Chương 65: Chương 72
Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà · Nguynduck · 65 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Web novel Ngày diễn ra buổi họp phụ huynh cuối cùng cũng đã đến.
Vừa về đến nhà, tôi đổ gục xuống giường mà còn chẳng buồn thay quần áo. Bình thường thì Sajou-san chắc chắn sẽ cằn nhằn vì tôi làm nhăn nhúm chúng, nhưng hôm nay cổ không có ở đây.
Cô ấy đang ở trong phòng học của chúng tôi, chính cái nơi cả hai vẫn ngồi học và ăn trưa mỗi ngày, để nói chuyện với sensei và mẹ của mình.
Thật lòng mà nói, tôi định ở lại trường chờ cổ, nhưng Sajou-san đã bảo tôi cứ về nhà trước đi. Thế nên, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc lê từng bước chân ủ dột về nhà. (lo cho vợ thế:))) Dù đã về đến nhà, tôi vẫn không thể nào ngồi yên được. Cảm giác như tâm trí tôi đã bỏ quên lại trường học mất rồi. Tôi cứ trằn trọc, lăn qua lộn lại trên giường.
"……Haizz" Tôi úp mặt vào gối, cố trút bỏ sự bứt rứt bằng những tiếng gầm ghừ nghẹt thở. Chiếc gối rung lên theo những tiếng kêu của tôi.
Chuyện gì đang xảy ra ở đó rồi nhỉ?
Họ có nói chuyện tử tế được với nhau không?
Sẽ không cãi nhau đấy chứ?
Dù sao thì cũng có sensei ở đó nên chắc là ổn thôi, nhưng mà…
Liệu chúng tôi có thực sự trông cậy được vào sensei không đấy?
Sajou-san bảo là sẽ ổn, nhưng mà…
Nhưng nhỡ đâu…
Tôi không thể bình tâm lại nổi, chẳng tìm thấy chút bình yên nào. Tôi gãi khắp người dù chẳng hề thấy ngứa, tay chân múa may quay cuồng rồi đấm thình thịch xuống nệm. Tôi biết lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng việc ngồi yên không làm gì còn tồi tệ hơn.
Tôi thậm chí còn chẳng có tâm trí đâu mà chơi game. Ngay khi bản thân chực chờ xả bớt sự năng lượng bồn chồn này bằng cách lao ra ngoài chạy vòng vòng rồi hét thật to, thì tiếng khóa cửa trước vang lên.
Tôi ngẩng mặt khỏi giường, chống người lên như đang tập chống đẩy. Tôi lao ra khỏi phòng để đón Sajou-san, trông không khác gì một con chó nhỏ đang vẫy đuôi mừng chủ về nhà. Tôi chộp lấy tay nắm cửa rồi chợt đông cứng người lại.
Trông mình cuống quýt lên thế này chẳng phải buồn cười và xấu hổ lắm sao?
Tôi ngẫm lại. Nhỡ đâu cuộc trò chuyện diễn ra không mấy suôn sẻ thì sao? Nếu tôi dồn dập hỏi dồn ngay khi Sajou-san vừa bước vào cửa, trông tôi sẽ chẳng khác nào một kẻ hóng hớt nhiều chuyện, hoặc tồi tệ hơn là giống đang tận hưởng một màn kịch hay.
Nuốt ngược sự tò mò và phấn khích vào trong, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Tôi cần phải tỏ ra cool ngầu và không mảy may quan tâm, kiên nhẫn chờ Sajou-san tự mình đề cập đến nếu cổ muốn.
Gật đầu đầy quả quyết, tôi gỡ từng ngón tay khỏi tay nắm cửa như bóc sticker, lùi lại vài bước và lắng nghe tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Cố giữ vẻ điềm tĩnh, tôi chờ đợi.
Tôi vừa đổ ập người xuống giường đúng lúc cánh cửa phòng bật mở.
"Rihito, cậu có ở đấy không?"
"C-có…"
Tôi vội đáp lời, nhưng vì quá cuống quýt nên đã lỡ đập bộp đầu vào tường. Cố nén cơn đau muốn chảy nước mắt, tôi gồng mình giữ cho giọng nói không bị run rẩy.
"Ra thế…"
Tôi siết chặt ga giường, chịu đựng cơn đau giần giật trên đầu. Trong lúc cố tỏ ra bình thường, tôi nghe thấy tiếng bản lề cửa kêu lách cách khi cánh cửa mở rộng hơn.
Tiếng chân bước lẹp kẹp trên thảm báo hiệu Sajou-san đang tiến vào phòng và đi về phía tôi. Cổ thậm chí còn chẳng ghé qua phòng khách mà đi thẳng vào phòng tôi luôn. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, cổ rõ ràng là định giải thích cho tôi nghe.
Trong lúc tôi đang trố mắt nhìn lên trần nhà, tầm nhìn của tôi đột ngột bị che khuất bởi khuôn mặt của Sajou-san.
"C-cái gì thế?"
"……"
Chiếc giường chiếc nhún nhảy kêu ken kẹt khi Sajou-san chồm người đè lên tôi, sự hiện diện của cổ lấp đầy mọi giác quan của tôi. Cảm giác như mình đang bị áp chế, mắt tôi mở to vì kinh ngạc.
Cổ chống hai tay xuống hai bên đầu tôi, nhốt chặt tôi vào giữa. Hai gối cổ chèn vào giữa hai chân tôi, tạo nên một không khí cực kỳ thân mật nhưng cũng đầy căng thẳng. Nuốt nước bọt, tôi tự hỏi liệu có phải cô ấy sắp sửa "xé xác" mình ra không. Nhưng rồi, bờ môi cổ khẽ dịch chuyển, và những lời nói thốt ra.
"Cậu đã lén gặp người phụ nữ đó đằng sau lưng tớ trước khi có mẩu giấy ghi chú đúng không?"
"À, ừm…"
Hoàn toàn trật lất. Chẳng có cuộc trò chuyện thân mật nào ở đây cả. Sajou-san đang thể hiện rõ ràng rằng cổ sẽ không thả tôi ra cho đến khi tôi khai báo thành thực. Tôi nhận ra mình chẳng khác nào một con mồi tội nghiệp đang sập bẫy.
Đôi mắt nheo lại của cô ấy không để lại chút khoảng trống nào cho lời nói dối. Biết mình không thể chạy thoát, tôi khẽ xoay đầu trong khoảng không gian chật hẹp giữa hai tay cổ.
"Tớ xin lỗi."
"…Hả?"
Vừa nghe tôi xin lỗi, Sajou-san đã giơ tay véo ngay má tôi. Đau thật đấy, nhưng đó cũng là một sự đụng chạm dịu dàng, pha trộn giữa cảm giác đau đớn và tiếp xúc thể xác.
Để mặc cho cổ nhào nặn khuôn mặt mình là cách xin lỗi của tôi. Cổ tiếp tục véo và kéo giãn hai bên má tôi ra.
"Nàyyhyo…?"
Sajou-san kéo rồi xoắn má tôi, kéo giãn nó ra đủ mọi hướng. Cuối cùng, cổ thả tay ra khiến má tôi nảy lên một cái chóc. Đau đớn thật sự.
"Lần này tớ tha cho đấy."
Lời nói của cổ, dù nhỏ nhẹ, nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm dành cho tôi. Tôi nhất thời không biết phải nói gì.
Trong lúc tôi còn đang im lặng, cổ đột ngột ghé sát vào, thu hẹp khoảng cách giữa hai khuôn mặt đến mức hai đầu mũi gần như chạm vào nhau.
"Nhưng, như tớ đã nói trước đây, nếu còn có lần sau, tớ sẽ không tha thứ đâu."
Tôi gật đầu lia lịa. Sự gần gũi này khiến tôi khó lòng tập trung vào bất cứ điều gì khác.
Khuôn mặt Sajou-san ở quá sát khiến tôi không thể không ý thức về sự hiện diện của cổ.
Tôi vẫn luôn nghĩ cô ấy rất đẹp, nhưng ở cự ly gần thế này… nó thực sự quá sức chịu đựng. Hàng mi dài, đôi mắt hạnh nhân và làn da trắng sứ không một vết xước của cổ khiến tôi phải trầm ồ thán phục. Dù đã dần quen với nhan sắc, nó vẫn khiến tôi phải ngạt thở.
Trái tim tôi đập liên hồi trong lồng ngực, tôi nhắm chặt mắt lại để trấn an bản thân. Có lẽ nếu tôi cứ nhắm mắt chờ đợi, cổ sẽ tự lùi ra xa. Nhưng không. Khi tôi cuối cùng cũng mở mắt ra, Sajou-san vẫn đang đăm đăm nhìn xuống tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm đó, khiến tôi càng thêm bối rối.
"Ừm… cậu có thể dịch ra một chút được không?" Tôi hỏi, cố gắng giữ giọng điệu lịch sự nhất có thể. Cô ấy không đáp lại.
Tôi bị kẹt cứng, một tiếng cười trừ thoát ra khỏi môi tôi. Ngay khi tôi nghĩ rằng sự im lặng này sẽ kéo dài vô tận, cô ấy cuối cùng cũng cất lời, giọng nói chỉ thoảng qua như một tiếng thì thầm.
"…Tớ đã nói chuyện với bà ấy rồi. Tớ đã nói chuyện với mẹ tớ."
Lời nói của cổ khiến tim tôi thắt lại. Đó là cuộc trò chuyện tôi vừa muốn nghe, lại vừa lo sợ phải nghe nhất. Kết quả ra sao rồi? Tôi nín thở, chờ đợi.
"Bà ấy hỏi tớ có muốn về sống chung một lần nữa không."
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn