Chương 380: Chương 390: Ngôi Nhà Bất Ổn Của Richard
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Trưa ngày 23 tháng 7.
Quân phản loạn định dùng ma pháp dịch chuyển để tiến thẳng vào trong thành, nhưng đã bị Ophelia cảm nhận được. Cô dùng Thần lực làm nhiễu loạn môi trường xung quanh, phá hủy cổng dịch chuyển, khiến quân địch chịu tổn thất không thể đong đếm.
Chú thích: Ma pháp dịch chuyển có rủi ro cực cao. Một khi bị Chiến Khí, ma lực hoặc Thần lực can thiệp, dòng chảy không gian sẽ lập tức trở nên hỗn loạn, những kẻ đang trong quá trình dịch chuyển sẽ bị cắt thành trăm mảnh.
Đêm khuya ngày 23, Veronica đơn thương độc mã đột kích. Cổng thành bị cô ta oanh tạc đến biến dạng, xuất hiện lỗ hổng. Sau khi bị vũ khí phòng thành tập trung hỏa lực, ả chỉ bị thương nhẹ rồi rút lui. Quân ta phải dùng đá tảng bịt kín cổng thành để bù đắp lỗ hổng phòng ngự.
Sáng sớm ngày 24, quân phản loạn điều động máy bắn đá khổng lồ (Trebuchet)[note94191], dựa vào lợi thế tầm bắn để phá hủy một tháp lửa và ba cỗ nỏ thủ thành (Ballista)[note94192].
"Ầm!"
Một tảng đá khổng lồ xé gió bay xẹt qua đỉnh đầu Field, nện rầm xuống một lô cốt ngầm bên trong pháo đài, lập tức gây ra một vụ sập đổ nghiêm trọng.
"Đến cả máy bắn đá khổng lồ cũng vác tới được, xem ra quân đội Đế quốc chẳng tạo được tí áp lực nào cho bọn chúng nhỉ, thế mà lại để chúng vận chuyển thứ đồ chơi này đến tận đây."
Field mang theo bọng mắt thâm quầng, phóng tầm mắt nhìn bốn cỗ máy khổng lồ ở đằng xa.
Không có kỹ thuật công trình xuất sắc thì đừng hòng chế tạo được máy bắn đá khổng lồ. Chắc chắn sau lưng bọn chúng có sự hậu thuẫn của những quý tộc quyền lực, điều này không cần phải bàn cãi.
Máy bắn đá khổng lồ không gây ra mấy mối đe dọa cho binh lính, nhưng mỗi lần ném đá, chúng lại đập nát một mảng tường thành hoặc công trình của pháo đài. Cứ oanh tạc liên tục thế này, sớm muộn gì pháo đài cũng sụp.
"Nữ hoàng của Đế quốc Griffin ngày nào cũng bận đi khiêu vũ giao lưu hay sao vậy?" Ophelia nhón gót chân, cạn lời nói, "Sao chẳng thấy bóng dáng viện quân đâu, ngược lại phe địch thì lính tráng cứ kéo đến nườm nượp thế này."
"Thưa ngài, tôi cực kỳ chắc chắn là lính liên lạc đã gửi thư đi rồi, tôi xin thề đấy." Tên Á nhân Sói bên cạnh đổ mồ hôi hột.
"Không cần phải nghi ngờ, ta tin các ngươi. Hơn nữa, cái cột sáng vàng chóe sau lưng chúng ta, khéo Liên minh Á nhân ở tít chân trời cũng nhìn thấy rồi ấy chứ."
Field cổ vũ: "Nhưng không sao, bọn chúng còn đang sốt ruột hơn chúng ta nhiều."
"Tin rằng đợt tổng tấn công thứ ba sẽ nhanh chóng ập đến thôi." Ophelia nghiêm túc nói.
"Vậy thì lần này, nơi đây sẽ trở thành cơn ác mộng của bọn chúng."
Field khó giấu nổi sát khí, đưa tay lau đi vết máu bẩn trên thanh trường kiếm: "Kéo một phần máy bắn đá về lại bên trong pháo đài, tạo ra ảo giác rằng lực lượng phòng thành của ta đã tổn thất nặng nề. Toàn bộ Quân đoàn Xác thối mặc trọng giáp, túc trực sẵn ở đường hầm sau cổng pháo đài."
"Tốt nhất là xử đẹp luôn cái tên Người Được Chọn chuyên phá thành của phe địch đi. Một mình ả ta chấp cả mười cái máy bắn đá khổng lồ, lại còn thuộc dạng chỉ đâu đánh đó nữa chứ." Ophelia cực kỳ đau đầu trước khả năng phá thành của Veronica.
"Giao cho tôi đi, bổn tiểu thư sẽ chém bay mười con phố." Rosaria túm lấy vạt váy đen, bực dọc nói, "Đám quân phản loạn ồn ào quá mức, tối ngủ mà vẫn nghe thấy bọn chúng gào thét ầm ĩ bên ngoài."
"Phải cẩn thận một chút, phe địch hiện đã biết là có bốn Người Được Chọn bậc ba, một người bậc hai. Chúng ta bắt buộc phải mượn lợi thế địa hình để giao chiến, cố gắng chém chết một tên thì mới có thể phá vỡ thế bế tắc."
Người Được Chọn bậc ba phe địch: Veronica (Sát Lục, chuyên gia công thành), Muse (Hủ Bại, trọng kỵ binh), Clover (Hủ Bại, thống soái), Strena (Sát Lục, chúa tể đi hóng hớt/thánh ăn hại).
Người Được Chọn bậc hai: Aurora (Thánh Quang, phòng ngự).
Rosaria trịnh trọng gật đầu.
"Vất vả cho cô rồi."
Field bất lực thở dài. Nền tảng của mình vẫn còn quá yếu, tuy nói Người Được Chọn phe nhà cũng không ít, nhưng tiếc là chưa kịp cày cấp để trưởng thành.
Sau chiến dịch này, phải nhanh chóng kéo level của những người khác lên mới được.
"Thưa ngài, phát hiện một đội quân ở cổng Bắc pháo đài."
Một tên lính chạy đến thông báo.
"Ồ? Rosaria, đi cùng ta một chuyến." Field đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó, liền ra lệnh cho binh lính, "Gọi cả ngài Anniri đi cùng, chúng ta ra đó xem sao."
Cổng Bắc pháo đài đối diện thẳng với sương mù xám, lực lượng phòng thành mạnh đến mức khủng bố. Điều đáng tiếc duy nhất là tháp ma pháp trên tường thành đã bị ếm cấm chú, không có cách nào bê đi được.
Lén lút thò đầu ra, Field dùng Thần khí Ống Nhòm, nhìn thấy bộ dạng mặt mày xám xịt, tơi tả của Richard.
"Haha, xem ra dạo này Richard sống cũng chẳng ra sao. Còn đòi tấn công thành phố của ta cơ đấy, hóa ra đến cái cổng thành còn chưa sờ được, đã bị ta dùng một bức thư lừa chạy về đây rồi."
Field bật cười thành tiếng. Lãnh địa Nightfall mà dễ xơi thế thì đã bị Đế quốc thu hồi từ tám đời rồi.
"Dừng bước!"
Tên lính phụ trách canh gác cổng Bắc đứng trên tường thành cao ngất, hất hàm kiêu ngạo hét lớn: "Các người là ai?"
Richard tuyệt vọng đưa mắt nhìn quanh một vòng. Chỉ thấy cờ xí của Lãnh địa Bull trên tường thành đã bị gỡ xuống sạch sẽ, binh lính đứng gác thì mặc toàn trang bị của biên quân Đế quốc.
Cười khổ một tiếng, cái thói nghiện làm kiêu hùng trước đó đã bay biến không còn một mảnh. Richard thậm chí bắt đầu hối hận vì đã ra tay với người nhà, gã lầm bầm: "Biết Đế quốc mạnh thế này, tao đã chẳng nghe lời xúi giục quỷ quái của bọn Giáo phái Shadow."
"Đừng động thủ, chúng tôi là quân đội của Lãnh địa Bull, xin hãy gọi chỉ huy của các người ra nói chuyện."
Một kỵ sĩ tiến lên phía trước, phất phất lá cờ trong tay.
Field bóp giọng, giả vờ nói: "Ta chính là chỉ huy của quân Đế quốc đây. Các người tốt nhất nên giải thích xem, tại sao Giáo phái Shadow và bọn Xác thối lại xuất hiện ở đây."
"Ờ thì... bọn chúng là gian tế."
Richard đổ mồ hôi hột bước lên, dang hai tay thanh minh: "Tôi... trong lúc tôi phái quân đi tiêu diệt Xác thối, bọn chúng đã cướp đoạt quyền lực của lãnh địa. Tôi hoàn toàn vô tội mà, thưa ngài."
"Ra là vậy, ta tin tưởng vào danh dự và sự trung thành của Gia tộc Bull, các người chắc chắn là vô tội." Field gật gù.
"Cậu đang làm cái quái gì thế!"
Nam tước Mustang Anniri tức muốn nổ tung, hận không thể lao tới bóp cổ Field cho chết tươi.
"Khụ khụ, nhưng mà năm vạn binh lính ở chỗ ta đây toàn là lũ dân đen không hiểu chuyện, khó tránh khỏi việc ra ngoài ăn nói lung tung."
Field làm ra vẻ mặt tấu hài, hét xuống: "Ta cần tiền để bịt miệng bọn lính, sương sương năm triệu đồng vàng thôi."
"Thế thì nhiều quá!" Richard vừa định thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy Field há miệng sư tử đòi tiền, suýt nữa thì thổ huyết, "Thưa ngài, hiện tại trong tay tôi không có lấy một cắc, tôi cần phải quay về lâu đài của mình trước đã."
"Không được." Field chẳng hề nao núng, "Ngươi có thể khai ra địa điểm giấu tiền trước, nếu không thì miễn bàn."
Bên dưới pháo đài chìm vào im lặng hồi lâu.
Ngay lúc Field tưởng rằng đối phương không chịu khuất phục.
Richard cắn răng nói: "Trong bảo khố của Pháo đài Bull, dời cái tủ trưng bày ở góc tường ra, bên dưới có một ngăn chứa bí mật, bên trong có số vàng thỏi trị giá năm trăm ngàn đồng vàng. Từng này đã đủ để thể hiện thành ý của tôi rồi chứ? Số tiền còn lại, tôi sẽ nghĩ cách gom góp đưa cho ngài."
"Tốt tốt tốt, ta tin rằng, Nữ hoàng bệ hạ đã chứng giám cho lòng trung thành của ngươi."
Trong mắt Field lóe lên ánh sáng của tiền tài, Rosaria thì cười hì hì giơ ngón tay cái lên, hai người ăn ý đập tay high-five một cái.
"Bây giờ, cởi bỏ trang bị và vũ khí ra rồi vào pháo đài đi, ta sẽ không làm khó 'nhà tài trợ vàng' của mình đâu."
"Được."
Richard hậm hực thở dài, nói với cái bóng của chính mình: "Cô Polly, đừng lo tôi sẽ bán đứng Giáo phái Shadow. Chỉ cần tôi vẫn còn giữ được tước vị, tôi sẽ nhanh chóng khôi phục lại nguyên khí thôi."
Cái bóng không có bất kỳ phản ứng nào.
Sau khi binh lính Lãnh địa Bull cởi bỏ trang bị, Field mở cánh cổng thứ nhất, cho đám người tiến vào khu vực thành phụ kẹp giữa hai lớp cổng.
Field đột nhiên thò đầu xuống từ trên tường thành, cười ha hả: "Hí hí hí, là tao đây! Chào mừng đến với Ngôi Nhà Bất Ổn Của Richard!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn