Chương 63: Chương 70
Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà · Nguynduck · 65 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Web novel
"Cứ ngỡ là chuyện khác, hóa ra lại ngớ ngẩn thế này."
Chính xác thì chuyện gì khác, và điều gì cảm thấy ngớ ngẩn?
Trong lúc tôi còn đang bối rối trước giọng điệu tự giễu của Sajou-san, đôi mắt đen của cổ vốn đang nhìn xuống bỗng nhiên khóa chặt vào mắt tôi. Tim tôi hụt mất một nhịp.
"Vậy, tại sao?"
"Tại sao là sao cơ?"
Khi tôi vừa nghẹn ngào thốt ra những lời đó, mí mắt vốn đã nheo lại của cô ấy càng sụp xuống sâu hơn, và đôi mắt đen bỗng trở nên sắc lẹm, tỉnh táo một cách đáng sợ. Ánh mắt Sajou-san như muốn nói rằng cổ sẽ không dung thứ cho bất kỳ lời nói dối nào, nó sắc bén và kiên định, như một con dao đang kề ngay cổ họng tôi.
"…Đừng hỏi tớ những câu mà cậu đã biết thừa câu trả lời."
Hay là cậu muốn chính miệng tớ phải nói ra? Áp lực từ ánh mắt của cổ tăng lên, khiến nửa thân trên của tôi theo bản năng lùi lại phía sau.
Nếu bảo tôi có hiểu hay không, thì việc tôi hiểu là điều đương nhiên. Tại sao tôi lại muốn cô ấy tham gia buổi họp ba bên, tại sao tôi lại muốn cổ gặp mẹ mình…
Tôi thực sự không muốn nói ra chút nào.
Tôi cắn nhẹ môi dưới. Nếu tôi giải thích, Sajou-san có khả năng sẽ phát hiện ra chuyện tôi đã lén lút gặp mẹ cổ nữa. Nghĩ đến phản ứng của đằng ấy làm tôi phát khiếp, rằng liệu cổ có tha cho tôi chỉ với một cái tát không? Thừa hiểu tính cách của Sajou-san, một cú đấm cũng không phải là điều bất khả thi.
Nhưng mà…
Rõ ràng là đến nước này thì không thể giấu giếm được nữa rồi. Cứ im lặng chắc chắn sẽ càng làm tâm trạng cổ tệ hơn. Nếu đằng nào cũng bị mắng, thà tôi cứ nói tuột ra cho xong. Tôi liếm bờ môi khô khốc để làm ẩm chúng.
"Sensei có nhờ tớ thảo luận với cậu về buổi họp phụ huynh."
"Ngay từ chỗ đó đã có cả đống vấn đề rồi, nhưng cứ nói tiếp đi," cổ thúc giục tôi.
"Tớ đã định nói chuyện đó với cậu, nhưng mà, ừm… tớ không tìm được thời điểm thích hợp, hoặc tớ cũng không chắc là mình có nên nói hay không. Trong lúc tớ còn đang đắn đo, tớ đã tình cờ gặp mẹ cậu. Cô ấy có nhắc đến việc muốn nói chuyện với cậu, nên tớ mới sắp xếp cơ hội đó."
"Tình cờ cơ à…"
Lời cổ nói làm tim tôi thắt lại. Tôi lo lắng quan sát phản ứng của cô ấy, nhưng Sajou-san trông có vẻ cực kỳ tách biệt, không hề biểu lộ bất kỳ dấu hiệu giận dữ nào. Tuy nhiên, chỉ có cổ mới biết những cảm xúc thực sự nào đang cuộn trào bên trong.
Ở bên nhau, chỉ cần như vậy là đủ. Cảm giác đó rất thoải mái, và chính cái thỏa thuận ngầm là không can thiệp sâu vào chuyện riêng tư của nhau đã giữ cho mối quan hệ của chúng tôi luôn bền vững, một thỏa thuận mà giờ đây chính tôi đã phá vỡ.
Tôi tin rằng việc này là cần thiết.
Tất nhiên, phần lớn trong tôi vẫn ước gì họ có thể tự nói chuyện trực tiếp với nhau mà không cần lôi tôi vào cuộc. Thực sự là một phần rất lớn đấy. Tuy nhiên, nếu hỏi liệu tôi có phá vỡ mối quan hệ yên bình này chỉ vì lý do ích kỷ đó không, tôi sẽ phải phủ nhận.
Đối với Sajou-san, ngôi nhà này hẳn phải là một nơi trú ẩn. Một nơi để trốn chạy khỏi mẹ cổ, khỏi hoàn cảnh gia đình, và tất cả những rắc rối đi kèm với nó. Đó là lý do tại sao cổ không bao giờ kể về bản thân, cũng như không soi mói chuyện của tôi.
Chuyện này thật ích kỷ.
Tôi tin rằng việc này là vì lợi ích của Sajou-san. Tôi hy vọng thế. Nhưng đó cũng là một sự áp đặt, một điều mà cô ấy chưa từng yêu cầu. Giống như việc tôi đang giẫm đạp và phá hủy thánh địa mà khó khăn lắm cổ mới tìm thấy. Cô ấy sẽ hướng loại cảm xúc nào về phía tôi sau khi tôi làm ra chuyện như vậy đây?
Thất vọng? Hay cự tuyệt?
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống tồi tệ nhất, thậm chí là bị ăn đòn, nhưng phản ứng của Sajou-san lại bình tĩnh và chín chắn đến mức chính tôi còn ngạc nhiên.
"…Chuyện đã thế rồi thì chịu vậy…"
Tiếng thở dài thườn thượt đó có ý nghĩa gì chứ? Sau khi khẽ cụp mắt xuống trong chốc lát, Sajou-san ngẩng đầu lên.
"Được rồi."
"…Thật sao?"
Tôi chưa bao giờ mong đợi mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như dự đoán ngay từ đầu, nhưng sự thiếu vắng cơn giận của cổ làm tôi nhất thời mất phương hướng. Cảm giác giống như châm ngòi một quả pháo để rồi nhìn nó xịt ngóm, hay bóp cò một khẩu súng đã lên đạn nhưng lại bị kẹt nòng vậy.
Trông tôi hẳn là kinh ngạc lắm.
Tì khuỷu tay lên bàn và tựa má vào tay, Sajou-san bĩu môi.
"Cái phản ứng đó là sao hả?"
"À, thì… Ý tớ là…" (vợ tha cho rồi đấy:))))
"Cậu phiền phức thật."
Sự bực bội thẳng thừng của cổ làm tôi câm nín.
"Cậu không đi à?"
"Không, không, không! Xin cậu đấy, đi giúp tớ với!"
Tôi vội vàng rướn người qua bàn, nài nỉ.
"Ngay từ đầu cậu cứ nói thẳng ra cho xong," cổ vặn lại.
Thì đúng là vậy.
Đúng thế thật. Nhưng sự chấp thuận của cổ quá đỗi bất ngờ khiến tôi đứng hình, tự hỏi liệu đây có thực sự là Sajou-san mà mình biết hay không.
Trong lúc tôi còn đang lo lắng nhìn quanh, Sajou-san thở dài đến lần thứ n trong ngày, rõ ràng là vô cùng ngán ngẩm.
"Tớ hiểu là cậu đang có ý tốt, Rihito-kun. Việc cậu nghĩ tớ sẽ nổi giận nếu cậu nói ra cũng là điều tự nhiên thôi."
"Đúng không?"
Tốt rồi. Cô ấy hiểu cho tôi. Một cảm giác nhẹ nhõm ùa đến, giống như việc thở hắt ra sau khi nhịn quá lâu. Cảm giác như một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi vai, nhưng vẫn còn quá sớm để thả lỏng.
"Tuy nhiên—" Ánh mắt sắc lẹm của Sajou-san làm tôi đông cứng. Rồi cô ấy đẩy một thứ gì đó trượt qua mặt bàn, và tôi cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến khi nhìn vào nó.
"—cái kiểu lén lút sau lưng thế này thật là đáng ghét."
Đó là một mẩu giấy ghi chú nhỏ có hình con thỏ. Chính là mẩu giấy ghi chi tiết cuộc hẹn với mẹ cổ, một bằng chứng rành rành cho thấy thử thách này còn lâu mới kết thúc. (Chồng bị vợ phát hiện giấy hẹn tình nhân<("))

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn