Chương 543: Chương 553: Khởi Hành Ra Tiền Tuyến
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Một món Thần khí quấn quanh sấm sét chầm chậm bay ra.
Giải quyết Catherine nhẹ tựa lông hồng, Philomena thu hồi Hạt Giống Phần Thiên Diệt Thế, bóp nát rồi hấp thụ luôn ấn ký của Nữ thần Chiến Tranh.
"Đỉnh chóp, không hổ là cô."
Field giơ ngón tay cái like, thấy thân hình Philomena hơi lảo đảo liền vội vàng đưa tay ra đỡ.
"Hừ hừ, đương nhiên rồi." Philomena gạt phắt tay Field ra, hừ nhạt hai tiếng, "Thần khí của ả ta thì ngươi cứ giữ lấy. Còn đống tiền vàng ở đây ngươi tính sao? Ta không có rảnh mà làm cửu vạn giúp ngươi khuân vác đâu nhé."
Field cất Thần khí của Catherine đi. Tạm thời món đồ này chưa xài được, dẫu sao cũng quá mức chói mắt, dễ rước họa vào thân.
"Nhiều vàng thế này chúng ta vác không nổi đâu, huống hồ còn đang chuẩn bị ra chiến trường." Field tự biết lượng sức mình, "Ế, đám người Cú Đêm đâu rồi?"
"Ngài xem, đám nhát cáy đó sủi tăm từ đời nào rồi, chắc cũng chạy được một lúc lâu rồi đấy."
Ashina cảm nhận xung quanh một vòng rồi ngán ngẩm lắc đầu.
"Thế thì hết cách bắt bọn họ làm culi rồi."
Bước tới cạnh một chiếc xe ngựa còn tương đối nguyên vẹn, hắn mở rương báu ra, bên trong chất cao như núi toàn là vàng.
"Hai xe tiền vàng này đều là của chúng ta, tôi còn cẩn thận đánh dấu lại rồi."
Lôi từ trong rương ra một con thằn lằn sấy khô, Field đi kiểm tra từng chiếc xe ngựa một. Dù đã từng thấy qua biển vàng biển bạc, hắn vẫn không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh: "Không là tiền vàng thì cũng là vàng thỏi. Cả một đoàn xe dài dằng dặc thế này, bèo nhất cũng phải bảy, tám trăm ngàn đồng tiền vàng. Lão Tổng đốc này định xây hoàng cung hay gì?"
"Đúng là lão già tham lam."
Ashina sốc đến mức lấy tay che miệng: "Chỗ này khéo bằng thu nhập mấy chục năm của Lãnh địa Nightfall cộng lại ấy chứ."
"Chuẩn luôn." Nhặt một đồng tiền vàng đã bị nung chảy hơn phân nửa lên, Field trầm ngâm giây lát, "Chúng ta đem giấu đống vàng này đi, đợi đánh đấm xong xuôi rồi quay lại hốt."
"Nhưng giấu ở đâu bây giờ?"
"Mấy cái làng bị tàn sát sạch sẽ, bãi tha ma, hoặc ném thẳng xuống sông. Chỗ nào cũng giấu một ít, nói chung chỉ cần vớt vát lại được một phần thôi là chúng ta đã lãi to rồi."
Còn nếu xui xẻo bị người ta cuỗm sạch mấy trăm ngàn tiền vàng thì đành chịu, coi như của đi thay người, chẳng có gì phải tiếc.
Thế là, bọn họ chia những cục vàng đã bị nung chảy dính chặt vào nhau ra, ném xuống các khúc sông khác nhau.
Field lại vận chuyển Chiến Khí, gồng mình vác một cái rương lên vai: "Lúc đến tôi có thấy một ngôi làng bỏ hoang, đem tầm một trăm ngàn tiền vàng qua đó giấu."
"Được thôi."
Philomena vận sức nhẹ nhàng bay lướt tới.
"Tôi biết ngay là cô sẽ giúp mà." Field mừng rỡ, nhướng mày liên tục, "Cô đáng yêu ghê."
"Ngươi đoán sai bét rồi." Philomena bay thẳng lên rương báu một cách vô cùng trơ trẽn rồi ngồi phịch xuống. Cô nàng cúi đầu ngáp dài một cái với Field đang còng lưng vác rương, hai bắp chân trắng nõn không tì vết đung đưa qua lại: "Khuân lẹ lên, ta còn phải về ngủ nữa."
"Đáng yêu cái con khỉ."
Khóe miệng giật giật, gân xanh trên trán Field nổi hằn lên. Cái con hàng này sau khi thăng cấp lại càng thêm gợi đòn!
Dù có Sói Huyết Long phụ một tay, Field vẫn phải hì hục làm việc đến tận đêm khuya.
Xóa sạch mọi dấu vết xong xuôi, hắn lết xác về doanh trại, mệt mỏi ngả lưng xuống là ngáy o o ngay lập tức.
Ngày hôm sau, Gheros dẫn theo đám lính đánh thuê quay về doanh trại.
"Ngài Field, tôi dẫn quân về rồi đây." Gheros vừa ngâm nga giai điệu vui tươi vừa bước vào. Thấy Philomena đang đứng ngẩn ngơ bên ngoài, cô nàng liền chạy tới xoa đầu đối phương: "Chào buổi sáng, Mặt Trăng Nhỏ. Sao hôm nay dậy sớm thế?"
"Vì sắp phải xuất chinh."
Philomena né tránh bàn tay của đối phương, hai tay khoanh trước ngực, ném cho Gheros một ánh mắt khinh bỉ vô cực.
"Hóa ra không phải Mặt Trăng Nhỏ à." Gheros ngượng ngùng rụt tay lại, chợt sững sờ: "Sao cô lên bậc ba rồi? Có phải cô bán rẻ liêm sỉ cho Field rồi không! Đáng ghét thật đấy, không ngờ Tai Ương Hủy Diệt cao ngạo lạnh lùng như cô lại có thể làm ra cái trò đó. Xùy xùy... dạy tôi với!"
"Cút ngay, không thì chết."
Philomena suýt thì tức hộc máu, nghiến răng rặn ra từng chữ từ kẽ răng.
"Bò thì bò."[note96407] Bĩu môi một cái, Gheros nằm sấp xuống đất, vặn vẹo bò vào trong lều của Field với một tư thế cực kỳ hắc ám. Cảnh tượng này khiến Philomena đứng hình mất năm giây.
Sống chừng này tuổi đầu, cô chưa từng thấy đứa nào vô tri đến mức này.
"Hóa ra là bé Falcie à, tôi còn tưởng Sadako bò ra từ tivi chứ." Màn chào sân "bá khí ngút ngàn" của cô nàng khiến Field không khỏi toát mồ hôi hột. Hắn hắng giọng ho khan hai tiếng: "Chuyện lính đánh thuê lo liệu xong xuôi chưa?"
"Xong rồi, xong rồi! Tôi đã chiêu mộ được hai đại đội lính đánh thuê, tổng cộng một ngàn hai trăm người. Trong đó có ba trăm lính cung nỏ, còn lại toàn bộ là bộ binh."
Gheros bổ sung thêm: "Vì đang có chiến tranh nên giá cả leo thang lắm. Chi phí lót tay một lần đã mất đứt 5200 đồng tiền vàng. Ngoài ra, mỗi tháng chúng ta phải trả 150 tiền vàng tiền lương, cộng thêm 30 tiền vàng phụ cấp sinh hoạt nữa."
Lính đánh thuê đắt đỏ hơn lính tự nuôi rất nhiều, mấy lãnh chúa nhỏ lẻ tẻ căn bản là không gánh nổi chi phí. Điểm cộng duy nhất là chết không thấy xót, thuần túy là bia đỡ đạn.
"Tốt lắm, đi chuẩn bị đồ đạc đi, chúng ta xuất phát ngay lập tức."
"Nhanh vậy sao?"
Gheros vươn vai ngáp dài.
Field khoác vai cô nàng, hạ giọng thì thầm: "Vì nếu không chuồn lẹ thì rắc rối to đấy. Lên đường rồi tôi kể cho nghe."
"Ok. À mà này, tôi lỡ tiêu hơi lố tay, ngài không định phạt tôi sao?" Gheros trưng ra vẻ mặt đầy mong đợi, lấy tay chỉ chỉ vào má mình.
"Phạt á?"
Field toát mồ hôi hột: Vãi cả linh hồn, con hàng này không phải bị đám Rosaria làm hư rồi đấy chứ?
"Được được được, đương nhiên là phải phạt thật nặng rồi."
Nói đoạn, Field vươn tay ra... cù lét cô nàng không thương tiếc.
"Oái, chơi ăn gian!" Gheros cười phá lên rồi nhảy tót ra xa, làm mặt quỷ trêu tức: "Chơi kỳ cục, bo xì [note96408]ngài luôn!"
"Mau đi chuẩn bị đi."
Field cười mắng một câu rồi lắc đầu. Thực ra Gheros cũng chỉ là một cô bé, thậm chí còn rất ham chơi. Đáng tiếc, chiến tranh đã bắt cô phải gánh vác quá nhiều thứ.
Chỉ huy quân đội nhổ trại xong xuôi, Field đứng trước Cổng Dịch Chuyển Ma Pháp khổng lồ tựa như cái miệng khổng lồ của vực sâu, hít sâu một hơi.
"Quân đội bên ngoài Đế quốc... để ta mở mang tầm mắt xem sao. Toàn quân nghe lệnh, xuất phát!"
Field dẫn đầu đại quân tiến vào cổng dịch chuyển khổng lồ.
Nửa ngày sau, Tổng đốc mới nhận được hung tin đoàn xe bị phục kích, ngay cả con dâu của lão cũng đã tử trận.
"Là kẻ nào? Tên khốn khiếp không có mắt nào dám vuốt râu hùm, chọc giận ta?!"
Tacolin tức giận đến mức nhảy dựng lên, lập tức hạ lệnh mở một cuộc đại lùng sục.
Thế nhưng, lúc này Field đã đặt chân đến vùng ngoại ô Hành tỉnh Pelagia, tại một siêu pháo đài nằm ở Hành tỉnh Nordo — Pháo đài Bất Khuất.
Hành tỉnh Nordo nằm ở phía đông Hành tỉnh Pelagia, là một nơi mờ nhạt đến mức chẳng ai thèm nhớ tới sự tồn tại của nó. Địa hình nơi đây chủ yếu là đồi núi và rừng rậm, không có đặc sản gì nổi bật, chỉ sản xuất được một lượng nhỏ lương thực và da lông thú.
Phía tây của nó giáp ranh với Hành tỉnh Pelagia và Hành tỉnh Thousand Lakes. Hai hành tỉnh ven biển này lại tình cờ nằm ngay tại trung tâm giao thương của một vài quốc gia.
"GÀO—!"
Field vừa bước ra khỏi cổng dịch chuyển, còn chưa kịp định thần lại sau cơn chóng mặt thì một tiếng gầm đinh tai nhức óc đã dội thẳng vào màng nhĩ. Kèm theo những tiếng gào thét chói tai liên miên không dứt là tiếng la hét hoảng loạn của đám binh lính xung quanh.
Một cơn gió tanh tưởi tạt thẳng vào mặt, không khí xung quanh nồng nặc mùi rỉ sét của máu tươi.
"Tình hình gì đây?! Cục diện tiền tuyến đã nguy cấp đến mức này rồi sao?"
Đưa mắt nhìn quanh, đập vào mắt hắn là những bức tường thành cao chót vót cùng vô số công trình phòng ngự lớn nhỏ mọc lên san sát. Thế nhưng, binh lính ở đây lại đang nháo nhào bỏ chạy trối chết.
"Ngài cẩn thận, coi chừng địch không kích!" Ashina lập tức lao tới, dang tay che chắn cho Field ở phía sau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn