Chương 15: Tóm cổ kẻ dễ xơi
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~30 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Ngày đầu tiên ở Schpern đã trôi qua một cách êm đẹp.
Thêm vào đó là có cả ngày nghỉ nên tôi đã dành chút thời gian để điều tra về Edenberun thông qua Thieves Guild.
Kể từ ngày hôm đó, gia tộc hầu tước Edenberun đã rơi vào cảnh hỗn loạn.
Lý do đương nhiên là vì việc sử dụng bí kỹ gia tộc Huyễn Ảnh Thương Kiếm Thuật để đấu với tôi ở Schpern.
Thêm vào đó là việc làm mất mặt gia tộc.
Và cả việc làm mất mặt chủ nhân Ailia nữa.
Đến mức này thì lẽ ra Edenberun phải gây hấn với tôi hoặc khiếu nại với gia tộc Bathory mới đúng. Nhưng có vẻ sư phụ đã đứng ra dàn xếp ổn thỏa nên không thấy có dấu hiệu gì.
-Gây họa vừa phải thôi.
Thay vào đó, sư phụ đã gửi lời khiếu nại thông qua một trận đòn.
Ngoại trừ chuyện đó ra thì tình trạng của tôi khá tốt.
Quả nhiên việc được ngủ thẳng cẳng thoải mái thế này thật tuyệt vời.
Hơn hết là cơ sở vật chất ở đây rất tốt.
Nhà ăn ký túc xá cũng vậy.
Nhà ăn lớn ở tầng 1 được trang bị đầy đủ các thiết bị vệ sinh mà đám dân nghèo có nằm mơ cũng không thấy được.
Ngay cả ở Vương quốc cũng không có những thứ như thế này.
"Nhưng mà này. Nhà ăn ký túc xá ở đây trang thiết bị tốt thật đấy. Chắc nguyên liệu nấu ăn cũng dùng loại đắt tiền nhỉ?"
"Thông thường người ta sẽ khen món ăn chứ nhỉ?"
"À, thì cũng vậy thôi mà. Trước khi thành món ăn thì nó là nguyên liệu. Và vì môi trường vệ sinh rất quan trọng nên trang thiết bị chẳng phải là vấn đề sao?"
Chẳng có lý do gì khác đâu.
Chỉ là trong mắt tôi, tôi đang thắc mắc mấy thứ đó đáng giá bao nhiêu thôi.
Tất nhiên nguyên liệu nấu ăn mà nẫng ra ngoài thì vấn đề độ tươi ngon sẽ là trở ngại nên không thể. Nhưng nếu lén nẫng mấy cái ma đạo cụ trong đống thiết bị đó thì chắc cũng được đấy.
Trước mắt thì tôi đứng vào hàng đợi lấy bữa sáng.
"Thôi bỏ đi, ăn sáng đã."
"Mà này, không thấy người phụ nữ tên Elly đó đâu nhỉ."
"Tự nhiên ngài nhắc đến cô ta làm gì?"
"Nhìn không khí ký túc xá là biết rồi còn gì?"
Vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía này.
Tuy nhiên, nếu hỏi những ánh mắt đó có chứa đựng chút thiện cảm nào không thì câu trả lời là không.
Vì chuyện đó đã xảy ra nên họ chỉ nhìn chúng tôi với vẻ cảnh giác hoặc phiền phức. Tóm lại là đủ loại ánh mắt tiêu cực.
Dù lấy lý do an toàn nên Arietta cũng chẳng bước chân ra khỏi phòng.
"Vâng. Tôi biết rõ là chúng ta đang hoàn toàn bị cô lập."
"Kế hoạch ban đầu tôi vẽ ra là sáng nay cái con nhỏ Elly đó sẽ dẫn theo đám tùy tùng đến gây sự, thế là tôi sẽ đánh cho chúng một trận tơi bời để thị uy và nắm quyền kiểm soát không khí ký túc xá, nhưng mà."
Vốn dĩ ấn tượng đầu tiên là rất quan trọng.
Ban đầu tôi nghĩ rằng Hoàng nữ đến học viện ít nhất cũng phải có một hai người bạn, rồi dựa vào đó để xây dựng phe phái, hoặc ít ra cũng phải tạo ra vài tấm bia đỡ đạn.
Nhưng vì cô ấy cứ giữ khư khư cái tư tưởng "Bên ngoài Hoàng cung thật nguy hiểm" nên nếu muốn tạo dựng vị thế ngay bây giờ thì ít nhất cũng phải thu hút được sự chú ý.
Đúng lúc cũng có khá nhiều ánh mắt đang dõi theo tôi.
Phải tóm lấy một đứa để làm gương, cho chúng thấy rằng nếu đụng vào tôi thì sẽ khốn khổ đến mức nào.
Cứ đà này chắc phải tính đến phương án tóm đại một đứa nào đó rồi quy cho nó là thuộc phe cánh Hoàng tộc thôi.
"Có ổn không vậy?"
"Danh dự Hoàng tộc hay gì đó chẳng phải ngài đã vứt bỏ từ lâu rồi sao. Nếu đã vậy thì phải củng cố vị thế ở học viện ngay bây giờ chứ."
Nhìn cái bộ dạng của Hoàng nữ bây giờ xem.
Nói thật, bất kể bản thân cô ấy nghĩ gì, trong mắt các học viên ở Schpern, Arietta chỉ là một con thỏ đang sợ hãi thôi.
Trong mắt người khác, ít nhất cô ấy cũng phải hiện lên như một con nhím có thể phản đòn bất cứ lúc nào.
Phải cho chúng thấy rằng không được đụng vào con nhỏ điên này, để các phe phái Hoàng tộc khác không dám tùy tiện động thủ.
Chắc hẳn vụ việc người thừa kế Edenberun xảy ra cách đây không lâu đã lan truyền rộng rãi trong đám Hoàng tộc rồi, nên chắc chúng cũng không dám manh động đâu.
"Chuyện đó để sau đi."
"Ngay bây giờ Hoàng nữ điện hạ cần một người bạn có thể nhỏ một giọt nước mắt khi ngài gặp chuyện đấy. Hôm nay chúng ta hãy thử đến chỗ đám bình dân rồi bảo "Này, chơi với ta không?" xem sao."
Đám bình dân chắc sẽ không thuộc phe phái nào nên có lẽ có thể lôi kéo họ về bên cạnh được.
Kiểu như là kết bạn ấy mà.
"Cô làm như đang dỗ trẻ con không bằng."
"Tôi đang bảo là hãy nuôi dưỡng vài tấm bia đỡ đạn đi mà."
Dù sao thì tôi cũng tự tin là dù có ai đó chết bên cạnh mình, tôi cũng chẳng nhỏ lấy một giọt nước mắt. Nhưng Arietta ngay từ ngày đầu tiên đã được định sẵn là vật thí nghiệm cho kế hoạch đầu độc tinh vi rồi.
Nếu không có tôi thì chắc giờ này cô ấy đã dần dần chết mòn vì mana cạn kiệt hoặc bạo phát rồi.
Ít nhất cũng phải thu nạp vài mạng người để dùng cho Hoàng nữ chứ.
"Cô có chút lương tâm nào không vậy?"
"Lương tâm chắc là thứ để ăn nhỉ?"
"Thôi tôi không nói với cô nữa, ăn sáng trước đã."
Chẳng mấy chốc đã đến lượt chúng tôi.
Một chuyên gia dinh dưỡng có vẻ ngoài khác lạ bước ra và bày biện những món ăn đã chuẩn bị bằng những động tác thuần thục.
"Phải ăn thật ngon đấy nhé."
Một Elf tóc đỏ với đôi tai nhọn đang bày ra món súp kem cùng nhiều món ăn đa dạng khác.
Đủ loại món thịt và rau củ mà tôi chưa từng thấy.
Nhìn trên ngực cô ấy có ghi chữ chuyên gia dinh dưỡng.
Elf mà làm chuyên gia dinh dưỡng thì đúng là lạ thật.
Quả nhiên cái học viện Schpern đầy mùi tiền này lại giàu có đến mức thuê cả Elf làm chuyên gia dinh dưỡng sao.
Elf đâu phải là dân tộc thiếu thốn tiền bạc đến mức phải đi làm thuê vì tiền đâu nhỉ.
Hừm.
Chẳng lẽ chuyên gia dinh dưỡng Elf này cũng được các Hoàng tộc đối thủ thuê sao?
Nhưng tôi không cảm thấy có độc trong thức ăn.
Mà Elf thì thường thích tự mình làm chủ chứ không phải hạng người đi theo phe phái hay nhận ủy thác giết người.
Chắc là tôi nhạy cảm quá thôi.
Ít nhất thì nhà ăn có vẻ vẫn ổn.
Nhưng mà, sao lượng thịt có vẻ hơi nhiều nhỉ.
"Chuyên gia dinh dưỡng lạ mặt nhỉ?"
"Chuyên gia dinh dưỡng làm việc theo ngày đấy. Tôi làm việc 3 ngày một tuần."
"Lượng thịt hơi nhiều đấy?"
"Vốn dĩ ngực lớn thì phải ăn cho thật tốt chứ."
Định giở trò gì đây không biết. Nhưng vì cô ấy nói với vẻ mặt rất nghiêm túc nên tôi cũng chẳng biết phản bác thế nào.
Với tư cách là một kẻ từng là đàn ông, tôi thấy thật khó xử khi phải phản ứng với những lời như vậy.
Tôi mang theo cảm xúc phức tạp, bưng khay thức ăn cùng Hoàng nữ đi tìm chỗ ngồi.
"Quả nhiên bữa sáng thì phải là súp kem nhẹ nhàng chứ."
Dù là súp kem hay gì đi chăng nữa, có một điều chắc chắn là.
Nó khác xa so với thời tôi còn là đạo tặc.
Ít nhất thì sau khi được nhận vào gia tộc Bathory, đám thuộc hạ ở đó, chắc là thành viên Thieves Guild, đã chăm sóc thực đơn cho tôi rất tốt trước khi đi.
Bất giác tôi không khỏi so sánh với thời ở Tổ đội Dũng sĩ.
"Thỉnh thoảng cô lại lộ ra vẻ mặt như đang nhớ về quá khứ nhỉ."
"À, tôi chỉ đang nhớ lại lúc trước toàn phải ăn yến mạch thôi. Sang lắm thì cũng chỉ có đậu ngâm."
Tôi đã phải ăn mấy thứ đó đến phát ngán rồi.
Sau này gần như tôi chỉ ăn để lấp đầy cái bụng cho xong chuyện thôi.
"Gia tộc nam tước Bathory đâu có nghèo đến mức đó đâu."
"Đó là một loại thử thách đấy."
Phải, đó chắc chắn là một thử thách.
Dù sao thì một vĩ nhân như tôi lại phải ăn chung một nồi cơm với lũ đó.
Giá như đám đàn bà đó bớt mua quần áo đi một chút thì bữa ăn đã có thêm chút mỡ màng rồi.
Thế mà chúng lại xa hoa lãng phí đến thế.
Không, những chuyện khác thì thôi đi. Tôi cũng hiểu được việc cái con nhỏ Elf đó tiêu tiền của con người hạ đẳng thì có sao đâu. Nhưng mà.
Ngay cả Thánh nữ cũng cái bộ dạng đó thì đúng là một cú sốc lớn.
Nữ thần rốt cuộc đã nghĩ gì mà lại trao Thánh kiếm cho cái gã đó và công nhận con nhỏ đó là Thánh nữ chứ. Chậc.
Phải ngừng suy nghĩ về chuyện đó thôi.
Vì cuộc sống học viện bây giờ chẳng khác nào thiên đường, nên việc so sánh là không thể tránh khỏi.
Arietta đang ăn dở thì đảo mắt nhìn tôi.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?"
"Ý ngài là không muốn làm những việc tôi vừa nói chứ gì?"
"Không, tôi không phải là người bảo thủ. Ở đây tôi cũng chẳng màng đến thân phận đâu. Chỉ là dù hoàn cảnh có đáng thương đến mấy thì chuyện đó cũng hơi quá."
Tôi hiểu mà.
Đó chắc chắn là một hành động dễ bị coi thường.
Ngay cả đám bình dân chắc cũng sẽ thắc mắc cái quái gì đang xảy ra cho xem.
"Vậy thì tóm cổ một đứa mà trị thôi."
"Nhưng không thấy Elly ở đây."
"Có một đứa rất dễ xơi đấy."
Trái lại, có một đứa mà chúng ta có thể đánh đập thoải mái hơn cả cái con nhỏ Elly gì đó.
Chính là cái gã gia tộc "E-đần-bê-tha" đã chứng minh cho các phe phái khác thấy mình chỉ là một đống cơ bắp nhão nhẹo cách đây không lâu.
Một tồn tại mà chúng ta có thể lôi ra đánh bất cứ khi nào thấy ngứa mắt.
Phải rồi, có Edenberun mà. Cái gã đã tự mình sợ hãi tôi một cách vô lý ấy.
Vốn dĩ ở một quốc gia trọng nam khinh nữ như Đế quốc, việc sỉ nhục một gã đần độn thua cuộc trước phụ nữ chẳng phải là một thú vui sao.
Chúng tôi đang đường hoàng đứng trước cửa lớp học.
Không phải lớp A mà là lớp B.
Phải, đây không phải là lớp mà tôi hay Hoàng nữ được phân vào.
Vậy tại sao chúng tôi lại đến đây?
"Đây là lớp của cái gã "E-đần-bê-tha" đó đúng không?"
"Vâng. Lớp 1-B này chính là lớp của hắn."
Vậy thì chẳng có lý do gì để chần chừ nữa.
Tôi đá tung cửa lớp 1-B và bước vào.
Trong nháy mắt, vô số sự chú ý và ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi phớt lờ tất cả và đi tìm Edenberun.
Việc tìm kiếm không khó lắm.
Arnold, người thừa kế của Edenberun, đang ngồi một mình ở một góc với vẻ mặt nhăn nhó.
Có vẻ hắn đang bị coi thường thậm tệ vì vụ thua tôi nhỉ.
Vậy thì để tôi đóng thêm một cái đinh nữa nhé.
"E. Đen. Bê. Run!"
Tôi dang rộng hai tay và chậm rãi tiến về phía Arnold.
Với nụ cười rạng rỡ như thể vừa gặp lại một người bạn thân thiết.
Nhìn cái gã đã trở nên hốc hác này, có vẻ hắn đã bị Ailia hành hạ khá nhiều rồi.
"Cái. Cái gì thế."
Cái gì là cái gì chứ. Ta đến để sỉ nhục ngươi thêm lần nữa đây.
Hắn cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng vô ích thôi.
Một khi đã để lộ điểm yếu thì sẽ bị coi thường không ngớt.
Vì vậy phải tận dụng thời cơ này chứ.
Tôi kéo ghế ngồi đối diện Arnold và bắt đầu chế nhạo hắn.
"Tôi đến vì hình như tôi chưa nói điều này. Có vẻ như vị người thừa kế hầu tước của chúng ta đã đánh mất lý trí rồi chạy về khóc lóc với cha mình rằng "Con bị tiểu thư nam tước làm nhục rồi hu hu" thì phải."
"Ta không hề làm thế!"
Dù không đến mức hu hu thì chắc cũng đã rên rỉ rồi.
Chính xác là vì bản thân không muốn bị cách chức nên chắc chắn hắn đã đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi. Hắn chắc chắn đã nói với gia tộc rằng mình đã chiến đấu với tinh thần kỵ sĩ nhưng tôi lại là kẻ sai trái.
Nhìn việc hắn gây ra chuyện này chỉ trong vòng một ngày là biết hắn cũng đang khá cấp bách rồi.
Vì vậy tôi phải thổi phồng nó lên thêm một chút nữa.
Để làm nhục Ailia đứng sau hắn.
Hoặc nếu không thì phải tiếp tục đụng chạm để hắn bị loại khỏi phe cánh của Ailia.
"Oa, nghe nói hắn đã khóc lóc đấy."
"Edenberun định rơi xuống tận đâu nữa đây."
Bây giờ đám học viên chẳng thèm quan tâm bên nào mới là sự thật nữa.
Trong vô số ánh mắt đang dõi theo chúng tôi, các phe phái Hoàng tộc khác còn bận mải mai một thế lực thực sự như Edenberun hơn là một gia tộc Bathory không rõ lai lịch có thể trở thành đối thủ cạnh tranh hay không.
Ngoài ra, đại đa số những người đã chứng kiến trận đối luyện bây giờ đều coi thường người thừa kế Edenberun.
Cũng phải thôi, nếu một đống cơ bắp to xác bấy lâu nay hóa ra chỉ là một đống mỡ nhão thì việc bị coi thường là lẽ đương nhiên.
"Tôi sẽ cho anh biết một điều. Nếu anh còn khiếu nại thêm một lần nữa. Có nghĩa là gia tộc anh có thể sẽ rơi vào cảnh ngộ giống như gia tộc Franz đấy."
"Cái gì."
"Nếu anh có bị triệu tập về gia tộc hầu tước vì chuyện này, hãy nói điều này với Hầu tước Edenberun. Là cái gì nhỉ? À đúng rồi. Tiệm hoa. Chỉ cần bấy nhiêu thôi là đủ."
"Ngươi đang nói cái quái gì thế! Tiệm hoa là sao?"
Chỉ là Hầu tước Edenberun từng cho công nhân mỏ uống thuốc để tăng hiệu quả công việc thôi mà.
Tất cả là nhờ việc lén lút nhập Cỏ Philip, nguyên liệu của ma túy, thông qua Thieves Guild.
Lúc đó, tiệm hoa thuộc phe Thieves Guild ở Edenberun đã giao dịch với gia tộc hầu tước.
"Nếu là Hầu tước Edenberun thì ông ta sẽ hiểu thôi. Và tôi nói thêm một điều nữa. Sau này đừng có mà lên mặt trước phụ nữ nữa."
"Khốn kiếp. Tại ngươi mà ta!"
Đúng là đồ không hiểu tiếng người mà.
Vốn dĩ chó điên thì phải dùng gậy mới trị được.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm đang hằn học nhìn mình và thì thầm.
"Bảo im thì im đi, đồ lợn thiến."
Đến lúc đó, cái gã rên rỉ của Edenberun mới chịu ngậm miệng lại.
Chuyện lần này không đơn thuần chỉ là làm nhục gia tộc hầu tước, mà còn là đụng chạm đến Ailia.
Vốn dĩ bên đó đã gây sự trước nên việc bên này ra tay là chuyện đương nhiên, nhưng liệu người phụ nữ đó có vì sợ hãi mà im lặng không.
Hay là cô ta sẽ nổi điên mà vùng vẫy hết sức đây.
Sau chuyện này, Edenberun đang ở trong tình cảnh không thể tùy tiện hành động.
Vậy vấn đề là Ailia sẽ hành động như thế nào.
Vì còn có ánh mắt của đám anh em, chắc chắn cô ta sẽ tìm cách dẫm nát chúng tôi cho mà xem.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn