Chương 100: Ngươi muốn giữ mặt mũi sao?
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~17 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Loại linh tửu này về sau có lẽ sẽ không còn quá hiếm, nhưng hiện tại khi chưa xuất hiện trên thị trường thì chắc chắn sẽ rất dễ bán. Thương đội này thường xuyên di chuyển giữa vài tông môn, lần này muốn bàn với Phạm Cô Chu một lô hàng. Người dẫn đầu thương đội tên là Đường Linh Tiêu, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Những tu sĩ gia nhập thương đội vốn không vì lý do gì đặc biệt, chỉ bởi thiên phú bình thường, cả đời khó mà tiến xa hơn.
Làm thương nhân, họ có thể thường xuyên rong ruổi ở những nơi nguy hiểm, săn giết yêu thú, kiếm được gấp mấy lần linh thạch. Gan lớn một chút thì sẵn sàng mạo hiểm. Tu sĩ cấp cao thường tạo áp lực áp chế đối với cấp thấp hơn. Lần đầu tiên gặp Phạm Cô Chu, Đường Linh Tiêu nhận ra tuy đối phương bị khí thế của mình đè ép đến khó chịu, nhưng trên nét mặt lại không có chút sợ hãi nào, thậm chí còn rất thoải mái. Điều này trong giới tu sĩ là cực kỳ hiếm thấy. Tất nhiên, Đường Linh Tiêu cũng không thấy bị mạo phạm.
Hiện tại hắn ta chỉ là đến mua hàng, nếu thể hiện quá cứng rắn sẽ dễ đắc tội với tu sĩ bản địa, nhất là khi đối phương đứng sau còn có tông môn. Còn hắn ta chỉ là tán tu, chẳng có chỗ dựa nào. Vì là giao dịch mua bán, Phạm Cô Chu cũng không vòng vo.
"Phương pháp này là chúng ta tình cờ nghiên cứu ra, chế tác khá khó, chi phí khoảng bốn khối một lọ. Nhiều loại hương vị để lựa chọn, mỗi ngày chúng ta chỉ có thể sản xuất hai mươi bình. Các ngươi muốn bao nhiêu?" Đường Linh Tiêu đảo mắt quan sát Phạm Cô Chu từ trên xuống dưới, nói: "Chúng ta ở lại năm ngày, muốn một trăm bình trước thử xem. Năm loại hương vị là được, mỗi loại hai mươi bình." Phạm Cô Chu gật đầu không do dự: "Được, đặt cọc trước một nửa, đến lúc đó giao hàng ngay tại đây."
Lúc nói, hắn để ý thấy tu sĩ đi cùng Đường Linh Tiêu đang túm mấy con tiểu hoa thú. Đám tiểu hoa thú này chỉ là linh thú cấp một bình thường, gần như không có chút linh trí nào. Một con tiểu hoa thú màu lam đang cố rúc xuống đất, nhưng hoàn toàn không thể phản kháng, bị tu sĩ Trúc Cơ kỳ túm cả phần lá trên đầu lên như nhổ củ cải, sau đó tiện tay ném vào chiếc lồng sắt trưng bày. Động tác vô cùng thô bạo. Với những sinh vật không có linh trí, trong mắt tu sĩ chẳng khác gì phàm nhân, không đáng để để tâm.
Tiểu hoa thú màu lam bị nhét vào lồng đau đến "chít chít" kêu, ấm ức dùng móng vuốt ôm lấy đỉnh đầu đầy lá, co rút vào góc lồng, run rẩy không ngừng. Những con khác phản ứng cũng không khác mấy. Tổng cộng có mười bảy con tất cả. Ánh mắt Phạm Cô Chu dừng lại trên đám tiểu hoa thú. Đường Linh Tiêu nhìn theo rồi hỏi: "Ngươi muốn mua?" Phạm Cô Chu chỉ vào chúng: "Lấy chúng để trừ một phần hàng, ta mua hết." Đường Linh Tiêu nhướng mày: "Được."
Vốn dĩ hắn ta định chở đám linh thú này đi bán, Phạm Cô Chu mua hết thì hắn ta cũng đỡ phải lo. Phạm Cô Chu bồi thêm một câu: "Lồng sắt cũng cho ta luôn, giao hàng kèm theo." Cái lồng sắt này có khắc một loại trận pháp nhỏ, chuyên dùng để giam linh thú, đề phòng chúng bỏ trốn. Đường Linh Tiêu: "Ngươi cũng biết làm ăn ghê nhỉ." Phạm Cô Chu: "Ta cảm thấy mình đang giúp ngươi giải quyết phiền phức thì đúng hơn."
Đường Linh Tiêu thấy người này quả thật thú vị, liền ý vị sâu xa nói: "Thân là tu sĩ, quá lương thiện cũng không có lợi cho tu hành." Mấy đệ tử do tông môn nuôi dưỡng luôn quá mức ngây thơ. Chờ ra ngoài lịch luyện lâu, họ sẽ biết thế giới này hiểm ác đến mức nào. Người tu chân muốn bước lên con đường đại đạo phải vứt bỏ thất tình lục dục. Hà tất phải vì mấy chuyện nhỏ mà bày tỏ lòng trắc ẩn? Phạm Cô Chu chỉ mỉm cười. Trong lòng hắn lặng lẽ bồi thêm một câu: Ta vui.
Nếu không phải kiêng nể Đường Linh Tiêu là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, hắn đã nói thẳng ra rồi. Cuối cùng, Phạm Cô Chu mang theo 30 khối hạ phẩm linh thạch tiền đặt cọc và một lồng sắt đựng mười bảy con tiểu hoa thú trở về Trường Sinh Tông. Vừa lên núi, hắn đã gặp Tô Đại Cường. Hiện giờ Tô Đại Cường là một lam tinh linh, không tiện xuống núi dọa người, chỉ đành co ro trong tông môn trông coi linh điền. Phạm Cô Chu vẫy tay: "Cường Tử, lại đây." Tô Đại Cường trợn mắt: "Làm gì?"
Phạm Cô Chu đưa lồng sắt ra cho hắn ta xem: "Ngươi xem này, con màu lam này, có giống nhi tử ngươi không?" Mắt Tô Đại Cường sáng rực: "Ngọa tào, ngươi mua nhiều vậy? Ngươi quét sạch linh thú dưới chân núi à? Ta dựa, có tiền thật sướng!" Hắn ta là thật lòng ghen tị. Phạm Cô Chu lôi một con tiểu hoa thú màu lam ra cho hắn ta xem: "Ngươi nói xem, giống nhi tử ngươi không?" Tô Đại Cường nhìn mà động lòng: "Ngươi định tặng ta à?"
"Mười một khối hạ phẩm linh thạch." Tô Đại Cường trợn tròn mắt: "Ngươi là súc sinh à? Đừng tưởng ta không biết dưới chân núi người ta bán có mười khối! Ta vừa mới offline! Ngươi đi một chuyến mà tăng giá à?!" Phạm Cô Chu mặt không đổi sắc: "Đúng, ta là súc sinh." Tô Đại Cường: "…" Ta R. Nhà tư bản ác độc! Hắn ta hơi do dự. Tiền thì không có, nhưng ở trên núi quanh quẩn bên ruộng linh điền cũng buồn chán. Da dẻ chưa hồi phục, hắn ta không dám ra ngoài, sợ bị coi như yêu thú mà làm thịt.
Nuôi một con linh thú bầu bạn thì cũng hay. Bỗng, Phạm Cô Chu cười vỗ vai hắn ta: "Ta nói giỡn thôi." Tô Đại Cường tưởng hắn nổi hứng tốt: "Ta biết ngay mà, ngươi định tặng cho ta đúng không?" Phạm Cô Chu: "Chờ ngươi có mười khối hạ phẩm linh thạch thì đem tới chuộc lại con của ngươi." Nói xong, hắn bỏ đi. Tô Đại Cường: "…" … Lúc này, Tống Tửu Lai đang đeo mặt nạ dạo quanh chợ đen. Tế Tiên Đại Điển sắp kết thúc vào ngày mai.
Trước đó bảy ngày là thời gian cho các tông môn ổn định, mỗi cấp bậc tu sĩ đều có hoạt động riêng. Chợ đen là một trong những nơi nhất định phải ghé qua. Chiếc mặt nạ này do Lưu Tiên Thành cung cấp, đeo vào không chỉ che mặt mà còn thay đổi toàn bộ hình dáng cơ thể, che mờ khí tức của người đeo. Trong mắt người khác, lúc này Tống Tửu Lai chỉ là một nam tu sĩ dung mạo bình thường.
Ở Lưu Tiên Thành, nàng đã hiểu: chợ đen ở Tây Bắc thành này thực chất là khu chợ ngầm của phàm nhân, nơi giao dịch những thứ hiếm gặp trên thị trường — hoặc phổ biến nhưng nguồn gốc mờ ám. Không ai biết những món hàng kia có phải từ việc giết người cướp của mà ra hay không. Tất nhiên, cũng có tu sĩ bình thường đến đây, nhưng ở nơi này, không ai công khai thân phận, tất cả đều giấu mặt để tránh bị phát hiện. Nói trắng ra, đây chính là chỗ để tiêu tán mọi ràng buộc.
Ví dụ như Tống Tửu Lai, trên người nàng còn có một chiếc túi trữ vật Kim Thư, nhưng cũng không dám lấy ra. Đi ngang, nàng thấy có người rao bán Huyết Ngục Tông Luyện Khí sơ kỳ tâm pháp, loại công pháp này vốn tuyệt đối không truyền ra ngoài, bị lọt ra đây chắc chắn là dơ bẩn. Gan cũng to thật! Ngày mai Huyết Ngục Tông sẽ đến! Tống Tửu Lai chẳng có gì để bán, trong túi chỉ toàn nguyên liệu yêu thú và mấy món nhặt nhạnh linh tinh, lấy ra cũng ngại.
Sau đó, nàng nhìn thấy kim cương ti, linh tài nhị giai, nguyên liệu chính để luyện chế giới tử túi nhị giai, cũng là thứ nàng đang cần. Kim cương ti khá hiếm, giá chuẩn là 50 khối hạ phẩm linh thạch, giống như Địa Linh Chi mà nàng từng có. Hiện tại nàng còn dư trung phẩm linh thạch, không quá lo. Ngồi xuống trước quầy, nàng thấy chủ quầy trông như nữ tu sĩ, nhưng chưa chắc đã là nữ. Tống Tửu Lai: "Kim cương ti bao nhiêu?" Vào đây rồi thì chắc chắn giá sẽ bị nâng lên. Chủ quầy: "Một khối trung phẩm linh thạch."
Người bình thường nghe giá này chắc quay đầu đi ngay. Tống Tửu Lai thản nhiên: "Bốn mươi chín khối hạ phẩm linh thạch, coi như kết giao một bằng hữu." Nữ tu ngẩng đầu, như bị chấn động. Nàng ghé sát vào Tống Tửu Lai, nhẹ giọng nói: "Ngươi muốn mặt mũi không?" truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn