Chương 103: Có kiên nhẫn Mộc Thu
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~15 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Hàn Thiên vốn làm trang web công lược, nên bộ tư liệu về Lưu Tiên Thành này chắc chắn anh phải lấy. Ngoài việc là bản vẽ tay, có vài chỗ còn được phác họa đặc biệt tỉ mỉ. Trên đó có đánh dấu: [Từ trên trời không thể thấy toàn cảnh – bên trong có Truyền Tống Trận] Nhìn chung vẫn nhận ra được toàn bộ hình dạng của Lưu Tiên Thành. Hơn nữa, diện tích… Hàn Thiên không khỏi cảm thán: "Không hổ là đại tông thành, so với đô thị ngoài đời thật của chúng ta cũng chẳng kém bao nhiêu."
Chỉ là, khác với đô thị, người ở Vân Châu thường tập trung sống bên trong thành, bên ngoài gần như không có ai cư trú. Bởi vì uy h**p từ yêu thú quá lớn. Dù hiện tại chưa thể tới Lưu Tiên Thành, nhưng chỉ cần nhìn diện tích cũng biết, đây mới chỉ là phần nổi của tảng băng. Lưu Tiên Thành cũng chỉ là một trong những tông thành phụ thuộc Vạn Tiên Tông.
"Tông chủ chắc chắn là đi dự Tế Tiên Đại Điển." Hàn Thiên đoán cũng ra, nếu không thì tấm bản đồ này đã chẳng xuất hiện. Chu Hiểu cũng cầm tư liệu xem hai lượt: "Ngươi định offline để đưa lên trang web à?" Hàn Thiên: "Dù sao cũng có AI mô phỏng, ta chẳng tốn bao nhiêu công sức." Khương Nhai ghé mắt xem qua, rồi nói: "Tông môn nhiều thật." Bên trong Lưu Tiên Thành có không ít tông môn khác nhau, ví dụ như Tuyết Thương Tông – Trích Tinh Lâu, Cửu Đan Tông – Vạn Dược Các.
Cửu Đan Tông là dược tông lớn thứ hai của Vân Châu đại lục. Ngoài ra còn có các chi nhánh của Huyết Ngục Tông, Cực Thánh Tông… mỗi tông môn đều có cửa hàng riêng ở Lưu Tiên Thành. Các tông môn có thể chung sống hòa bình, mỗi bên am hiểu một lĩnh vực riêng, có chiêu bài độc nhất, và thường trao đổi buôn bán qua lại. Mở chi nhánh là chuyện quá bình thường. Chu Hiểu hít sâu một hơi: "Theo số lượng này mà tính, Vân Châu đại lục có bao nhiêu tông môn chứ!
Chúng ta giờ mới chỉ ở một huyện Vọng An, đám tông môn này ngay cả bóng còn chưa thấy." Làn đạn của Hàn Thiên cũng thấy được phần tư liệu này, lập tức xôn xao: [Xem chém gió kìa, bản đồ này mới chỉ là một tông thành, không biết trò chơi này rộng cỡ nào nữa.] [Lớn vậy mà server không nổ mới lạ.] [Á? Thực tế ảo giả lập mà, mấy người còn để ý đây là vấn đề bộ nhớ trong à?] [Ta dựa, một tông thành to vậy mà chỉ là chi nhánh của tông môn khác. Trường Sinh Tông chúng ta lấy gì đấu với người ta! Tương lai mịt mờ thật…] [Ơ… mọi người không phải vào đây để xem phim bộ à, sao lại nhập vai game thật thế này?] [Giờ nghi ngờ trò chơi thật hay giả là bình thường thôi. Ta có thân thích là người chơi trong game, giờ bị nghiện luôn rồi. Mỗi ngày ở nhà dùng VR vào trò chơi, đến đi làm cũng không thèm. Hắn bảo nếu game này là giả thì hắn bỏ thuốc lá. Mà lời thề này độc lắm nhé – bạn gái cũ từng bắt hắn bỏ thuốc, hắn còn thà chia tay chứ không bỏ!] Làn đạn luôn náo nhiệt như vậy, nhưng Hàn Thiên vẫn chưa vội offline – giờ chưa tới lúc.
Có thể săn yêu thú thêm chút nào thì hay chút đó. … Mộc Thu lúc này đang ngồi xổm trên một thân cây, nhai khô bò mang theo từ nhà, mắt dán chặt vào một con Ma Giác Xà phía trước. Con Ma Giác Xà này dường như đã cảm nhận được khí tức của cô, nhưng tìm mãi vẫn không phát hiện ra người. Nó bực bội quấn chặt thân hình khổng lồ, trườn qua trườn lại, phát ra tiếng "tê tê tê" khó chịu. Trên người Mộc Thu có bôi một loại dịch được chiết từ lân giác hoa – một loại linh thảo nhị giai khá hiếm.
Lân giác hoa có thể tạm thời làm rối loạn cảm giác của yêu thú, khiến chúng không phát hiện được vị trí của tu sĩ. Số lượng loài hoa này rất ít, tỉ lệ sống thấp, và chỉ có tác dụng với yêu thú – hơn nữa cấp càng cao thì hiệu quả càng giảm. Nghe nói chỉ các dược tông mới có khả năng chuyên môn nuôi trồng. Mộc Thu tìm được hai cây khi ở ngoài dã, bán chẳng được bao nhiêu linh thạch, nhưng lại giúp cô có cơ hội rình được một món hàng lớn. Gan của Ma Giác Xà cực kỳ đáng giá.
Hiện tại, tài sản của Mộc Thu vẫn chưa đủ để tiêu xài kiểu "tông chủ phá của" mà săn giết dã thú liên tục. Nhưng nàng lại có cách để hạ gục con Ma Giác Xà này. Con Ma Giác Xà "tê tê tê" bò tới, từng dòng dịch nhầy trong miệng nó nhỏ xuống mặt đất. Nơi dịch nhầy rơi xuống, những con rắn nhỏ ghê rợn từ trong đó trườn ra, khiến ai nhìn cũng phải rùng mình. Nhưng Mộc Thu vẫn giữ gương mặt không cảm xúc.
Với một người từ nhỏ đã lớn lên ở nước ngoài, quen xem đủ loại phim tang thi, phim kinh dị nặng đô, thì dù nhìn thấy phiên bản sống thế này, nàng cũng chẳng thấy có gì đặc biệt. Thậm chí miếng khô bò trong miệng còn nhai thấy ngon hơn. Khi Ma Giác Xà chỉ còn cách cô một khoảng, Mộc Thu giơ tay, b*n r* một quả cầu lửa, rồi lập tức tung người nhảy lên một thân cây khác cách xa. Quả cầu lửa rơi ngay giữa đường bò của Ma Giác Xà, khiến nó lập tức phát ra tiếng gầm giận dữ.
Thân hình khổng lồ của nó đủ sức húc đổ cây cối xung quanh. Nó ngẩng đầu tìm kiếm nhưng không phát hiện bóng dáng của Mộc Thu. Không thể phân biệt phương hướng, Ma Giác Xà càng thêm phẫn nộ. Nó gầm rống liên tục, mủ dịch trong miệng chảy ra ngày càng nhiều. Những con rắn nhỏ tua tủa bò lên cây, cảnh tượng này chỉ cần nhìn một lần cũng đủ ám ảnh trong mơ. Thấy đám rắn nhỏ đang bò về phía mình, Mộc Thu nheo mắt, lại tung ra thêm một quả cầu lửa lớn. Rồi lại đổi vị trí.
"Tê tê tê ~~!!" Ma Giác Xà điên cuồng mà không xác định được mục tiêu, thân thể khổng lồ phá nát cây cối xung quanh, khiến cả khu rừng rung chuyển. Cứ như vậy thêm vài hiệp, thể lực của nó giảm đi rõ rệt, mủ dịch cũng ít dần. Mộc Thu bấm tính thời gian tác dụng của gốc linh thảo, rồi mài nát một cây khác, bôi lên người. Dùng hai cây linh thảo đổi lấy lá gan Ma Giác Xà trị giá 50 hạ phẩm linh thạch — thương vụ này đúng là có lời. Tất nhiên, không phải không nguy hiểm. Lần thứ tư áp sát, cô xui xẻo bị phát hiện.
Ma Giác Xà lập tức lao tới. Yêu thú nhị giai vốn đã nhanh, nó gần như bắt kịp ngay. Cái miệng rộng mở, hơi thở tanh hôi phả ngay sát bên. Nhìn thì một chuyện, ngửi thấy mới thật sự ghê tởm. Mộc Thu vòng qua mấy thân cây, dùng mùi linh thảo trên người để đánh lạc hướng Ma Giác Xà. Mất dấu, nó càng thêm cuồng nộ. Nhưng Mộc Thu vẫn kiên nhẫn, tiếp tục duy trì nhịp đánh – tránh, dựa vào thực chiến rèn luyện suốt thời gian qua. Cuối cùng, Ma Giác Xà đã gần kiệt sức, thở hổn hển.
Ngay khi Mộc Thu định tung đòn kết liễu, trước mắt bỗng xuất hiện một luồng sáng chói mắt. Theo phản xạ, cô nhắm mắt lại, nhưng lập tức nhận ra có chuyện chẳng lành, buộc mình mở mắt. Từ trong luồng sáng, một bóng người ngã xuống. Ma Giác Xà đang hấp hối liền quay đầu. Trên trán nó, khối u chứa mủ rung lên dữ dội, chuẩn bị nổ tung. Nhưng đúng lúc đó, một thanh trường kiếm trắng như ngọc xuyên thẳng qua thân thể nó. Ma Giác Xà khẽ rên, ngay cả cú giãy cuối cùng cũng không kịp, thân hình nặng nề đổ xuống đất.
Từ trong luồng sáng, vang lên một tiếng ho nặng nề của một nữ nhân. truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn