Chương 118: Đánh xong Đào Hoa Tông lại đánh chúng ta
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~15 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Bởi vì hơi thở của Tống Tửu Lai khá mơ hồ, đối phương không xác định được nàng ngang cấp hay thấp hơn một bậc, nên khi mở miệng cũng giữ vài phần khách khí. Tống Tửu Lai thấy vậy chỉ hơi bất ngờ, đáp: "Ta không phải tu sĩ Phi Tước Tông, nhưng ta ở tại Phi Tước Sơn. Các hạ tìm ta có việc gì?" Nữ tu kia giọng thanh thúy, ẩn chứa chút gấp gáp: "Xin hỏi, hiện giờ Tĩnh Tước chân nhân của Phi Tước Tông có ở trong tông môn không?"
Tĩnh Tước chân nhân —— chính là chưởng môn của Phi Tước Tông, cũng là vị Kim Đan kỳ duy nhất. Tống Tửu Lai trả lời: "Nghe nói Tĩnh Tước chân nhân đã rời khỏi tông môn một thời gian, hẳn vẫn chưa trở về." Nữ tu nghe xong, trong mắt thoáng hiện tia tuyệt vọng. Tống Tửu Lai liền hỏi tiếp: "Xảy ra chuyện gì vậy?" Nữ tu thở dài, dưới trời tuyết lớn, linh khí trong người sắp cạn kiệt. Nàng ta lấy ra một viên Bổ Khí Đan nhị giai nuốt vào, rồi buồn bã nói: "Ta đến từ Linh Hồ Tông.
Tông môn chúng ta bị yêu tu tập kích, tu sĩ trong môn tử thương quá nửa. Hiện giờ chỉ còn có thể cầu viện Tĩnh Tước chân nhân… nhưng… nhưng người lại không ở đây…" Tống Tửu Lai chấn động. Chuyện này quan hệ trọng đại, nàng vội vàng khuyên: "Nếu vậy ngươi hãy trực tiếp đến Phi Tước Tông xác nhận lại xem. Ta cũng chỉ nghe Tô sư tỷ nói thôi, biết đâu Tĩnh Tước chân nhân đã về rồi?" Nữ tu lắc đầu, giọng run rẩy: "Đã muộn rồi… Khi tông chủ chúng ta gửi tin cầu viện mà không phát ra được, ta đã biết không còn kịp."
Đến tận nơi này, nghe Tống Tửu Lai nói thế, nàng ta đã hoàn toàn xác định —— Tĩnh Tước chân nhân quả thật không ở tông môn. Tống Tửu Lai hãi hùng: "Làm sao có thể bị yêu tu tập kích? Các ngươi chẳng phải còn có lệnh bài tông môn sao?" Vạn Tiên Tông đâu? Chẳng lẽ bọn họ mặc kệ sao?! Nữ tu rưng rưng lắc đầu: "Lệnh bài đã dùng từ sớm rồi… Lần này, bọn yêu tu tập kích rõ ràng có mục đích." Nói cách khác, Linh Hồ Tông đã không chỉ bị đánh một lần. Tống Tửu Lai thấy lòng nặng trĩu.
Nàng đến thế giới này chưa bao lâu, kiến thức còn hạn hẹp, thật sự không ngờ yêu tu dám công khai tập kích tông môn, hơn nữa là để diệt môn! Nàng vội hỏi: "Đám yêu tu kia lợi hại đến mức nào? Bao nhiêu người?" Nữ tu rơi lệ: "Có một Kim Đan kỳ yêu tu. Tông chủ ta liều chết chống đỡ, mới tiễn được vài người trốn ra. Ta vốn định chạy tới cầu viện Phi Tước Tông…" Nhưng nghe tin Tĩnh Tước chân nhân không ở, hy vọng cuối cùng cũng tắt lịm. Yêu tu và nhân tu vốn đã khác biệt.
Yêu tu khó tiến giai hơn tu sĩ nhân loại, nhưng một khi đột phá thì sức mạnh tuyệt đối vượt xa. Bọn chúng có thể hóa hình, thân thể cứng rắn đến mức nhiều pháp bảo không thể phá nổi. Cùng cảnh giới, yêu tu gần như vô địch. Nghe tin này, Tống Tửu Lai chỉ cảm thấy trời sụp. Nàng theo bản năng nghĩ ngay tới chính tông môn mình. Đừng nói Phi Tước Tông, cho dù cả môn hợp lực, gặp phải một Kim Đan kỳ yêu tu cũng không chống nổi! Nàng run giọng hỏi: "Tại sao lại tập kích Linh Hồ Tông?!"
Nữ tu lắc đầu tuyệt vọng: "Chúng ta cũng không rõ. Bảy năm trước bọn chúng từng đến một lần, ai ngờ bảy năm sau lại ngóc đầu trở lại. Lần này không có Vạn Tiên Tông tương trợ… chúng ta căn bản không chống đỡ nổi." Đã chết, chính là đã chết. Tu chân giới vốn là cá lớn nuốt cá bé. Cơ hội cầu viện chỉ có một lần, đã dùng thì chẳng ai tới cứu nữa. Vạn Tiên Tông tuyệt đối sẽ không ra tay lần hai. Tông môn đã diệt, tức là diệt thật.
Mà những cuộc huyết chiến như thế này, đối với Vân Châu đại lục, e rằng cũng chẳng phải chuyện hiếm thấy… Chỉ là ngay từ đầu, Tống Tửu Lai đã quá an ổn.
"Tê……" Nàng nghĩ tới cảnh hiện giờ bản thân còn gào khóc đòi ăn bám tông môn, sao có thể an ổn nổi chứ! Nữ tu kia nói xong mấy câu, trong mắt ngập tràn tuyệt vọng: "Cảm ơn ngươi đã cho ta biết." Nói dứt lời, nàng ta lập tức triệu ra phi hành pháp bảo, hướng về phía Vọng An huyện bay đi. Tống Tửu Lai không biết tin tức này sẽ gây ra chấn động gì cho Phi Tước Tông, chỉ cảm thấy nguy cơ quả nhiên vẫn luôn tồn tại. Yêu tu tập kích, chuyện lớn như vậy tất nhiên Vạn Tiên Tông sẽ quản.
Nhưng Linh Hồ Tông đã dùng qua lệnh bài một lần, giờ lại bị đánh lén diệt môn thì sẽ không ai cứu nữa. Dựa trời không được, dựa đất không xong, chỉ có thể dựa vào chính mình. Mang theo tâm tình lo lắng, Tống Tửu Lai một mạch đi thẳng tới Đệ Nhất Sơn. Từ đó nàng định tiến vào biên cảnh Động Ma Cốc. Nơi đó thường tụ tập đông đảo đệ tử các tông môn như Phi Tước Tông, hơn nữa đã bắt đầu xuất hiện tam giai yêu thú. Tam giai yêu thú là cực hạn mà Luyện Khí và Trúc Cơ đệ tử hiện nay có thể đối phó.
Chúng chia ra mạnh yếu khác nhau: có loại yếu, Luyện Khí kỳ còn miễn cưỡng ứng phó; có loại mạnh, phải mấy Trúc Cơ liên thủ mới trấn áp nổi. Nếu chỉ luận thực lực, hiện tại Tống Tửu Lai thậm chí đã có thể ngang với Luyện Khí hậu kỳ. Nhưng nàng cũng hiểu, càng lên cao thì chênh lệch càng lớn. Tứ giai yêu thú? Đó đã là lĩnh vực ngoài tầm tay, nàng căn bản không dám nghĩ tới. Hiện giờ đối phó nhị giai yêu thú nàng đã quen tay, nên càng đến gần biên cảnh Động Ma Cốc, núi non liên miên cũng dần thêm rõ ràng.
Dù tuyết lớn phủ kín, nhưng số lượng yêu thú nhị giai xuất hiện rõ ràng nhiều hơn trước. Giết chém quả thật rất đã, thu hoạch cũng không ít. Nhưng chỉ cần viện binh chậm một bước, sẽ dễ dàng bị quần ẩu đến chết. Trong lúc chiến đấu, nàng bất ngờ gặp lại một người quen, Kiều sư tỷ của Đào Hoa Tông! Chính là vị đã từng tiện tay đưa nàng cùng Lâm Thiên đến Đệ Nhất Sơn. Kiều sư tỷ hiển nhiên vẫn còn nhớ nàng. Khi đang chiến đấu thì trông thấy, liền dẫm lên cành đào hoa bay xuống.
Ánh mắt mang vài phần ngạc nhiên: "Đi thêm chút nữa là tới biên cảnh Động Ma Cốc, ngươi chỉ mới Luyện Khí trung kỳ mà cũng dám chạy tới đó?" Giữa mày Tống Tửu Lai giật giật: "Không, ta chỉ định ở đây rèn luyện thêm một thời gian rồi mới qua." Kiều sư tỷ gật đầu. Dù sao, lá gan của Tống Tửu Lai thật sự lớn. Ở cảnh giới này, đệ tử các tông môn khác hiếm ai dám hổ như nàng.
"Giữa trời tuyết thế này, ngươi không nên ra ngoài." Kiều sư tỷ vừa nhắc, Tống Tửu Lai bỗng hỏi: "Kiều sư tỷ, ngươi có biết Linh Hồ Tông xảy ra chuyện gì không?"
"Linh Hồ Tông?" Sắc mặt Kiều sư tỷ thoáng biến đổi: "Ngươi nghe từ đâu?"
"Trên đường ta gặp một nữ tu, nàng nói Linh Hồ Tông bị yêu tu tập kích, tu sĩ trong môn tử thương hơn nửa…" Chưa dứt lời, Kiều sư tỷ đã dẫm cành đào hoa, thoáng chốc biến mất. Hiển nhiên, chuyện này nghiêm trọng hơn nàng tưởng. Tống Tửu Lai mím môi, thử hỏi hệ thống: "Ta có nên tiếp tục cho người mới tiến vào không?" Hệ thống: [Đánh không lại, nhiều thêm người cũng chỉ là pháo hôi. Hơn nữa chưa chắc chúng đã đánh đến nhanh như vậy —— huống hồ cũng không chắc mục tiêu là chúng ta, sự tình không thể nghĩ theo hướng xấu.] Tống Tửu Lai nhíu mày: "Thế nào mới gọi là hướng tốt?" Hệ thống: [Biết đâu… bọn nó đánh xong Đào Hoa Tông mới tới lượt chúng ta?]"……" Nghiệp chướng! truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn