự là những đứa trẻ chưa hiểu sự đời mà bị mắc bẫy bởi những lời kích động vô lý đó. Thì chẳng lẽ chúng cũng không biết đến sự tồn tại của ma túy sao?
Vì sở hữu Chòm sao nên dù trông như vậy nhưng có thể tuổi tác cũng đã lớn rồi. Nhưng chẳng phải tôi có thể cho chúng dùng Cỏ Philip sao.
Biến chúng thành nghiện ma túy cũng không phải là ý tồi đâu.
"Được rồi. Nói lại cho tôi nghe xem. Thứ các người muốn ở tôi là gì?"
"Xin ngài hãy đến Commune và dẫn dắt chúng tôi!"
Đột nhiên tôi lại nghĩ thế này.
Dù có là kẻ không có não đi chăng nữa thì cũng không thể dùng phương pháp này được.
Tôi không biết Lãnh tụ của Commune là kẻ nào, nhưng nếu hắn có thể điều khiển được lũ ngốc này thì chắc hẳn hắn cũng biết rõ những việc mình đang làm là hão huyền đến mức nào.
Vậy thì thông thường, cho dù tôi có là em gái của Sien đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không coi tôi là người giống như vậy đâu.
Ở đây tôi xin đưa ra một vài suy đoán.
Cặp anh em sở hữu năng lực Chòm sao này chắc hẳn là cán bộ cấp cao của Commune rồi. Dù sao thì để đạt được hiệu quả tuyên truyền, họ cũng sẽ đưa những người sở hữu Chòm sao lên làm cán bộ mà.
Nếu vậy thì chắc hẳn dàn cán bộ toàn là lũ điên rồ đang sùi bọt mép vì những tư tưởng lý tưởng hóa thôi.
Chỉ có Lãnh tụ mới là kẻ biết rõ mọi sự thật.
Lúc này, có lẽ hắn ta đang cần một sự tồn tại như tôi, người đã đánh bại Dũng sĩ theo nhiều nghĩa khác nhau. Và điều cần lưu ý chính là năng lực của cặp anh em đã biến mụ già này thành kẻ ngốc kia.
Nghĩa là chúng có thể biến cả các học viên của Schpern thành như vậy.
Quả nhiên câu trả lời chính là ma túy rồi.
Tất nhiên vì chúng sở hữu Chòm sao nên không biết ma túy có tác dụng đến mức nào, nhưng ít nhất kết quả xét nghiệm trong cơ thể cũng sẽ là dương tính thôi.
Hơn nữa nếu là do Lãnh tụ pha cho uống, thì chúng sẽ mất cảnh giác thôi.
Biết mà uống và không biết mà uống là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn