Chương 268: Làm Một Ly Đi
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương - Baron vùng Ilsan cái nỗi gì, chắc là nhầm với mấy con Sâu Hư Không mới xuất hiện rồi.
- Tôi là người có kinh nghiệm nên tôi biết, mấy kiểu người gầy nhom như Kkaenami mới là hàng cực phẩm. Người ta chẳng bảo củi khô dễ cháy, mà cháy lại còn lâu là gì.
- Này mấy cái người này nãy giờ đang nói cái quái gì thế haha.
Đúng là khán giả, nếu không ngắt đúng lúc thì họ sẽ cứ thế mà lấn tới không có điểm dừng.
Sau khi vội vàng quản lý khung chat, tôi dẫn hai người họ đến gặp nhân viên tiếp theo.
"Chị Lucy ơi!"
"Ơi. Seo-ah của chị tới rồi à" Dạo gần đây tôi phát hiện ra rất nhiều khía cạnh mới của Lucy mà trước đây tôi không hề biết.
Về cơ bản chị ấy là người có tính cảnh giác cao, nhưng một khi đã vượt qua được bức tường đó và trở nên thân thiết, chị ấy lại trở nên cực kỳ đáng yêu như một chú chó lớn hiền lành vậy.
Trước khi trùng sinh, vì chị ấy không thân thiết với streamer nào nên tôi không hề hay biết chuyện này.
Cuộc sống trong nhóm nhạc cũ cũng chỉ là quan hệ đồng nghiệp xã giao, gọi là thành viên cùng nhóm cho oai chứ thực chất chỉ là quan hệ làm ăn thôi.
Nhờ vậy mà dạo này tôi luôn phải đặt mình trong tình trạng cảnh giác cao độ.
Bây giờ chị ấy không chỉ là Oshi, mà còn là đồng đội cùng hướng tới mục tiêu chung!
Dù tôi luôn cố gắng tự nhủ như vậy, nhưng trái tim đâu có dễ dàng bị kiểm soát như thế.
Chính vì vậy, đôi khi tôi lại cảm thấy cảnh giác và ghen tị với bất kỳ streamer nào có ý định tiếp cận Lucy.
Trước khi trùng sinh thì chẳng thèm xem buổi phát sóng nào của người ta mà bây giờ cứ xúm lại ồn ào thế không biết, tôi đã xem từ hồi chị ấy còn là streamer nhỏ lẻ, còn đi quảng bá hộ nữa, rồi ủng hộ Candy, đăng ký kênh, tôi mới là người đặc biệt nhất còn cái đám này thì...
Hắng giọng! Bình tĩnh lại nào.
Suýt chút nữa thì tôi đã để phần tối trong lòng trỗi dậy rồi.
Dù sao thì việc ai đó trở nên quá thân thiết với Lucy và độc chiếm vẻ đáng yêu này khiến tôi thấy rất buồn.
Vì vậy, vô thức tôi đã áp dụng một tiêu chuẩn khác cho lần này.
"Chuyện là thế này chị ạ. Trong hai người này, chị hãy chọn ra người nào... xấu trai hơn."
"Hửm? Không phải chọn người đẹp trai hơn sao?"
"Vâng. Dù sao thì kết quả cũng sẽ hiện ra mà. Nên chúng ta cứ chọn người xấu trai hơn đi cho nhanh."
"Ơ kìa, tại sao chứ? Dù sao thì chọn người đẹp trai hơn vẫn tốt hơn mà. Nghe thế người ta cũng thấy vui hơn..."
Liếc-!
Tôi không thể để Lucy thốt ra câu nói rằng ai đó đẹp trai hay gần với hình mẫu lý tưởng của chị ấy được.
Tôi dùng ánh mắt sắc lẹm để chặn họng Oh Young-jun đang định cằn nhằn, rồi chờ đợi lựa chọn của Lucy.
Chị Lucy ơi, mau chọn lấy một người xấu trai đi nào!
Sau một hồi đắn đo, Lucy đưa tay chỉ về phía Kkaenami.
"T-Tại sao chứ!"
"Tóc... ngắn quá nhìn hơi sợ."
"Phụt! Nhìn chuẩn đấy chị ạ. Vốn dĩ đã xấu rồi mà còn cắt tóc ngắn thế kia nhìn chẳng khác nào tội phạm cả, đúng là tướng tội phạm mà."
"Này, tôi là công dân gương mẫu đấy nhé. Thế này thì quá đáng thật sự!"
Thế là tỉ số lại được cân bằng 2-2 một cách thần kỳ.
Này, đến mức này thì đúng là sự cân bằng vàng rồi còn gì?
Cứ như thể có kịch bản dàn dựng sẵn vậy, thắng bại cứ thế bám đuổi nhau khiến cả khán giả lẫn những người trong cuộc đều bị cuốn vào.
"Á! Anh Bae-bak-su ủng hộ thêm 2. 000 Candy nữa sao? Ôi thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Anh Bae-bak-su quả nhiên vẫn luôn tin tưởng vào chiến thắng của em. Nên anh mới tăng thêm tiền thưởng đúng không ạ?"
"Anh Kkae-ro-ro ủng hộ thêm 3. 000 Candy! Đúng thế. Các anh nhìn xem, ngoại hình của em thế này làm sao mà thua được. Cứ tin tưởng mà đặt cược vào em đi. Hôm nay em sẽ cho lão già này biết tay."
Trong bầu không khí đang nóng dần lên, số tiền thưởng ban đầu từ 3. 000 Candy giờ đã vọt lên con số 10. 000.
Này, cái cuộc thi nhan sắc của hai lão này có gì mà lên tận 10. 000 Candy cơ chứ.
Nhưng vì phản ứng của khán giả đang rất tốt nên tôi quyết định tiếp tục.
"Chị Seo-ah!"
"Ừ, A-yeon đang làm việc chăm chỉ quá nhỉ."
"Seo-ah tới rồi à?"
Lần này tôi gặp cả Han A-yeon và Miho vì họ đang làm việc cùng một khu vực.
Bốn người trao nhau những lời chào hỏi thân thiện.
Tiếp theo, tôi giải thích về cuộc thi nhan sắc đang diễn ra và cho hai người họ một khoảng thời gian ngắn để tự quảng bá bản thân.
"Xin chào. Tôi là Oh Young-jun, 33 tuổi, biệt danh Baron vùng Ilsan. Xin nói thêm là tôi có xe xịn và nhà riêng rồi nhé."
"Này, chơi bẩn thế, định dùng mấy thứ đó để lôi kéo à? Đây là cuộc thi nhan sắc mà! Nếu nói thế thì tôi cũng mới mua nhà đấy nhé."
"Ôi trời. Nhà ạ? Ở đâu thế anh..."
"Hắng giọng, ở gần Yeouido, tôi cũng phải vay mượn khá nhiều mới mua được đấy."
"Yeouido! Chúng ta kết bạn nhé?"
Khi Kkaenami nhắc đến Yeouido, nơi nổi tiếng với giá đất đắt đỏ, đôi mắt của Miho lập tức biến thành hình $_$.
Này mấy cái người này, đây là cuộc thi nhan sắc chứ không phải cuộc thi khoe tài sản đâu nhé!
Sau đó là giây phút lựa chọn.
Miho không ngần ngại chọn Kkaenami, còn Han A-yeon sau một hồi suy nghĩ đã chọn Oh Young-jun.
Lý do của Miho thì chắc chẳng cần hỏi cũng biết... Vậy còn A-yeon?
"À, vì anh ấy nhìn giống kiểu anh trai nhà bên, trông có vẻ hiền lành ạ."
Khổ thân A-yeon, con bé vẫn còn trẻ con quá nên không biết mấy lão "anh trai nhà bên" đó thâm hiểm đến mức nào đâu.
Cứ nghe mấy chuyện tâm sự trên radio mà xem, bao nhiêu vụ bị mấy lão anh trai nhà bên cướp mất bạn gái rồi đấy!
Dù sao thì dù không hề dàn xếp, kết quả lại một lần nữa quay về tỉ số 3-3.
Tình huống này gọi là thần linh của giới livestream hiển linh sao?
Vì tỉ số cứ bám đuổi sát nút như vậy nên không khí càng lúc càng nóng, hai người họ còn chủ động nhìn tôi và hô "Tiếp theo!" nữa chứ.
"Hừm, đây là những nhân viên cuối cùng ở đây rồi."
"Cái gì?"
"Đúng rồi, V-Live Company cũng ít người mà. Nhưng đã đến đây rồi thì phải phân định thắng thua chứ. Hay là đi ra ngoài kia bắt đại một người..."
Chậc chậc, tính cách nóng nảy quá đấy.
Tôi tự tin dùng ngón cái chỉ vào chính mình. Chẳng phải vẫn còn tôi, chốt chặn cuối cùng của V-Live Company đây sao.
"Seo-ah à. Là anh đây, biết mà đúng không, anh Young-jun. Người đã quay video chúc mừng sinh nhật và ủng hộ Candy cho em ngày hôm đó đấy."
"Seo-ah à, dù hôm nay mới gặp lần đầu nhưng qua lời kể của khán giả, anh thấy chúng ta đã rất thân thiết rồi. Khi nào rảnh làm một trận PUBG nhé. Anh sẽ kiếm thật nhiều Candy từ các nhiệm vụ cá cược về cho em. Anh hứa sẽ giúp em ăn gà (top 1) chắc chắn luôn."
Hừm! Mấy cái người này coi tôi là hạng người gì thế không biết.
Tôi không tin vào những món quà trong quá khứ hay những lời hứa hẹn viển vông về nhiệm vụ cá cược trong tương lai đâu.
Thứ quan trọng nhất chỉ có thể là những khoản ủng hộ ngay lập tức mà thôi.
[Người dùng Kkae-ro-ro-byeong-jang đã ủng hộ 500 Candy.] - Kkaenami của chúng tôi là kiểu càng nhìn càng thấy cuốn đấy. Cứ nhìn kỹ mà xem, cậu ấy thực sự đẹp trai mà. Tôi xem cậu ấy 3 năm rồi nên giờ thấy đẹp trai thật sự luôn.
[Người dùng Bung-eo-ppang-jang-sa-kkun đã ủng hộ 777 Candy.] - Young-jun của chúng tôi tuy có hơi xấu một chút nhưng làm ơn hãy cho cậu ấy một cơ hội để lấy lại tinh thần đi. Người ta bảo con nào xấu thì mẹ càng thương mà... À hình như không phải câu này.
[Người dùng Kkae-nam-i-sa-rang-hae đã ủng hộ 1. 111 Candy.] - Kkae-kkae-ro Kkae-kkae-ro Em đặt trọn niềm tin vào Seo-ah đấy.
"Được rồi, tôi quyết định rồi!"
"Hả? Em vẫn chưa xem cam của bọn anh mà. Chờ chút đã. Để anh đi thay bộ đồ mà anh tự tin nhất đã."
"Hả! Ông nghĩ vẽ thêm vằn lên quả bí ngô thì nó thành quả dưa hấu được chắc? Cứ tự tin để mặt mộc như tôi đây này..."
"Này! Chú vừa bảo đi vệ sinh nhưng thực chất là đi bôi cái gì lên mặt đúng không, khán giả vừa báo cáo cho anh rồi đấy. Cái gì mà mặt mộc?"
Đến giây phút cuối cùng, cuộc chiến thần kinh càng trở nên gay gắt.
Tiếc là tôi không thể cứ bị cuốn theo hai người họ mà lãng phí thời gian thêm được nữa.
Tôi cũng phải thực hiện công việc hằng ngày của mình chứ.
Mọi người chắc cũng đã kiếm đủ content rồi, nên chắc không còn gì hối tiếc đâu nhỉ.
"Vậy thì tôi sẽ đưa ra quyết định ngay bây giờ."
Tôi xin khẳng định trước là quyết định này hoàn toàn không phải vì lượng naksu từ fan của Kkaenami ngọt ngào hơn đâu nhé.
Tôi là một streamer có lương tâm và luôn giữ vững lập trường của mình mà.
"Tôi có một yêu cầu."
"... Gì thế?"
Tôi chỉ tay về phía Oh Young-jun và nói:
"Anh hãy tháo kính ra đi."
Câu nói đó khiến các fan xôn xao, còn cơ thể Oh Young-jun thì cứng đờ vì căng thẳng.
"N-Nhất định phải làm thế sao?"
"Vâng. Anh Kkaenami đâu có đeo kính đâu. Phải nhìn mặt mộc thì mới công bằng chứ."
Tình hình đã đến nước này thì không còn đường lui nữa.
Oh Young-jun cắn chặt môi, dường như đã hạ quyết tâm, anh ta đưa tay tháo chiếc kính của mình ra.
"..."
"Kkaenami thắng."
"Tại sao chứ!"
Vì việc giải thích chi tiết chẳng khác nào xát muối vào vết thương của Oh Young-jun nên tôi quyết định lược bỏ một cách dứt khoát.
[Người dùng Bung-eo-ppang-jang-sa-kkun đã ủng hộ 1. 000 Candy.] - Young-jun à cố lên, người ta bảo đàn ông quan trọng là năng lực chứ không phải ngoại hình mà.
[Người dùng Ul-ji-ma-ba-bo-ya đã ủng hộ 500 Candy.] - Young-jun à, Baron vùng Ilsan cái nỗi gì, đằng nào cũng chẳng có cơ hội mà dùng, thôi thì làm Sâu Baron đi cho rồi.
[Người dùng Eo-geu-ro-ga-jo-a đã ủng hộ 5 Candy.] - Này, khóc đấy à? Khóc thật đấy à haha.
[Người dùng Eo-geu-ro-ga-jo-a đã bị mời ra khỏi phòng.]
"Á á á!"
Oh Young-jun dang cánh bay vút lên trời với một tiếng hét thảm thiết, để lại bóng lưng cô độc rời khỏi Đảo Trên Không.
"Ha ha ha! Này ông anh xấu trai kia, chờ tôi với!"
Tiếng cười đắc thắng của Kkaenami đuổi theo ngay sau đó.
"Ơ? Anh Young-jun có sao không nhỉ? Có nên đi an ủi anh ấy một chút không?"
"..."
Dù thoáng nghĩ rằng mình có hơi quá đáng, nhưng nhìn vào khung chat cuối cùng, tôi biết các fan sẽ tự dùng Candy để "trị liệu tài chính" cho anh ta thôi.
Dù sao thì cũng kiếm được tiền rồi mà, làm một ly đi

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn