Chương 323: Chương 333: Cuộc Sống (1)
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Field cùng đội trọng kỵ binh lượn lờ hai vòng quanh tiền đồn mỏ muối, tiện tay dọn dẹp luôn một bầy xác sống nhỏ cỡ năm chục tên.
"Trọng kỵ binh ngoài cái tội đắt lòi kèn ra thì đúng là chẳng có khuyết điểm gì."
Tận mắt chứng kiến cỗ xe tăng phiên bản Trung cổ này, Field vẩy vẩy vết máu đen ngòm dính trên tay: "Đợi lò rèn đi vào hoạt động, ta sẽ cho rèn giáp tấm (Plate armor)[note93619] hàng loạt, 'sản xuất sỉ' luôn đội trọng kỵ binh này mới được."
"Chỉ là, dùng sức người quai búa đập giáp tấm thì cực quá. Ta nhớ có một thứ gọi là... búa rèn thủy lực."
Field xoa xoa cằm, cố gắng lục lọi lại mớ kiến thức kiếp trước.
"Thưa ngài, phu nhân Sinta nhắn rằng đơn hàng của ngài đã hoàn thành."
Một Á nhân Sói tiến đến báo cáo.
"Nhanh vậy sao? Năng suất đỉnh thật đấy, mới trôi qua chưa tới nửa ngày mà." Field ngẩng đầu nhìn màn sương xám trên đỉnh đầu, dựa vào sự thay đổi của ánh sáng để nhẩm tính thời gian.
Trở lại tiền đồn, Sinta đã dùng dây thừng buộc sẵn một bó pháp trượng to tướng. Mấy món bảo vật bình thường được nâng như nâng trứng, đặt trong tủ kính ở cửa hàng vũ khí, giờ lại bị bà ấy bó lại như bó mía, vứt lăn lóc thành một đống.
"Pháp trượng Triệu hồi Không gian. Cậu đưa ta tổng cộng mười hai viên Ngọc Không Gian, ta đã rèn cho cậu sáu cây pháp trượng triệu hồi bậc hai, và một cây bậc ba."
"Ngoài ra, chỗ này còn có ba mươi cây pháp trượng nguyên tố bậc một, năm cây bậc hai, đều chứa các ma pháp cơ bản như Cầu Lửa, Tiễn Băng và Đao Gió."
"Cậu kiểm tra lại đi." Sinta xoa xoa cổ, mệt mỏi than thở, "Phù~ Làm một lèo chừng này pháp trượng đúng là muốn lấy cái mạng già của ta mà."
Field cảm động nói: "Vô cùng cảm ơn những cống hiến của bà cho lãnh địa Nightfall."
"Tất nhiên rồi, mỗi cây pháp trượng đều được rèn từ Đá Thủy Ngân Xám, tốc độ truyền dẫn ma lực cực kỳ nhanh. Hơn nữa, ta đã khắc sẵn các Cổ ngữ Ma pháp (Runes) tương ứng lên đó. Dù là người bình thường, chỉ cần có Lõi ma thuật thì đều có thể thi triển ma pháp."
Đón lấy cây pháp trượng triệu hồi bậc ba, cảm giác mát lạnh truyền vào tay, kết cấu chắc chắn và khá nặng, độ đầm tay ngang ngửa một thanh trường kiếm, chứ không hề nhẹ hều như mấy cành cây khô trong phim ảnh kiếp trước. Ngay tại vị trí khắc trận pháp, Lõi ma thuật và Pha lê ma thuật được khảm nạm tinh xảo.
"Đây là lần đầu tiên ta được sờ vào pháp trượng đấy, trông nó cứ như một kiệt tác công nghiệp hạng nặng vậy."
Field vung thử hai cái, tiếng xé gió vang lên "vù vù", thứ này mà đem đi gõ đầu người ta thay gậy cũng dư sức.
"Đương nhiên, không đủ độ bền thì sao mang ra chiến trường được, đang đánh dở mà gãy làm đôi thì có mà ăn cám."
"Để ta test thử xem sao."
Field chĩa pháp trượng về phía bãi đất trống, truyền ma lực kích hoạt.
Một quả cầu ánh sáng màu tím sẫm đột ngột hiện ra. Từ bên trong, một con quái vật khổng lồ cấu tạo từ máu thịt nhầy nhụa bước ra. Khuôn mặt nó vặn vẹo thành hình vòng xoáy, toát lên vẻ quỷ dị khó tả. Lâu lâu, con quái vật lại co giật vài cái, trông tởm lợm và rùng rợn vô cùng.
"Quái vật được triệu hồi chỉ là hình chiếu năng lượng từ dị không gian, nên không cần lo về độ trung thành. Mỗi pháp trượng chỉ gọi được một con cùng lúc. Ta cũng phải nhắc trước, sinh vật triệu hồi cần Lõi ma thuật để duy trì sự tồn tại, một Lõi bậc hai trụ được khoảng ba ngày."
Lõi ma thuật là vật phẩm tiêu hao, chức năng y hệt cục pin sạc.
"Quá ngon rồi."
Hai mắt Field sáng rực lên, hài lòng gật gù: "Thế này thì sức chiến đấu của quân đội sẽ được buff thêm một bậc, lại còn có thể trang bị cho đám quan văn phòng thân nữa."
Việc thành lập Quân đoàn Pháp sư hiện tại chưa cần vội, ít nhất phải đợi đến khi lãnh địa có những Pháp sư hàng real đã.
"Đống còn lại, cậu cứ tự cầm đi mà nghịch." Sinta nhìn Field với ánh mắt như đang dỗ trẻ con. Dù sao tuổi thật của bà cũng đã sáu mươi tám, nhìn một thanh niên mới lớn như Field chẳng khác nào đang nhìn cháu nội.
"Ta về trước đây. À, nếu cậu có đụng mặt một ả đàn bà vác thanh đại kiếm, thì cứ lên ngựa mà phóng thẳng nhé, đừng ngoái đầu lại, ả ta lề mề lắm không đuổi kịp cậu đâu."
"Vâng..."
Rosaria chậm chạp đến mức đó sao?
Khóe miệng Field giật giật, thầm nhủ: Bà ơi tém tém lại giùm, khịa thêm câu nữa chắc Rosaria nhảy xổ ra chém bà luôn đấy.
"Ta về đây, bảo trọng nhé."
Sinta vỗ vai Field, vẻ mặt đầy cảm khái.
"Bảo trọng, phu nhân Sinta."
Field tiễn Sinta một đoạn ngắn, sau đó quay lại tiền đồn mỏ muối.
"Anh Field ơi, cái bà thím phiền phức kia đi rồi hả?" Rosaria đã biến về hình dạng loli nhỏ nhắn, lén lút chui ra từ một góc của tiền đồn, đôi mắt cứ dáo dác ngó về phía màn sương xám.
"Em còn tưởng bà ta định 'trâu già gặm cỏ non' cơ đấy, đang tính nhảy ra góp vui nè."
"Khụ khụ, bớt cưa sừng làm nghé đi, Rosaria bé bỏng."
Field véo nhẹ cái má phúng phính trắng trẻo của cô nàng, tâm trạng cực kỳ sảng khoái. Quả nhiên, chỉ có Rosaria ở dạng loli là dễ bắt nạt nhất.
"Hứ, hình dạng này mới dễ lừa người chứ bộ." Rosaria ưỡn ngực chống nạnh đầy tự hào, rồi đột nhiên bẻ lái: "Mà năng lực truy kích của em... tệ đến mức đó thật hả?"
"Cũng bình thường thôi, làm gì có ai thập toàn thập mỹ. Khuyết điểm thì sau này cứ đắp Thần khí hoặc nhờ đồng đội gánh hộ là xong."
Field đã tính toán từ lâu, lối build "cân bằng nhưng nhạt nhòa" không hề phù hợp với Người Được Chọn của hắn. Dù sao thì hắn cũng đâu chỉ có một Người Được Chọn, không cần ai cũng phải đa năng toàn diện, chỉ cần phối hợp bù đắp điểm yếu cho nhau là được.
"Vâng, bổn tiểu thư lại đi săn tiếp đây." Rosaria xốc lại tinh thần, quay người rời đi.
"Chú ý an toàn nhé."
Field vươn vai một cái, gọi Vuốt Bạc đang đóng quân tại đây đến: "Vuốt Bạc, vật tư và nô lệ của tháng này ta đã cho chuyển đến đủ rồi. Các ngươi còn thiếu thốn gì không? Cứ nói với ta."
"Thưa ngài, Á nhân Sói chúng tôi không e ngại bất kỳ môi trường khắc nghiệt nào, chúng tôi không thiếu thứ gì cả."
Vuốt Bạc quỳ một chân xuống đất, cung kính đáp lời.
"Không cần phải khách sáo thế. Chịu thương chịu khó đúng là một đức tính tốt, nhưng cũng chẳng việc gì phải tự hành xác mình trong môi trường gian khổ cả. Chỗ bò cừu ta để lại đây, các ngươi cứ việc làm thịt mà ăn, phân bổ thế nào thì do ngươi tự quyết định."
Field không hề muốn đám lính của mình bị đói meo râu đâu.
"Rõ, thưa ngài." Vuốt Bạc cúi đầu thật sâu.
"À đúng rồi, ngươi có biết gì về Á nhân Dê Dừa không... Ờm, ý ta là mấy Á nhân có mái tóc xanh lam đậm và cặp sừng cừu màu đỏ ấy?"
"Tôi không có ấn tượng gì mấy, chắc chỉ là một nhánh Á nhân hạ vị yếu ớt. Thưa ngài, trong thế giới Á nhân, những tộc có dân số ít ỏi, lại hiếm khi sinh ra Thánh nữ thì chỉ bị xem là chủng tộc hạ vị không đáng nhắc tới. Tuy nhiên, tín ngưỡng của họ cũng giống với tộc Sói Trắng chúng tôi, đều tôn thờ Nữ thần Mùa Đông."
Dù sao thì tất cả đều xuất thân từ vùng cực Bắc của đại lục, nơi quanh năm bị băng tuyết bao phủ.
"Bọn họ có lẽ... làm cu li bốc vác cũng được? Phụ nữ thì cho đi chăn gia súc."
Nói đoạn, Vuốt Bạc gãi gãi đùi, vẻ mặt ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
"Ta biết ngươi định nói gì rồi." Field chỉ liếc mắt là nhìn thấu tâm can hắn, bật cười: "Tuy ngươi khinh thường chủng tộc hạ vị, nhưng nể tình cùng chung tín ngưỡng, ngươi không muốn ta ném bọn họ vào quân đội làm 'gái điếm giải khuây', đúng chứ?"
"Vâng, thưa ngài." Đôi tai sói của Vuốt Bạc cụp hẳn xuống. Hắn không ngờ Field lại đi guốc trong bụng mình như vậy, bèn nói thẳng: "Nể mặt Nữ thần, xin ngài hãy mở lòng từ bi."
"Đừng lo, quân đội của lãnh địa Nightfall không có cái văn hóa rác rưởi đó đâu, bất kể là tín đồ của vị thần nào đi chăng nữa."
Đám lính tráng chỉ có dồn hết tinh lực vào việc chém giết thì sức chiến đấu mới đạt chuẩn được. Chân lý này đã được kiểm chứng qua vô số thực tiễn rồi.
"Luôn giữ cao độ cảnh giác nhé, mỏ muối này cực kỳ quan trọng với chúng ta đấy."
Vuốt Bạc vẫn còn đang ngơ ngác chưa kịp load xong, Field đã xoay người nhảy lên chiến mã, dẫn theo quân đội quay trở về trang viên.
Sau khi cất toàn bộ pháp trượng vào kho, vấn đề phân bổ trang bị này vẫn cần phải cân nhắc kỹ lưỡng thêm.
Field vươn vai, cảm thấy cả người rã rời: "Cày cuốc bận rộn bao lâu nay rồi, cũng đến lúc phải sống chậm lại một chút, phải nghỉ ngơi cho tử tế mới được."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn