Chương 98: Đại Tông Bát Quái, Người Ở Rể
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~18 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Nói là như vậy, nhưng đến khi thật sự bước vào thành, Tống Tửu Lai vẫn không khỏi choáng ngợp trước sự hiện đại hóa của thành thị nơi đây. Sau khi từng ở lại Vọng An huyện một thời gian, giờ đặt chân vào Lưu Tiên Thành, nàng lại một lần nữa cảm thấy như thổ dân lần đầu vào thành thị, vừa kinh ngạc vừa choáng ngợp. Diện tích của Lưu Tiên Thành vô cùng rộng lớn, các kiến trúc nơi đây đều được dựng nên bằng đủ loại pháp thuật, quy mô to lớn và bố cục đan xen tạo nên cảm giác kỳ vĩ khó diễn tả.
Bên trong thành được chia làm bốn khu vực chính. Phía Đông Nam là địa bàn của tông môn trấn thủ Lưu Tiên Thành — Quan Hải Tông. Ba khu còn lại chủ yếu là nơi sinh sống và buôn bán của tán tu cùng các tu sĩ khác. Một con đường hình chữ thập khổng lồ cắt ngang nội thành, mở ra bốn hướng, đại đạo bằng phẳng rộng rãi khiến Tống Tửu Lai không khỏi nhớ tới Chu Tước Đại Đạo thời Đường ở Hoa Hạ cổ đại. Chỉ có phía Tây Bắc mới có một khu vực nhỏ dành cho phàm nhân, nhưng đừng tưởng đây là người bình thường đơn thuần.
Những phàm nhân này, hoặc là có tổ tiên, hoặc là có con cháu làm tu sĩ ở Lưu Tiên Thành. Họ đã sống đời này qua đời khác tại đây, cũng được xem là cư dân bản địa của thành. Dù là phàm nhân, nhưng sống ở nơi linh khí dồi dào như thế, tuổi thọ cũng kéo dài hơn hẳn phàm nhân ở những nơi khác. Kiến trúc nơi đây thực sự rất hợp với hình ảnh tu chân giới trong tưởng tượng của Tống Tửu Lai. Phàm nhân chỉ có thể ngẩng đầu mới nhìn thấy được những tòa lầu cao tầng nơi đây.
Trong số đó, tòa cao nhất nằm ở phía Tây Nam, một tháp lầu cao sừng sững, nối liền với một hòn đảo lơ lửng giữa không trung. Tòa tháp như muốn chọc thủng tầng trời, tựa như cầu nối giữa thiên địa. Khi còn đứng ngoài thành, Tống Tửu Lai cũng không thấy rõ ràng lắm. Nhưng đến lúc thực sự bước vào, ngẩng đầu nhìn, mới cảm nhận rõ được sự áp lực khổng lồ mà những kiến trúc này đem lại.
Những đảo nổi trên không kia cũng được xây dựng lầu các, mà Truyền Tống Trận của Lưu Tiên Thành, đúng thật là nằm trên một trong những đảo ấy. Tống Tửu Lai chỉ vào tòa tháp cao nhất kia, tò mò hỏi Tô Hoán Lê: "Sư tỷ, nơi đó là chỗ nào vậy?" Tô Hoán Lê đáp: "Đó là Trích Tinh Lâu của Tuyết Thương Tông." Tên gọi đã đủ khiến người ta cảm thấy "ngưu bức". Quả thật, Tuyết Thương Tông chính là đệ nhất luyện khí tông môn của toàn Vân Châu đại lục — thánh địa luyện khí mà mọi người đều ngưỡng mộ.
Giờ phút này, trong mắt Tô Hoán Lê ánh lên vẻ say mê khi nhắc tới Tuyết Thương Tông: "Thiên hạ đệ nhất luyện khí tông, tòa Trích Tinh Lâu kia chẳng qua chỉ là một bản phục chế của trấn môn pháp bảo — Trích Tinh Tháp."
"Chủ thể của nó đặt tại tổng thành của Tuyết Thương Tông, truyền thuyết kể rằng bên trong tòa tháp ấy có trấn áp một thánh thú huyết mạch thuần chủng Cửu Vĩ Hồ." Tống Tửu Lai nghe đến đây liền sửng sốt: "Thánh thú mà bị trấn áp? Nếu là thánh thú thì tại sao phải trấn nó?" Tô Hoán Lê cũng thoáng ngập ngừng, rồi lắc đầu nói: "Chuyện này thì ta cũng không rõ." Lúc này, Thủy Bình tung tăng chen lời, vẻ mặt hớn hở: "Tửu Lai sư muội, cái đó chẳng qua cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Bên trong Trích Tinh Tháp rốt cuộc có gì thì vẫn là bí mật của Tuyết Thương Tông. Một tông môn lớn như thế, làm sao có thể để đệ tử ngoại môn như chúng ta biết được?"
"Nhưng mà, chuyện về Trích Tinh Lâu thì ta lại biết đấy. Ngươi có biết vì sao nó lại được xây ở Lưu Tiên Thành không?" Tống Tửu Lai liên tục gật đầu, vẻ mặt đầy tò mò: "Không biết, nhưng ta rất muốn biết đấy sư tỷ!" Thái độ hăng hái của nàng khiến Thủy Bình cảm thấy cực kỳ hứng thú, như bắt được kèo tám chuyện đúng gu: "Bởi vì tông chủ Quan Hải Tông cưới tiểu thư Tuyết Thương Tông — cũng chính là chất nữ của tông chủ Tuyết Thương Tông. Hai đại tông môn liên hôn, Trích Tinh Lâu này chính là lễ vật hồi môn!'
Thủy Bình nhướng mày, giọng điệu hơi mang chút bông đùa: "Cưới được đại tiểu thư của Tuyết Thương Tông, một tông môn ngang hàng Vạn Tiên Tông, còn không phải trèo cao?" Tống Tửu Lai lập tức hoảng sợ như bị điện giật: "Sư tỷ! Nói vậy lỡ có người nghe thấy thì sao?" Tô Hoán Lê bật cười nhẹ: "Ngươi không để ý à? Sau khi bước vào thành, các tu sĩ xung quanh đều hạ thấp giọng khi nói chuyện. Trong Lưu Tiên Thành có pháp bảo cách âm, chỉ cần không nói thẳng vào mặt người ta, họ cũng không nghe được đâu."
"Còn cao giai tu sĩ? Họ sẽ không rảnh rỗi mà đi nghe trộm đám tán tu như chúng ta tám chuyện đâu. Chúng ta chỉ cần nhỏ giọng một chút là được."
"..." Lợi hại thật đó! Tống Tửu Lai sớm đã nghi ngờ, lỗ tai tu sĩ quá linh, lỡ lời một câu chẳng phải ngày nào cũng có người nghe thấy sao? Giờ thì hiểu rồi, đại tông môn đúng là nơi gì cũng an bài chu toàn. Biết được điều này, nàng liền cảm thấy không cần lúc nào cũng phải dè dặt như thế. Tất nhiên, nàng vẫn hiểu đạo lý "nói nhiều ắt lộ sơ hở", cho dù có pháp bảo che chắn, bản thân vẫn nên giữ mồm giữ miệng một chút thì hơn.
Dù gì nàng cũng chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ, ở cái Lưu Tiên Thành này, đi ngang qua cũng có thể bị một cước giẫm chết như chơi. Tô Hoán Lê cũng liếc nhìn Thủy Bình, nhắc nhở: "Dù là như vậy, ngươi vẫn nên cẩn trọng lời nói." Tống Tửu Lai tuy không tiện mở lời, nhưng nàng còn có hệ thống để... thì thầm.
"Quan Hải Tông chẳng qua chỉ là tông môn phụ thuộc trên danh nghĩa của Vạn Tiên Tông. Còn Tuyết Thương Tông thì lại là luyện khí đại tông tề danh với Vạn Tiên Tông. Cưới được đại tiểu thư Tuyết Thương Tông, quả thật là trèo cao a…" Hệ thống: [Theo truyền thuyết, đó gọi là người ở rể.] Tống Tửu Lai: "… Câu này là ngươi nói đấy nhé, ta không nói đâu. Với lại đại tiểu thư Tuyết Thương Tông cũng theo chồng về sống ở Lưu Tiên Thành rồi, gọi là người ở rể thì hơi oan đi?"
Mới vừa dứt lời, Thủy Bình đột nhiên chen vào: "Biết là vậy, nhưng nghe nói gần đây hình như hai người họ muốn giải trừ đạo lữ đó? Vì vị đại tiểu thư kia vẫn không chịu sống ở Lưu Tiên Thành…" Tống Tửu Lai: "A?" Hệ thống lập tức hừ lạnh: [Thấy chưa, ta đã bảo là người ở rể mà.] Tại Vân Châu đại lục, việc kết đạo lữ giữa các tu sĩ tương đương với hôn nhân. Khác với luật hôn nhân thông thường, tu sĩ kết đạo lữ là phải lập thệ ước, dùng tâm đầu huyết để phát thề, đại giới cũng cực lớn.
Nghe đồn nếu muốn giải trừ quan hệ, sẽ phải chịu tổn hại lớn đến tu vi. Bởi vậy, bình thường tu sĩ đều ngại lập thệ ngôn. Họ nhiều nhất là "xem vừa mắt thì tu chung một đoạn", thấy không hợp thì... giải tán. Tất nhiên, tan vỡ ở đây cũng không nhẹ nhàng gì. Có khi còn kéo theo yêu hận tình thù, vung tay động thủ đánh nhau cũng không phải hiếm. Vậy nên nếu thật sự lập thệ, thì chắc chắn là... chân ái. Đại tiểu thư Tuyết Thương Tông và thiếu chủ Quan Hải Tông đã kết thành đạo lữ, cũng là minh chứng cho chân ái.
Thế mà giờ... lại muốn ly hôn? Tống Tửu Lai hỏi: "Họ đã ở bên nhau bao nhiêu năm rồi?" Thủy Bình nhẩm tính một hồi rồi đáp: "Cỡ chừng năm trăm năm đi." Tống Tửu Lai: "..." 500 năm mới tan vỡ, thế thì đúng là... chân ái đã hết hạn. Tô Hoán Lê không muốn để Thủy Bình tiếp tục tám chuyện, bèn chuyển chủ đề, nói với Tống Tửu Lai: "Sư muội, ta dẫn ngươi đến một chỗ. Lưu Tiên Thành cũng có chợ đen, nhưng trước đó ngươi cần nhận một món đồ. Theo ta." Dù ở đâu, chợ đen cũng tồn tại.
Ngay cả Lưu Tiên Thành danh giá cũng không ngoại lệ. Cao giai tu sĩ có nơi giao dịch riêng của họ, còn tiểu tu như các nàng cũng có địa bàn riêng để buôn bán. Mục đích lần này của Tô Hoán Lê chính là dẫn Tống Tửu Lai đến đó mở mang kiến thức. Tống Tửu Lai vốn đã định đi học hỏi mở mang đầu óc, tất nhiên vui vẻ đồng ý ngay. Các đệ tử Phi Tước Tông mỗi người đều có việc riêng cần làm. Lúc này, Tô Hoán Lê và Thủy Bình dẫn Tống Tửu Lai rảo bước vào thành.
Mà ngay tại Lưu Tiên Thành này, toà Trích Tinh Lâu mà bọn họ vừa bàn tán, lúc này cũng đang âm thầm diễn ra một sự việc có thể có liên quan tới Tống Tửu Lai... truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn