Chương 298: Quá Khứ Của Mayo
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~21 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Đề nghị táo bạo của Lucy khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều.
Thành thật mà nói, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi khi nghe Lucy đề nghị là: "Ơ? Có khi ba người lại ổn hơn hai người ấy chứ?".
Nếu chỉ có hai người sống chung, cảm giác sẽ giống như một cuộc "sống thử" đầy căng thẳng, nhưng khi con số tăng lên ba, cảm giác sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn chăng?
Thật khó để giải thích chính xác, nhưng đại loại là vậy.
"Nhưng nếu thực sự ba người sống chung, liệu Miho có cảm thấy mình bị ra rìa không nhỉ?"
Tôi cân nhắc một lát, nhưng nhìn vào độ tuổi 30 và tính cách của Miho, khả năng đó gần như bằng không.
Dù vậy, để chắc chắn, tôi vẫn cần phải hỏi ý kiến chị ấy trước khi quyết định.
Và thực tế, điều quan trọng nhất chính là ý chí của Mayo.
Dường như nếu tiếp tục câu chuyện, tôi sẽ biết thêm về những góc khuất trong gia cảnh của cô nhóc này.
"Em ấy vẫn còn là trẻ vị thành niên mà. Chắc hẳn sẽ rất nhạy cảm với những chuyện như thế này."
Tôi quyết định không tiếp cận một cách vội vã.
Dù là thủ lĩnh của nhóm nhưng tôi vẫn phải phân định rõ ràng giữa công việc và đời tư.
Vì vậy, tôi quyết định giao việc này cho Lucy, người có mối quan hệ thân thiết hơn.
"Vâng. Chị hãy thử hỏi ý kiến em ấy xem sao. Dù sao thì dạo gần đây tình hình tài chính của em ấy cũng đã khá hơn nhiều rồi. Cũng nhận được tiền gây quỹ kiến trúc nữa. Nhưng vì còn nhỏ tuổi mà lại sống một mình nên chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót……"
Chắc chắn rồi, một đứa trẻ vị thành niên sống một mình sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn.
Hơn nữa, dựa trên tính cách và hành động của Mayo từ trước đến nay, em ấy không phải là kiểu người tỉ mỉ hay biết tự chăm sóc bản thân cho lắm.
"Được rồi. Chị sẽ thử nói chuyện ngay xem sao. Đợi chị một chút nhé."
"Vâng. Không cần vội đâu ạ, chị cứ từ từ thôi."
Tôi cũng không hiểu tại sao chuyện lại chuyển hướng sang thế này nữa.
Nhưng dù sao thì khi đã biết về hoàn cảnh khó khăn của em ấy, tôi không thể làm ngơ được.
Mayo cũng là một thành viên quý giá của nhóm mà.
"Nói là quý giá mà bấy lâu nay tôi chỉ đối xử theo kiểu công việc, đúng là phải kiểm điểm lại mình thôi. Sau này cũng phải quan tâm đến chị Miho nhiều hơn nữa."
Tôi dành một phút mặc niệm để tự kiểm điểm.
Và một lát sau, Lucy gọi lại.
"Mayo bảo là thích lắm, muốn cả ba chúng ta cùng nói chuyện này."
"Dạ? Dễ dàng vậy sao? Không, Mayo rốt cuộc là……"
Cái con bé này rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu vậy không biết.
Trước mắt, chúng tôi quyết định sẽ cùng nhau thảo luận.
Mayo thầm nghĩ.
Các chị lúc nào cũng lo lắng thái quá.
Cô nhóc đã sống trong căn phòng trọ vỏn vẹn 6 pyeong (khoảng 20m2) này được 3 năm rồi.
Cô nhóc tự thấy mình đã có một màn ra riêng cực kỳ ngầu.
"Không phải 3 năm, mà là 4 năm rồi chứ nhỉ? Hình như mình rời khỏi nhà dì từ hồi lớp 9."
Đó không phải là một ký ức vui vẻ gì cho cam.
Có lẽ vì vậy mà những ký ức tuổi thơ của cô nhóc phần lớn đều rất mờ nhạt.
Hồi còn nhỏ hơn nữa, cô nhóc từng sống cùng "bố mẹ ruột".
Gia đình không giàu sang nhưng cũng chẳng thiếu thốn gì.
Một gia đình bình thường như bao gia đình khác ở Hàn Quốc.
Nhưng rồi một ngày, bố cô nhóc qua đời vì tai nạn giao thông.
Gia cảnh sa sút nhanh chóng, và để gánh vác gia đình, mẹ cô nhóc phải đi làm lụng vất vả một mình.
Từ lúc nào không biết, mỗi sáng thức dậy, cô nhóc lại thấy một tờ 10. 000 Won nằm trơ trọi trên bàn ăn, còn người mẹ đi làm về muộn lúc nào cũng mệt mỏi, chẳng buồn nói chuyện mà chỉ lăn ra giường ngủ thiếp đi.
Nhà có nợ, và mẹ phải làm thêm giờ, thậm chí làm cả cuối tuần để trả nợ.
Mayo thầm nghĩ.
Phải làm những gì mình có thể để giúp đỡ người mẹ đang kiệt sức.
Vì vậy, sau khi tan học, cô nhóc luôn về nhà sớm để giúp việc nhà.
Nhờ những nỗ lực đó chăng?
Trong một khoảng thời gian, dường như trên môi mẹ đã thấp thoáng những nụ cười mờ nhạt.
Nhưng ký ức đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Từ bao giờ nhỉ?
Không chỉ là đi làm về muộn, mà số lần mẹ "ngủ lại bên ngoài" ngày càng tăng lên.
Trong ký ức của Mayo, mẹ là một người rất sợ cô đơn.
Và bà luôn dựa dẫm rất nhiều vào bố.
Phải chăng gánh nặng đè lên vai bà quá lớn?
Hai ngày, ba ngày, bốn ngày…… khoảng cách giữa những lần mẹ về nhà ngày càng dài ra.
Mayo cảm nhận được một điềm báo chẳng lành.
Nhưng cô nhóc sợ rằng nếu mình lên tiếng, mẹ sẽ biến mất ngay lập tức, nên chỉ biết mỉm cười.
Cầu nguyện rằng dù muộn đến mấy mẹ cũng sẽ trở về nhà.
Nhưng điều đó đã không xảy ra.
"A, cuối cùng chỉ còn lại…… mình thôi sao."
Đã một tuần trôi qua kể từ khi mẹ không về nhà.
Trước đây, dù muộn đến mấy thì trong vòng bốn ngày bà cũng sẽ quay lại.
Thẫn thờ nhìn tờ lịch, Mayo nhận ra một sự thật.
Rằng giờ đây mình đã cô độc một mình.
Cô nhóc thậm chí còn chẳng nghĩ đến việc báo cảnh sát.
Đúng lúc đó lại là kỳ nghỉ nên cũng chẳng phải đến trường.
"Đói quá……."
Trong hoàn cảnh này, các hoạt động của cơ thể vẫn rất thành thực.
Cái bụng réo lên inh ỏi, đòi hỏi phải nạp thứ gì đó để duy trì sự sống.
Nhưng trong tủ lạnh và tủ bếp chỉ còn lại vài hộp cơm ăn liền và một chai sốt mayonnaise.
Cô nhóc đã cầm cự vài ngày chỉ với cơm trắng không thức ăn và nước máy.
Chóng mặt, đói lả, giờ đây tất cả những gì Mayo có thể làm là nằm bẹp trên giường và chìm vào giấc ngủ như đã chết.
"Tất cả đều bỏ rơi mình."
Dù muốn cầu cứu sự giúp đỡ từ bên ngoài, nhưng cú sốc bị mẹ bỏ rơi đã tước đi lòng dũng cảm của Mayo.
Cứ thế này mình sẽ dần dần chết đi sao?
Trong tình cảnh ngay cả cơm hộp cũng chẳng còn, Mayo lặng lẽ mở tủ lạnh.
Bên trong chỉ còn trơ trọi một chai sốt Mayonnaise Vàng 500g của hãng Ottogi.
Thẫn thờ vươn tay mở nắp.
Giờ đây cái bụng không chỉ đói mà còn đau thắt lại.
Bản năng gào thét đòi phải tống thứ gì đó vào bụng ngay lập tức.
A a, có lẽ lúc đó có thứ gì đó đã bị hỏng chăng?
"…… Ngon vãi!"
"May mà dì đã tìm đến, dì bảo là nhận được tin nhắn của mẹ. A ha ha, mẹ chỉ gửi đúng một cái tin nhắn rồi sau đó cắt đứt liên lạc luôn."
"……."
Dì của Mayo là một người dân bình thường rất đỗi bình dị.
Có một chút lòng trắc ẩn và cũng có một chút ích kỷ.
Ban đầu, dì đã đưa Mayo về nhà và chăm sóc hết mực.
Cho ăn, cho mặc, cho chỗ ngủ, nhìn bề ngoài thì chẳng khác gì con đẻ.
Nhưng việc một nữ sinh trung học đang ở độ tuổi nhạy cảm đột ngột dọn vào nhà không phải là chuyện đơn giản.
Gia đình dì vốn đã có hai con, giờ Mayo phải chung phòng với chị họ, kinh tế eo hẹp lại thêm chi phí phát sinh khiến dì và dượng thường xuyên xảy ra cãi vã.
"…… Cháu ăn với sốt mayonnaise ạ."
Hơn nữa, mỗi khi nhìn thấy thói quen ăn uống kỳ quặc là trộn cơm với sốt mayonnaise của cô cháu gái, dù là người thân nhưng họ cũng không khỏi cảm thấy ái ngại.
Cứ thế sống nhờ vả trong sự dè bừng của gia đình dì suốt 2 năm, Mayo quyết định ra riêng.
Bởi cô nhóc dần cảm nhận được từ dì và dượng cái cảm giác giống như "mẹ" hồi đó.
"Mình không muốn bị bỏ rơi thêm lần nào nữa. Nếu vậy, thà mình là người ra đi trước."
Có lẽ vì cảm thấy nhẹ nhõm trước quyết định của Mayo nên dì đã đồng ý hỗ trợ tiền thuê nhà hàng tháng.
Tất nhiên, gia đình dì cũng chẳng dư dả gì nên họ phải cất công tìm kiếm một nơi có giá thuê rẻ nhất có thể.
"Dù lò sưởi không tốt lắm nhưng cháu có chăn điện, lại mặc thêm nhiều lớp áo khi ngủ nên cũng ổn mà. Chuyện ăn uống thì chỉ cần có cơm với sốt mayonnaise là không vấn đề gì luôn!"
"……."
Giọng nói của Mayo khi bỏ đi đuôi câu "đó nha" nghe thật lạ lẫm.
Không, không chỉ là vấn đề giọng điệu.
Đó là vì thái độ của Mayo khi kể về quá khứ mà ai cũng sẽ coi là cực kỳ bất hạnh, lại thản nhiên như thể đang kể chuyện của ai đó khác.
"Ê! Có gì đâu mà. Ngay từ đầu chỉ cần đừng "kỳ vọng" là được mà. Như vậy thì sẽ không bị tổn thương, cũng chẳng thấy thất vọng."
Mayo bảo vì thế nên em ấy mới thấy vui vẻ và hạnh phúc hơn.
Em ấy bảo mình chưa từng "kỳ vọng" gì khi tham gia nhóm V-Live, vậy mà không ngờ lại gặp được những nhân duyên tốt đẹp và hạnh phúc đến thế.
"Ma, Mayo à. Seo-ah à. Hức!"
Cuối cùng thì tuyến lệ của Lucy cũng vỡ òa.
Giọng nói của chị ấy nghe như thể nếu chúng tôi đang ở cạnh nhau, chị ấy sẽ lao tới ôm chầm lấy chúng tôi mà khóc nức nở.
Trước phản ứng đó của Lucy, Mayo gãi đầu ngượng nghịu bảo.
Rằng em ấy vẫn đang sống rất tốt ở nơi hiện tại, chẳng có gì bất tiện cả.
"Không đâu Mayo. Đó không phải là không bất tiện."
Tôi cũng đồng tình với phát ngôn của Lucy.
Đó không phải là không cảm thấy bất tiện, mà là vì ngay từ đầu em ấy đã "từ bỏ" quá nhiều thứ nên mới có phản ứng như vậy…….
"Không mà, thật sự là ổn mà."
"Này! Đừng có nói nhảm nữa, chuẩn bị dọn nhà đi."
Giấc mơ về một cuộc sống riêng tư êm đềm với Lucy đã tan thành mây khói, nhưng sau khi nghe câu chuyện này, làm sao tôi có thể từ chối được.
Tôi quyết định chấp nhận đề nghị của Lucy một cách tích cực.
Phải rồi, đã đành thế này thì tôi phải cố gắng chăm sóc cho cái con bé còi cọc nghiện mayonnaise này thật tốt mới được.
Tôi nghiêm giọng mắng cái con bé vẫn đang xua tay bảo không sao kia một trận.
"Sống tốt cái nỗi gì? Không có lấy một người bạn, suốt ngày ru rú trong xó phòng, đầu tóc thì bết bát dầu mỡ, quầng thâm mắt thì xệ tận gò má, mặt mũi thì như con ma đói suốt ngày dán mắt vào máy tính."
"…… Oa oa oa!"
Á, hình như mình nói hơi quá lời rồi?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn