Chương 389: Chương 399: Thế này mà gọi là Hủy Diệt á?
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~16 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Field mới chợp mắt được hai tiếng đã giật mình thon thót, bật dậy khỏi giường.
Đưa mắt nhìn quanh một vòng, hắn mới sực nhớ ra trận chiến đã kết thúc rồi.
"Ưm..."
Giường bên cạnh vang lên tiếng rên rỉ khe khẽ. Rosaria trong hình dáng loli đang nằm ngủ ngon lành. Tấm chăn nhấp nhô theo từng nhịp thở, thỉnh thoảng cô nàng lại chép miệng chóp chép.
"Vất vả cho em rồi, nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Field thổi tắt nến rồi bước ra khỏi phòng.
Bên ngoài văng vẳng tiếng nức nở kìm nén. Binh lính đâu phải cỗ máy, bị thương đau đớn thì rơi nước mắt cũng là chuyện thường tình.
"Phải tìm cách nâng cấp kỹ thuật y tế mới được, hoặc là chiêu mộ thêm Mục sư, hay Người Được Chọn hệ Trị liệu."
Ghi tạc chuyện này vào lòng, Field định đi tìm Ophelia để bàn bạc công tác khắc phục hậu quả.
"Ngài Field, ngài tỉnh rồi sao?" Gheros tựa lưng vào tường, hạ thấp giọng. Cô nàng xoay xoay cây pháp trượng trong tay, tinh nghịch nháy mắt: "Ngài muốn ăn chút gì không? Ngài có thể ăn em, ăn em, hoặc là... ăn em nè."
"Khụ khụ."
Field tối sầm mặt mũi, suýt thì hộc máu mồm.
"Thấy ngài trưng ra vẻ mặt rầu rĩ quá, em không nhịn được phải trêu một chút." Gheros đấm đấm hai cú vào không khí, "Đừng ủ rũ thế chứ, có việc gì khó khăn cứ giao hết cho em đi."
"Chắc chắn rồi." Field giơ ngón cái lên, "Nhưng hiện tại chưa có việc gì đâu, cô giúp ta chăm sóc tốt cho Rosaria là được."
"À đúng rồi, tiểu thư Ashina nhờ em nhắn với ngài một câu."
Gheros kiễng chân, ghé sát tai hắn thì thầm: "Hủy Diệt đã thức tỉnh rồi, tiểu thư Ashina đang canh chừng dưới tầng hầm."
"Hả?"
Cái tên này sớm không tỉnh, muộn không tỉnh, cứ nhắm ngay lúc ta đang hôn mê mà tỉnh là sao.
Field sửng sốt, lờ mờ cảm thấy giữa hai chuyện này có mối liên hệ nào đó. Gạt bỏ mớ tạp niệm trong đầu, hắn mỉm cười: "Được, ta biết rồi."
Đi xuống tầng hầm pháo đài, ở đây chỉ có mỗi Ashina, đám lính gác hiển nhiên đã bị cô điều đi chỗ khác.
"Đại nhân, ngài tỉnh nhanh vậy sao, không ngủ thêm lát nữa à?"
Thấy Field bước tới, đôi mắt đỏ rực của Ashina ánh lên nét dịu dàng: "Tôi cảm nhận được có sinh vật ở dưới này, nhưng khí tràng của cô ta cực kỳ yếu ớt, hoàn toàn không có sát ý, ngoan ngoãn hệt như một con thỏ con vậy. Không biết tình hình cụ thể ra sao nữa."
"Thỏ con á?"
Trong đầu Field xẹt qua hình ảnh một rổ "tâm hồn" trắng ngần nảy tưng tưng. Trầm ngâm một lát, hắn ngẩng lên thì thấy Ashina đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Field ho khan chữa ngượng: "Chỉ cần cô ta không nổi điên rồi xông ra chém giết lung tung thì chẳng có gì to tát cả."
"Khoan đã, có gì đó sai sai."
Liếc nhìn Minimap, Field kinh ngạc phát hiện trên đó hoàn toàn không có biểu tượng của Người Được Chọn hệ Hủy Diệt.
"Lẽ nào đối phương đã che chắn cảm nhận, hoặc là... Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, đi, chúng ta vào xem thử."
Field cố đè nén sự bất an trong lòng. Hồi trước Tiểu Thiên Sứ còn có thể chặn được cảm nhận của hắn, chẳng có lý gì Người Được Chọn hệ Hủy Diệt lại không làm được. Hắn dứt khoát đẩy tung cánh cửa tầng hầm.
Hai người men theo cầu thang xoắn ốc, tiến sâu xuống lòng đất.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng bước chân vang vọng trong không gian rộng lớn, nghe vừa trống trải vừa mang lại cảm giác áp bức nặng nề. Field bất giác căng thẳng, lòng bàn tay rịn cả mồ hôi lạnh.
Trận pháp đẫm máu rùng rợn dưới mặt đất, những vệt máu bắn tung tóe trên tường, vạt áo không gió mà bay, cộng thêm tiếng khóc thút thít văng vẳng trong bóng tối. Bảo không chùn bước thì chắc chắn là bốc phét.
Ai mà biết Người Được Chọn hệ Hủy Diệt trông ngang dọc ra sao, khéo lại cùng một lò với Sadako, hoặc là quái vật Không Gian (Alien) cũng nên. Hồi quyết định hỗ trợ trận pháp hồi sinh, quả thực hắn mang tâm lý đánh cược ăn may là chính.
"Hức... hức..."
Lần theo tiếng khóc nỉ non, Field chậm rãi bước tới. Tiếng khóc bỗng bặt đi.
Ngay sau đó, từ trong bóng tối truyền đến tiếng bước chân, tựa như có một thực thể vô cùng khủng khiếp đang tiến lại gần. Ashina cũng căng thẳng tột độ, đôi tai sói dựng đứng, tay siết chặt ngọn trường thương, sẵn sàng lao vào chiến đấu bất cứ lúc nào.
"Chủ nhân?"
Một thiếu nữ khoác trên mình bộ áo choàng trắng rộng thùng thình, toàn thân run rẩy bước ra từ trong bóng tối.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Field bất giác sững sờ. Cảm giác hệt như đang soi gương, một sự thân thuộc khó tả trào dâng trong lòng. Nhưng điểm thu hút nhất vẫn là đôi mắt độc nhất vô nhị của cô gái.
Dị đồng. Mắt phải màu tím, mắt trái màu vàng kim, bên trong lấp lánh ánh sao luân chuyển.
"Oa~" Nhìn thấy Field, cô nàng không kìm được nữa mà òa khóc nức nở. Đôi bàn chân nhỏ nhắn ửng hồng giẫm lên sàn nhà, lạch bạch... lạch bạch chạy tới, nhào thẳng vào lòng Field, cọ cọ đầy nũng nịu y hệt một con mèo nhỏ.
"Ế? Thế này là sao?"
Ashina ngớ người, chỉ tay vào thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần kia: "Hai người... quen nhau à?"
Thiếu nữ chớp chớp đôi mắt kiều mị, bối rối nhìn Ashina một cái, rồi lại quay đầu rúc vào ngực Field cọ tiếp.
"Tất nhiên là không rồi. Nói thật, ban đầu ta còn tưởng sẽ có con Facehugger[note94228] (quái vật bám mặt) nào đó lao ra từ trong bóng tối cơ." Field có chút luống cuống tay chân, nhưng xúc cảm mềm mại ấm áp trong lòng thì không thể giả được. Hắn nắm lấy bả vai thiếu nữ, khẽ lay lay: "Cái đó... cô chính là Người Được Chọn hệ Hủy Diệt sao?"
Chẳng giống chút nào, làm gì có Người Được Chọn hệ Hủy Diệt nào lại mềm mỏng đáng yêu thế này?
Thiếu nữ mặc kệ Field lay lắc, mái tóc màu be rối tung rủ xuống như thác nước, khóe miệng nhếch lên nụ cười ngây ngô, trông cứ... ngốc nghếch vô tri kiểu gì ấy.
Cô ngẩng mặt lên. Rõ ràng là mang khí chất thanh cao, dung mạo lạnh lùng thoát tục, nhưng giờ phút này trông lại... tràn trề "trí tuệ".
Nói tóm lại là: Ngốc nghếch ngớ ngẩn.
Thấy thiếu nữ không đáp, Field nhíu mày, hít sâu một hơi, máu "chuunibyou" nổi lên: "Lẽ nào ta là chuyển thế của vị Đại Đế một tay bóp nát tinh tú? Còn nhỏ này là cô đồ đệ xinh đẹp kiếp trước ta nuôi dưỡng? Chậc, ta biết ngay mình có tư chất của Đại Đế mà."
"Trời không sinh ra Field ta, vạn cổ Sắc đạo như đêm trường." Field vuốt tóc làm màu cực ngầu.
Ashina thốt lên kinh ngạc: "Hả? Nhưng mà... Đại Đế của Đế quốc Holy Griffin, chỉ có phụ nữ mới được làm thôi mà?"
"Khụ khụ, Đại Đế đó với Đại Đế này không giống nhau. Thôi bỏ đi, không đùa nữa."
Thở dài chán nản, Field lắc đầu, ném cái suy luận lố bịch kia ra sau đầu.
Suy nghĩ xoay chuyển, Field lập tức hiểu ra mấu chốt của vấn đề.
"Ta hiểu rồi, hèn chi ta nhìn cô ta lại thấy thân thiết đến lạ."
Field đấm tay vào lòng bàn tay cái "bốp": "Bởi vì cô ta đã dùng sức mạnh linh hồn của ta để vá víu lại linh hồn của chính mình. Nói một cách chính xác thì, một phần linh hồn của cô ta chính là của ta!"
"Vậy... vậy linh hồn của ngài thì sao! Tôi không cần Người Được Chọn hệ Hủy Diệt gì hết, tôi chỉ muốn đại nhân được bình an thôi."
Ashina hoảng hốt. Đây là lần đầu tiên cô nghe nói linh hồn có thể chia cho người khác đấy.
"Ta nói là sức mạnh linh hồn, không phải bản thể linh hồn. Chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến ta cả, ít nhất thì hiện tại ta vẫn thấy rất ổn."
Nhớ lại lúc mới khởi động đại trận hồi sinh, Minimap của hắn tắt ngúm, cả người mệt lả, rõ ràng là do tinh thần bị vắt kiệt. Nhưng sau vài giấc ngủ, mọi thứ đã dần trở lại bình thường.
Ashina thở phào nhẹ nhõm: "Đại nhân không sao là tốt rồi."
"Thế nên, Minimap không hiển thị biểu tượng Người Được Chọn chưa khế ước, là bởi vì ngay từ khoảnh khắc cô ta vừa chào đời, đã mặc định được ta khế ước rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn