Chương 97: Lý tưởng còn quái vĩ đại
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~15 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Sau khi Lữ Vinh Vũ rời đi cùng nhóm người cũ, Lâm Ngọc Ngọc mới hiếu kỳ hỏi nhỏ: "Vị sư huynh lúc nãy chính là người được nhắc đến trong chiến lược tân thủ, đệ tử của Đào Hoa Tông – tông môn y dược sát vách với Phi Tước Tông đúng không?" Chân Vĩ Đại gật đầu xác nhận: "Ừ, đúng rồi đó. Còn không rõ nhóm Võ Đại Hổ làm thế nào mà kết nối được với người ta nữa…" Lâm Ngọc Ngọc để ý thấy Chân Vĩ Đại dường như rất thân quen với nhóm người chơi kỳ cựu kia.
Đã thế còn từ Đệ Nhất Sơn quay về được, chắc chắn cũng là người chơi từ đợt đầu tiên. Cô bèn hỏi thêm: "Vĩ Đại huynh, huynh quen mấy người chơi lâu năm đó thật à?" Chân Vĩ Đại ho khan một tiếng rồi hạ giọng giả vờ khiêm tốn: "Ừm… đúng vậy, tụi ta quen nhau ngoài đời. Chính họ là người giới thiệu ta vào trò chơi này. May mắn trời cho, ta mới cướp được danh ngạch đó chứ!" (Đương nhiên, chuyện lần trước rơi xuống vực chết nhảm thì… nhất định không thể để lộ!) Lâm Ngọc Ngọc vui vẻ gật gù: "Tụi muội thấy Hàn Thiên phát sóng trực tiếp hấp dẫn quá nên cũng đi thử xem náo nhiệt. Không ngờ lại thật sự giành được danh ngạch! Mà trò chơi này chân thật đến mức không thể tin nổi luôn á. Kỹ thuật quốc gia mình phát triển đến mức này rồi sao?!" Thủy Đàm nghe vậy, ánh mắt hơi trầm xuống. Kỹ thuật quốc gia sao có thể làm được trò này? Từ lúc bước vào đây, anh ta đã thấy từng ngọn cỏ nhành hoa đều không hề trùng lặp.
Trong khi các game hiện đại để tiết kiệm tài nguyên đều sẽ dùng bản sao lặp lại, thì thế giới này… khổng lồ, tinh xảo, sống động như thật. Nơi này… thật sự không giống một trò chơi. Nếu đã không giống game, vậy tại sao phải tạo ra một "trò chơi" như thế này? Chắc chắn nó có mục đích gì đó. Mà cái mục đích đó — Thủy Đàm mơ hồ đoán — có thể liên quan đến tông chủ Tống Tửu Lai. Chỉ tiếc là hiện tại, phần lớn người chơi đều theo đuổi lối chơi tự do, không ai để ý đến hành tung của tông chủ.
Bản thân Thủy Đàm cũng chỉ có thể… tùy dòng người mà tiến lên. …
"Lưu Tiên Thành đến rồi." Lời nói vừa dứt, đệ tử Phi Tước Tông và Đào Hoa Tông đồng loạt nhìn về phương xa — nơi mây mù lượn lờ che giấu một bóng dáng thành trì khổng lồ. Tống Tửu Lai cũng nhìn thấy. Trong khoảnh khắc, hai mắt nàng mở to, choáng ngợp nhìn về phía trước.
"Lưu Tiên, Lưu Tiên… đúng là danh xứng với thực!" Giờ phút này, nàng cảm giác bản thân như một con chó cỏ ở thôn quê lần đầu bước vào thành phố lớn. Từ trên cao nhìn xuống, trong tầng mây mờ mịt, một thành trì khổng lồ như ẩn như hiện, khí thế tráng lệ khiến người nghẹt thở. Trên không trung thành trì còn lơ lửng mấy toà kiến trúc hình dáng lạ kỳ, như tiên phủ.
Vừa bước vào phạm vi thành trì, một dòng linh khí đậm đặc, thuần khiết lập tức dũng mãnh tràn vào cơ thể Tống Tửu Lai, khiến toàn thân nàng thư thái dễ chịu. Ngay cả Tô Hoán Lê cũng không nhịn được tán thán: "Mỗi lần đến Lưu Tiên Thành đều là thời khắc hiếm hoi được hưởng thụ. Linh khí ở đây thật sự quá dồi dào! Nghe nói trong thành chính của Vạn Tiên Tông, mật độ linh khí còn gấp mấy chục lần nơi này… Không dám tưởng tượng tu sĩ ở đó sống kiểu gì luôn!"
Lời của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ như Tô Hoán Lê mà cũng chứa đầy hâm mộ như thế, đủ để thấy Lưu Tiên Thành mạnh mẽ tới mức nào. Tống Tửu Lai lúc này vẫn đang chăm chú nhìn về các tòa kiến trúc lơ lửng giữa trời. Ánh mắt nàng ngày càng sáng, dường như thấy có thứ gì đó đang lấp lánh, còn thỉnh thoảng "bắn" ra một vật gì đó lạ lẫm… Không lẽ đó là Truyền Tống Trận? Tống Tửu Lai nghiêng đầu, hạ giọng hỏi Tô Hoán Lê:"Lưu Tiên Thành có Truyền Tống Trận không, sư tỷ?" Tô Hoán Lê gật đầu: "Đương nhiên là có.
Nếu không, Vân Châu Đại Lục đông tu sĩ như vậy, sao mỗi tông môn có thể kịp thời tham dự đại điển? Chúng ta chẳng qua là ở gần đây, nên mới đi đường thường." Tống Tửu Lai ngẩn người: "Ở gần như vậy mà cũng không dùng Truyền Tống Trận sao?" Tô Hoán Lê lắc đầu, hạ giọng giải thích: "Trước hết, tông môn chúng ta không có khả năng dựng được Truyền Tống Trận liên hoàn. Hơn nữa, chỉ truyền tống một lần với khoảng cách này thôi đã tốn mười khối trung phẩm linh thạch."
Tống Tửu Lai hít sâu một hơi, thầm phun tào với hệ thống: "Ngọa tào, chém đẹp thế này à?!" Hệ thống "hừ" một tiếng: [Lũng đoạn tông môn chính là thế. Người ta đã có tiền, có năng lực xây Truyền Tống Trận, tất nhiên sẽ tìm cách thu lại vốn. Chỉ riêng nguyên liệu dựng trận thôi cũng đã là giá trên trời.] Tống Tửu Lai câm nín. Ngồi một chuyến là táng gia bại sản còn may, ở giai đoạn đầu này người chơi đến cả tư cách để táng gia bại sản cũng không có.
Xem ra vẫn phải thành thật mà phát triển, tạm gác giấc mộng "cao tốc". Xe lửa… có lẽ còn hy vọng, miễn là làm loại không ô nhiễm. Đang nghĩ, một giọng nam lạnh lùng vang lên: "Xin dừng lại, xuất trình lệnh bài tông môn." Cả đoàn giảm tốc, trước mắt là một tòa thành trì khổng lồ dần hiện ra. Một bóng người bất ngờ xuất hiện, một nam tu sĩ, dẫm trên thanh phi kiếm sáng loáng. Tống Tửu Lai sững sờ. Ở Vân Châu đại lục lâu như vậy, đây là lần đầu nàng thấy kiếm tu chính tông.
Phi hành pháp bảo thì nàng thấy nhiều, nhưng phi kiếm thuần túy như thế… còn thêm khí thế lạnh lùng, quả thật làm người ta cảm động. Đối phương xuất hiện chỉ trong nháy mắt, tốc độ nhanh đến mức các tu sĩ xung quanh chưa kịp phản ứng. Kiếm quang loé sáng, khí thế Kim Đan kỳ áp thẳng xuống, khiến ngay cả Tống Tửu Lai cũng thấy hơi khó thở. Tô Hoán Lê và mọi người lập tức thu pháp bảo, ngoan ngoãn đáp xuống. Tống Tửu Lai tuy chẳng hiểu gì, vẫn răm rắp theo sau, tránh gây chuyện không cần thiết.
Vị kiếm tu kiểm tra lệnh bài từng người, gật đầu: "Tế Tiên Đại Điển diễn ra trong bảy ngày. Hết thời hạn, các vị tự quay về tông môn." Nói xong, hắn "vèo" một cái biến mất, để lại tiếng gió rít và dư âm của tốc độ cực hạn. Khi bóng kiếm vừa khuất, mọi người mới thong thả đi bộ vào thành. Tống Tửu Lai ngạc nhiên: "Vào đây cũng có giới hạn thời gian à?" Tô Hoán Lê gật đầu: "Đúng vậy. Các đại tông môn không giữ người ngoài. Chỉ những dịp đặc biệt như thế này mới mở cửa. Hoặc, nếu muốn ở lại, phải nộp linh thạch.
Ngươi đâu phải dân ở đây, sao được hưởng linh khí dồi dào miễn phí?" Thủy Bình cười nhạt: "Ai nha, tiểu tông môn như chúng ta đúng là chẳng có nhân quyền." Tô Hoán Lê lập tức nhỏ giọng mắng: "Im đi, đừng nói linh tinh trước cửa Lưu Tiên Thành." Tống Tửu Lai lại thở dài với hệ thống: "Giai cấp lũng đoạn thật đáng sợ. Cứ chờ đấy!" Hệ thống: [Chờ gì?] Tống Tửu Lai: "Rồi sẽ có ngày ta bảo người chơi xây đường tàu chạy thẳng tới đây. Đến lúc đó xem Lưu Tiên Thành có chịu cho chúng ta vào không!" Hệ thống: […] Lý tưởng của ngươi… thật sự to quá mức rồi đó. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn