Chương 103: Takamine Nagi đồng cảm
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 122 chương · ~22 phút đọc · Tạo 01/09/2026
WN Yuki tiến lại gần một người phụ nữ không rõ danh tính rồi ôm chặt lấy cô ấy. Tôi ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, trong đầu nhẩm lại từ ngữ mà Yuki vừa thốt ra ngay trước đó.
'Mẹ? Rõ ràng vừa nãy Yuki đã gọi là mẹ đúng không?'
Đầu óc tôi tạm thời đóng băng trước cú sốc mà từ ngữ đó mang lại. Tôi hết nhìn người phụ nữ lại nhìn sang Yuki đang được ôm trong lòng cô ấy, rồi chợt nhận ra:
'Vậy nghĩa là người đó là mẹ của Arai!?'
Tôi giật nảy mình trước sự thật vừa ngộ ra.
'Trông cô ấy vẫn như chỉ mới ngoài 20 tuổi, à, không. Bây giờ đây không phải là điều quan trọng.'
Vì một từ ngữ không hợp cảnh mà suýt chút nữa tôi đã đi chệch khỏi trọng tâm. Lúc này, việc người phụ nữ trước mắt có gương mặt trẻ trung không phải là điều quan trọng.
Điều quan trọng là cô ấy chính là phụ huynh của Arai. Tôi vội vàng thu lại vẻ mặt thẫn thờ và chỉnh đốn lại tác phong của mình.
"A, cháu chào cô ạ. Liệu cô có phải là mẹ của Yuki không ạ?"
"…Vâng. Đúng vậy đấy cháu? Cô là Arai Minori."
Trên đời này luôn có chuyện vạn nhất xảy ra. Để cho chắc chắn, tôi đã lên tiếng hỏi dò để xác nhận.
Và mẹ của Arai khẽ gật đầu trước câu hỏi của tôi, ngay sau đó, cô ấy đưa mắt lướt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới.
Ánh mắt có chút gì đó kỳ lạ, tôi khẽ rụt người lại trước cảm giác mơ hồ ấy.
"Ừm, còn cháu là?"
"A…! Cháu xin lỗi vì sự thất lễ. Cháu, cháu là bạn cùng lớp của Arai, tên là Takamine Nagi ạ."
Tôi vừa cúi đầu chào vừa tự giới thiệu bản thân.
"Ôi, lời chào thật nhã nhặn làm sao."
Và mẹ của Arai đã dành cho tôi một lời khen ngợi dễ chịu khi nhìn thấy hành động đó của tôi. Nếu không phải đang căng thẳng, có lẽ tôi đã thành thật vui mừng vì lời khen đó rồi.
Nhưng đáng tiếc là tình hình hiện tại không cho phép tôi có thể thản nhiên vui mừng. Ngay khi vừa chào hỏi xong, tôi khẽ liếc nhìn sắc mặt của mẹ Arai.
"Hì hì, quả nhiên cháu chính là Takamine."
Cô ấy vừa nói vừa đặt một tay lên má. Gương mặt trẻ trung cùng với cử chỉ toát lên vẻ chín chắn, sự tương phản mang lại từ sự khác biệt đó tạo nên một cảm giác mơ màng.
"Dạ, cô biết cháu ạ?"
"Ừ, biết chứ sao lại không."
Mẹ của Arai mỉm cười, rồi khẽ cúi xuống nhìn Yuki.
"Vì cháu là người mà các con của cô thích mà. Cô phải biết chứ."
"Á, mẹ!"
Yuki lập tức lên tiếng phản đối câu trả lời của mẹ. Nhưng ngay sau đó, em ấy chạm mắt với tôi rồi ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống.
"Cháu có biết không? Cả Shota và Yuki đều rất hay kể về cháu đấy?"
"Dạ? Kể về cháu ạ?"
"Ừ. Trong bữa ăn, hầu như ngày nào chúng cũng nhắc đến cháu."
Trong bữa tối của nhà Arai, chuyện của tôi lại được mang ra làm chủ đề bàn tán thường xuyên sao?
Chuyện gì thế này. Tại sao lại là tôi chứ… Rốt cuộc họ đã nói những chuyện gì vậy?
Thà rằng tôi cứ mãi không biết sự thật này thì hơn.
Sự xấu hổ và lo lắng ập đến, tôi không biết phải phản ứng thế nào nên chỉ biết khẽ cúi đầu.
"Hì hì. Nhờ vậy mà cô cảm thấy rất gần gũi với cháu đấy."
Cháu xin lỗi nhưng cái sự gần gũi mà cô nói đó, cháu không có đâu ạ. Bởi vì hôm nay là lần đầu tiên cháu được gặp cô mà.
…À, nhưng có lẽ cảm giác tội lỗi thì có đấy ạ.
Trước đây đã có vài lần, cháu từng điều chỉnh lịch trình làm việc ở công ty của cô vì Kaede.
Và mang tính quyết định nhất là vào dịp lễ hội mùa hè, cháu đã phá hỏng sự kiện thường niên của gia đình cô vì một lý do cực kỳ cá nhân.
"A…, d-dạ, thế ạ. Ch-cháu rất cảm ơn cô vì đã có cái nhìn tốt về cháu. V-với lại, cô cứ nói chuyện tự nhiên (nói trống không) với cháu cũng được ạ."
Vì quá bối rối nên khác hẳn với những lời tự thoại trôi chảy trong lòng, giọng nói phát ra ngoài của tôi lại lắp bắp như bị hỏng hóc.
"Hì hì, cháu là một tiểu thư hay thẹn thùng hơn những gì cô được nghe kể đấy nhỉ?"
"Ch-chuyện đó là―――" Tôi định trả lời nhưng lại bị áp lực làm cho nghẹn họng.
Ư, phải làm sao đây. Cứ thế này thì cô ấy sẽ coi mình là một đứa con gái kỳ quặc mất. …Mình không muốn thế đâu.
Nhưng biết làm sao được. Cứ nghĩ đến việc người đẹp trước mắt là mẹ của Arai là đầu óc tôi lại trống rỗng cả đi.
'Cảm giác như chứng loạn nhịp tim lại tái phát vậy.'
Phải thể hiện thật tốt. Ý nghĩ đó tạo thành một áp lực cưỡng chế khiến đầu óc tôi quay cuồng, và trái tim tôi cũng đập thình thịch như để hưởng ứng điều đó.
Tôi cố kìm nén cảm giác nôn nao khó chịu.
"Đáng yêu quá. …Liệu cô có thể hỏi hai đứa vừa trò chuyện gì với nhau được không?"
"…Bọn cháu đang nói về anh hai ạ."
Yuki đã cướp lời đáp của tôi. Và thế là sự chú ý của mẹ Arai lại quay trở về phía Yuki.
"Ôi. Nói về Shota sao?"
"Vâng, …chị ấy bảo anh hai mặc đồ quản gia rất hợp. …Cực kỳ hợp luôn."
"Hửm, ra vậy. …Đó quả là một chuyện đáng mừng nhỉ. Được một tiểu thư xinh đẹp thế này khen ngợi con trai cô. Hì hì."
Mẹ của Arai vừa cười vừa nói.
"Ch-cháu thấy thực sự rất hợp nên mới nói vậy thôi ạ. …Trong số những người cháu từng thấy, cậu ấy là người mặc đồ quản gia hợp nhất đấy ạ."
"Ôi chao. …Chủ động quá ta."
Không hiểu sao cô ấy lại khua tay múa chân đầy hào hứng trước câu trả lời của tôi.
Mà này, Yuki.
Sao em lại dễ dàng kể ra chuyện riêng tư như thế chứ. Cảm giác như bị phản bội vậy. Tôi nhìn Yuki với ánh mắt đầy oán trách.
Nhưng đáng tiếc là lời kháng nghị không lời của tôi đã không truyền được đến Yuki. Bởi vì trước đó, mẹ của Arai đã lên tiếng trước.
"Takamine mặc đồ quản gia cũng cực kỳ hợp nhé. Quả nhiên là người đã đẹp sẵn thì mặc đồ gì cũng đẹp đúng không nhỉ? …Thật đáng ghen tị quá đi."
"Á? Dạ? Ch-cháu cảm ơn cô. Ch-chuyện đó, cô Arai cũng cực kỳ xinh đẹp ạ."
"Hì hì. Cô cảm ơn nhé. Được một đứa trẻ xinh xắn khen như vậy cô lại càng vui hơn."
Nụ cười tao nhã, tôi cũng mỉm cười đáp lại nụ cười đó. Nhưng là một nụ cười ngượng ngùng. …Đúng lúc đó.
"Ừm, lòng thì rất muốn trò chuyện thêm nữa, nhưng có vẻ hoàn cảnh hiện tại không cho phép rồi."
Mẹ của Arai, tức là cô Minori lên tiếng.
Hoàn cảnh không cho phép, nghĩa là sao chứ?
Tôi đang cố suy đoán ý nghĩa trong lời nói của cô Minori, thì ngay sau đó đã hiểu ra khi nghe thấy những tiếng động xung quanh.
"…Nhiều người quá ạ. Ch-cháu xin lỗi. Chắc là tại cháu."
"Không sao đâu. Chuyện này xảy ra như cơm bữa ấy mà."
"A……."
Tôi lập tức hiểu ra lời của cô Minori. Không, đúng hơn là đồng cảm. Bởi vì tôi cũng đã trải qua những trải nghiệm tương tự trong suốt một thời gian dài.
Chắc chắn cô Minori từ ngày xưa cũng đã bị rất nhiều người đến bắt chuyện, xin số rồi. Lại còn rất thường xuyên nữa chứ.
Cảm xúc vô thức đồng điệu, tôi nhìn cô Minori với vẻ mặt hơi cay đắng.
"Hửm," Một tiếng đệm trầm thấp vang lên.
"…Xem ra Takamine cũng rất nổi tiếng nhỉ. Mà cũng phải, xinh đẹp thế này thì làm sao mà không có người đến bắt chuyện cho được."
Cô Minori nói.
…Xinh đẹp sao, ực.
Dù có là sự thật mà bản thân tự nhận thức được đi chăng nữa, thì khi nghe người khác nói ra vẫn không tránh khỏi cảm giác bối rối.
Thậm chí đối phương lại là một người mang lại cảm giác áp lực, và lời nói đó lại là một lời khen. Thì lại càng bối rối hơn nữa.
"Ư hư."
Nếu thừa nhận thì trông có vẻ thiếu khiêm tốn, còn nếu phủ nhận thì lại thành ra nói dối.
Tôi hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào cho phải.
"…Thỉnh thoảng cũng có chuyện như vậy ạ."
Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, tôi ngập ngừng đưa ra câu trả lời mà mình cho là tối ưu nhất.
"Hì hì. Ra vậy. Thành thật mà nói thì mệt mỏi lắm đúng không?"
"……Vâng."
Trước câu hỏi bâng quơ của cô Minori, tôi đã vô tình thốt ra lời nói thật lòng. Chết dở. Không được thế này, tôi giật mình định rút lại lời vừa nói.
Thế nhưng,
"Ừ. Cô hiểu cảm giác đó mà. Sự quan tâm đến từ những người không phải gu của mình, không có gì đáng ghét hơn thế đâu."
"Vâng, vâng. Thực sự rất ghét ạ. Đặc biệt là mấy kẻ đi một mình không dám, cứ phải kéo theo cả bạn đi cùng, cháu thực sự không ưa nổi. Thật là, có phải cửa hàng bán đồ dở tệ nên phải lấy số lượng bù chất lượng đâu chứ…."
Lý trí của tôi đã hoàn toàn đầu hàng trước sự đồng cảm được hình thành một cách tự nhiên.
"Cách ví von thú vị thật đấy. Ừ, nhưng cô hoàn toàn hiểu cháu muốn nói gì. Dù nói là số mệnh của mỹ nhân, nhưng gặp phải những trường hợp đó thì mệt mỏi thật."
"Vâng vâng."
"…Tất nhiên, nhờ vậy mà cô mới nên duyên được với chồng cô bây giờ đấy."
"Dạ?"
Không hiểu sao tôi lại vừa được nghe lỏm về khởi đầu dẫn đến sự ra đời của Arai rồi.
"Hì hì. Dù sao thì hôm nay trò chuyện đến đây thôi nhỉ. Có vẻ như nếu ở lại lâu hơn thì chúng ta sẽ phải trải qua trải nghiệm tồi tệ đấy."
"A, vâng. …Ch-chắc là vậy rồi ạ."
Nhìn xung quanh thì thấy tiếng xì xào bàn tán đã lớn hơn nhiều. Nếu còn ở lại đây thì tình huống mà chúng tôi vừa bàn tới chắc chắn sẽ xảy ra.
"Takamine này, vậy hẹn gặp lại cháu khi có cơ hội nhé? Nhưng lúc đó chúng ta sẽ gặp ở một nơi yên tĩnh để không phải để ý đến ánh mắt của người khác."
"A, á! Vâng ạ!"
Cô Minori tiến lại gần sát tôi và nói.
Giọng điệu nhẹ nhàng và những lời nói cực kỳ bình thường, nhưng không hiểu sao lại mang đến một cảm giác kích thích. Giọng tôi khẽ cao lên khi đáp lại.
"Hì hì."
Cô Minori mỉm cười đầy mãn nguyện, rồi nắm lấy tay Yuki đang bám lấy mình.
"Yuki. Chúng ta đi tìm anh hai thôi nào. …Phải đi xem người anh hai ngầu lòi mà chị Takamine đã bảo chứng chứ nhỉ."
"…Vâng."
Vẻ mặt phức tạp khó tả, Yuki thở dài một tiếng rồi gật đầu như thể không còn cách nào khác.
"Vậy cháu tận hưởng lễ hội vui vẻ nhé. Nào, Yuki cũng chào chị đi con."
"…Chị ơi. Em chào chị," Nghe theo lời cô Minori, Yuki vẫy tay chào tôi, thấy vậy tôi cũng vẫy tay đáp lại ngay.
"Yuki đi nhé. Chúc em chơi vui vẻ ở lễ hội. Ăn thật nhiều món ngon vào nhé."
"Em biết rồi ạ. Chị cũng hẹn gặp lại sau nhé."
Tôi lặng lẽ dõi theo bóng lưng hai người rời đi. Và giờ đây, khi lại chỉ còn lại một mình. Tôi,
"Một người thật tao nhã và xinh đẹp. …Giá mà mình được chuyển sinh làm con gái của một phụ huynh như thế thì tốt biết mấy."
Trước những dư âm mà cô Minori để lại, tôi độc thoại lên mong ước của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn